Showing posts with label Tâm sự. Show all posts
Showing posts with label Tâm sự. Show all posts

Wednesday, September 20, 2023

Có hạnh phúc nào như thế dành cho người như bạn và tôi...

(Ảnh: St)

Có hạnh phúc nào như thế dành cho người như bạn và tôi...

Chạnh lòng trước một video tỏ tình của cặp đôi trẻ tuổi nổi tiếng trên mạng xã hội. 

Chạnh lòng vì người ta được người thương tặng cho món quà đắt tiền. 

Chạnh lòng vì người ta có người để sẻ chia niềm vui, nỗi buồn. 

Chạnh lòng vì lỡ thấy ánh mắt của một kẻ si tình dành cho người mà họ yêu.

Chạnh lòng vì lúc nào bản thân cũng chỉ có một mình...

Tôi tự hỏi có hạnh phúc nào như thế dành cho bạn và tôi... ở một tương lai không xa? Tôi vốn dĩ chẳng phải là một kẻ may mắn trong tình yêu, và cũng không đủ tinh tường để nhận ra yêu thương ở ngay cạnh mình. Giống như đang bị dải lụa mềm mỏng che mất tầm nhìn, tuy không phải kẻ mù lòa nhưng thực chất chẳng thể nhìn rõ sự tình hay con người tốt xấu xung quanh. Có lẽ bởi vậy mà mãi đến khi bỏ lỡ một ai đó có tình cảm với mình tôi mới ngơ ngác nhận ra. 

Các bạn có biết một người rất lâu rồi không dành tình cảm cho ai sẽ đặt bản thân ở trạng thái như thế nào không? Đó là một chữ "lặng" kết hợp với một tâm thế sẵn sàng buông tay. "Lặng" ở đây có nghĩa là không còn hay nói đúng hơn là "không dám" để bản thân phấn khích hay miên man đau khổ khi rơi vào bất kỳ tình huống nào. Sẵn sàng buông tay có ý nghĩa đơn giản là nếu thật sự phải rơi vào cảnh chia tay, đứt gãy một mối quan hệ, họ sẽ sẵn lòng buông bỏ ngay lập tức, không bi lụy dù chỉ một phút hay một giây. Và tất nhiên là không hề hối tiếc. 

Mạnh mẽ như vậy là tốt. Nhưng sống một cuộc đời thiếu đi những cảm xúc vui tươi như ánh ban mai, hay buồn sâu thẳm như ngày mưa giông xem chừng cũng kém đi vài phần thú vị. Bạn biết đấy, chuyện này chẳng khác nào một món ăn cần vị ngọt thì đột nhiên người nấu lại quên không mua loại gia vị đó về. Cố ăn một lần, hai lần, ba lần thì được, chứ lần nào món ăn cũng thiếu vị thì liệu còn thấy muốn ăn món đó nữa không? 

Vậy nên nếu có thể thì tôi mong rằng bạn và tôi vào một ngày gần nhất sẽ phá vỡ được "lớp băng lạnh lùng" vây quanh trái tim mình. Mong rằng đứa trẻ đang chịu tổn thương trong mỗi chúng ta sẽ được chữa lành và thỏa thích vẫy vùng trong thế giới tươi đẹp này. Mong rằng sau mỗi lần gặp chuyện không như ý bạn và tôi sẽ dũng cảm trải nghiệm thất bại và dũng cảm bắt đầu lại mọi thứ với nhiệt huyết như lúc ban đầu. 

Và tôi mong rằng bạn, là bạn đó, người đang đọc đến những dòng cuối cùng của bài đăng này hãy ngay lập tức mỉm cười nhé! Cảm ơn bạn vì đã luôn cố gắng, cảm ơn bạn vì đã không bỏ cuộc! Bạn và tôi chắc chắn sẽ hạnh phúc! Chắc chắn là như vậy rồi! :D 


Gi

(11:31 pm - 20/09/2023)

Sunday, April 23, 2023

Yêu nhau đến khi bạc mái đầu

(Ảnh: Pin)

Tình yêu là những điều giản dị nhất mà hai người mang lại cho nhau. Từng cử chỉ, từng dòng tin nhắn, từng hơi thở, từng cái siết tay thật chặt... Mỗi cái ôm nhẹ nhàng sau ngày dài mệt mỏi đều là nguồn động viên, nguồn năng lượng dồi dào mà cả hai có thể trao cho nhau. Những khi có điều gì khó khăn hay vui vẻ lại cùng nhau sẻ chia, cùng nhau nói cười như thể tất cả không gian và thời gian chỉ là của riêng hai người. Hay một bức thư tay bất ngờ được gửi vào ngày thời tiết dịu mát vì muốn làm nửa kia ngạc nhiên và xúc động cũng chính là những điều giản dị mà khi yêu người ta muốn dành cho nhau. Và nếu đã thật lòng thì sẽ không bao giờ cảm thấy bản thân đã dành quá nhiều điều cho người ấy, mà trái lại lúc nào cũng lo mọi thứ là chưa đủ tốt và chưa đủ chân thành. Để rồi cuối cùng họ sẽ trao nhau tất cả những gì mà mình có, kể cả đó là những điều giản đơn nhất. Những người yêu nhau sẽ chỉ nhìn thấy nhau trong mắt đối phương, điều mà trong tình yêu ai cũng mong mỏi. Ngoài kia có quá nhiều cám dỗ, đâu dễ dàng để trọn vẹn tình cảm với riêng ai. Nhưng đây lại là điều cơ bản bắt buộc phải có của một mối quan hệ yêu đương thuần túy. Bởi nếu đều cơ bản này không làm được thì những thứ lớn lao hơn có cách nào để mong cầu và thực hiện! Giữa hai trái tim yêu thương nhau thật lòng sẽ luôn cảm thấy gắn kết và đồng điệu. Cả hai lúc nào cũng tạo cho nhau cảm giác họ là một nửa đặc biệt, có sự gắn kết bất ngờ. Những mối duyên xung quanh, cứ vậy móc nối với nhau chính là cách ông trời mang lại cơ hội cho cả hai, để họ có thật nhiều trải nghiệm đáng nhớ trong mối quan hệ tình cảm. Hai trái tim ấy luôn đồng điệu, chỉ cần nhìn thoáng qua đã biết đối phương nghĩ gì. Cảm thấy sự hiện diện của nhau thật tự nhiên và dễ chịu. Cảm thấy mọi điều mà đối phương làm đều thu hút. Luôn biết cách đưa đến những quyết định cuối cùng mà cả hai cùng cảm thấy thoải mái, mặc dù ban đầu có nhiều điều mà họ còn không đồng tình với nhau... Xa là nhớ gần nhau là cười. Chỉ cần chạm mặt là có thể nhìn ngắm đối phương trọn từng phút giây. Mỗi khoảnh khắc chia xa đều cất giữ nhau trong từng suy nghĩ. Vì nghĩ đến đối phương mà phấn đấu và nỗ lực mỗi ngày. Cả hai chính là nguồn động lực to lớn của nhau. Sau tất cả, chỉ cần được ở bên là niềm hạnh phúc sướng vui lại trào dâng. Mỗi tích tắc qua đi đều cảm thấy đó là một khoảnh khắc ý nghĩa và đẹp đẽ. Nhẹ nhõm, thư giãn khi ở bên nhau... Cuối cùng, tình yêu giản dị thuở ban đầu sẽ là tiền đề để sau bao năm tháng nỗ lực, đến khi bạc mái đầu chúng ta vẫn còn yêu. Nếu đã trót thương thì từng khoảnh khắc bên nhau đều lo sợ là quá ngắn. Chỉ có kẻ không yêu mới thấy thời gian bên nhau là lãng phí, còn người yêu nhau, dù dùng cả đời để yêu vẫn không đủ!

Gi

(5h51 pm - 23/04/2023)

Tuesday, April 18, 2023

Tôi tự hỏi trên cao nữa sẽ là gì?

(Ảnh - Pin)

Bạn biết không, khi tôi, bạn và tất cả chúng ta đủ mười tám tuổi thì chúng ta bắt đầu phải chịu trách nhiệm với cuộc đời của mình. Lúc đó có thể chúng ta sẽ thật non dại, ngây thơ và ngốc nghếch biết bao. Nhưng để trưởng thành, chúng ta phải rời xa vòng tay ôm ấp và che chở của bố mẹ dẫu cho bản thân có muốn hay không.

Người ta thường nói, bản thân một người dù vững vàng đến mấy cũng có ngày bị giông tố cuộc đời quật ngã. Thật vậy, giông tố cuộc đời chỉ rình mò lúc chúng ta không còn được bố mẹ kè kè ở bên để cuồn cuộn lao tới quật cho ta tơi tả. Vậy, chúng ta sẽ vì thế mà chịu thua sao?

Mỗi một vết thương trên cơ thể dù lớn hay nhỏ chẳng phải đều sẽ lành lại và nhường chỗ cho những vết sẹo. Chứ làm gì có vết thương nào cứ rách toạc ra mà không thể lành lại theo thời gian đâu? Với suy nghĩ đó nên mỗi lần bị vấp ngã trên đường đời, thay vì ôm mặt khóc, tôi sẽ đứng dậy. Thà rằng vừa đi vừa khóc còn hơn. Chí ít tôi còn đang hành động chứ không phải chỉ biết ngồi đó như con ngốc chờ người đến cứu nguy. 

Những khi thất bại ập đến, tôi bị nhấn chìm trong sự sợ hãi và hoang mang. Lúc đó, tôi tự hỏi trên cao nữa sẽ là gì? Chẳng lẽ mình lại phải chịu đựng việc bị vùi dập như thế này sao? Không! Không bao giờ tôi cho phép bản thân mình dừng lại. Cho dù là đi chậm, cho dù mỗi chân chỉ nhích lên một centimet thì tôi vẫn cứ bước tiếp, vẫn quyết tâm phải leo lên khỏi cái hố mang tên thất bại. Leo lên để biết được bầu trời bao la và rộng lớn đến đâu. Leo lên để bước ra khỏi vùng sợ hãi và yếu đuối. Leo lên để mạnh mẽ sải cánh bay theo ước mơ và khát vọng. Leo lên để đón những cơn gió mát đúng nghĩa. 

Chim cánh cụt không thể bay còn bơi nhanh hơn cá khi dưới nước, và chạy nhảy vui đùa trên cạn được thì tại sao tôi, bạn và chúng ta phải sợ "đôi cánh gãy". Mọi thất bại đều có thể là điểm khởi tạo nên mọi thành công nếu chúng ta biết nỗ lực hết mình!

Hãy bay thật cao, thật xa để tự bản thân mình trả lời câu hỏi "Trên cao nữa sẽ là gì?" và để minh chứng cho giông tố cuộc đời thấy rằng dẫu các ngươi có xấu tính "bẻ gãy cánh" của chúng tôi, thì chúng tôi vẫn sẽ bay lên. Thậm chí là bay cao hơn cả cơn giông tố cuộc đời này để đón cho mình ánh bình minh trên cao thật ấm áp và êm dịu!

Thế cho nên, mỗi người trong chúng ta hãy cố gắng lên và đừng bao giờ nghĩ đến hai từ "bỏ cuộc" mọi người nhé!

Gi (11:36 PM - 19/12/2021)

Sunday, February 12, 2023

Trong cuộc đời này, người cần gặp thì nhất định phải gặp...

(Ảnh: Pin)
Mỗi người đều có cuộc sống riêng, tuy nhiên, tất cả chúng ta rồi sẽ gặp người mà bản thân nhất định phải gặp. Chúng ta sẽ yêu, đồng hành cùng nhau qua những thăng trầm buồn vui của cuộc đời. Và sẽ có lúc ta tự hỏi nếu chưa từng gặp, chưa từng yêu họ thì câu chuyện của chúng ta có thể dễ dàng hơn? Nhưng bạn biết đấy, nếu thật sự chúng ta không gặp gỡ người này, có lẽ chúng ta sẽ không biết được bản thân mình thật sự có giá trị như thế nào và đáng để học hỏi ra sao! Bởi khi đắm chìm trong yêu thương, chúng ta đều sẽ nhìn thấy những điều tốt đẹp nhất từ đối phương. Chính vì lẽ đó, nên khi gặp gỡ họ, chúng ta dần nhìn thấy bản thân mình một cách rõ ràng nhất, nhận thức và ý thức được mình, sống tự tin và hạnh phúc biết bao.

Thế nhưng mọi bữa tiệc dù vui vẻ và nhiều cảm xúc ra sao rồi cũng mau chóng kết thúc, chuyện tình yêu cũng hệt như vậy. Nhân duyên khô cạn thì sẽ phải rời đi. Câu chuyện của chúng ta và họ đến cuối cùng cũng chỉ có thể trở thành một trang vở quên lãng của quá khứ, vậy nên chúng ta đừng cứ mãi khư khư ôm trọn những cảm xúc tiêu cực và những giọt nước mắt vô nghĩa.

Tương lai sẽ tươi sáng và hạnh phúc hơn nếu chúng ta chịu đứng dậy và quên đi những gì đã qua. Để làm được điều đó, chúng ta cần tập trung vào hiện tại - thời điểm mà chúng ta đang sống, hãy tập trung vào việc học tập, công việc làm ăn, vào sứ mệnh của chính mình trong cuộc đời này. Bởi quá khứ đã qua rồi, nên hãy quên hết đi!

Quá khứ dù tốt đẹp, hay xấu xa thì cũng chỉ còn lại trong hồi ức. Đừng mải miết "gặp gỡ" những kỷ niệm đó trong mộng tưởng để rồi khiến cho chính mình mất đi sức mạnh tiếp tục vươn lên. Hãy luôn giữ bản thân trong trạng thái học hỏi và phát triển. Đây sẽ là những điều đúng đắn, là kim chỉ nam giúp dẫn lối chúng ta đến nơi có cuộc sống êm đẹp và hạnh phúc.

Rồi một ngày kia, tình yêu sẽ lại đến, người mà nhất định chúng ta phải gặp sẽ một lần nữa xuất hiện! Lúc đó, phải thật hạnh phúc nhé! Hãy luôn nhớ rằng, cuộc đời là một chuyến đi dài và tốt đẹp nếu chúng ta biết tập trung vào hiện tại, hướng về tương lai và sẵn sàng đối mặt với những khó khăn. Chúng ta sẽ luôn bước đi theo những con đường mới, những trải nghiệm sẽ ngày càng thú vị và nhiều cảm xúc hơn những điều đã cũ. Hãy tận hưởng những trải nghiệm mới, học hỏi, kết giao... từng chút, từng chút tích cóp những sự kiện tích cực để tạo ra những kỷ niệm, những ký ức mới thật sống động và tươi vui.

Bởi vậy, trong cuộc đời này, người cần gặp thì nhất định phải gặp... cần quên thì dứt khoát quên đi!

Gi
(12/02/2023 - 8:10 pm)

Saturday, December 10, 2022

Có một trái tim bị bỏ rơi, bơ vơ đông giá lạnh tái tê lòng

(Ảnh: Pin, nico)

"Anh thật sự nghĩ rằng có thể quay lại với em, cùng em xây đắp một hạnh phúc mới, cùng em đi hết đoạn đường tiếp theo và còn lại của cuộc đời mình. Thế nhưng... khi chúng ta nói chuyện, gặp nhau, bên nhau, anh cảm giác như lần này anh lại sai rồi. Anh sợ em sẽ khổ, thật sự đấy. Anh cũng chẳng biết như thế nào, anh hay suy nghĩ, tính anh cũng thất thường lắm. Anh có những vấn đề riêng, chỉ sợ sau này nếu yêu nhau em lại khổ. Có những thứ anh không quyết định được. Anh... cần thêm thời gian để anh có thể giải quyết vấn đề đó không đã, thì lúc đó mới nên quay lại hay không. Em hiểu không!

Chúng ta cũng không hẳn đang ràng buộc gì với nhau, nên em có gặp ai thấy có tình cảm thì cứ đến với người ta, đừng có suy nghĩ sẽ đợi chờ em ạ!"

Ngày hôm đó anh và cô đã nói chuyện rất nhiều, rất dài, nhưng cuối cùng vẫn là anh muốn mối quan hệ của anh và cô quay trở về mức bạn bè xã giao. Cô cũng biết mối quan hệ ấy đã bên bờ vực thẳm, chỉ chờ một cơn gió lùa qua là hất văng mọi thứ xuống vực. Thế nhưng cô vẫn muốn được tiếp tục với anh, bởi cô đợi chờ sự quay lại này ngót nghét cũng ba năm trời rồi. Nhưng người tính thì đâu bằng trời tính, sau ngày hôm ấy mỗi sự hỏi han, mỗi câu chuyện hai người nói cùng nhau nhạt nhòa dần. Anh thật sự đã dựng lên một khoảng cách như anh muốn, còn cô thì ôm nỗi ấm ức đó trong lòng như kẻ ngốc và chỉ biết chờ đợi anh sẽ hồi tâm chuyển ý quay trở lại thương yêu dỗ dành cô như thuở yêu nồng thắm.

Thời gian vốn dĩ khắc nghiệt lắm, một tích tắc trôi qua đã có sự đổi thay xuất hiện rồi thì huống hồ là sau tận ba năm cô còn mong mọi chuyện được như lúc mới yêu sao? Cô thật ngây thơ!

Để vơi đi những bực dọc cô gắng gượng tìm kiếm những cuộc vui với bạn bè và cũng mong chúng có thể khỏa lấp khoảng trống bơ vơ mà anh đang gieo vào trái tim của cô. Nhưng chắc có lẽ những điều đó khiến anh nghĩ rằng cô thật sự đã ổn. Anh quyết định âm thầm nhẫn tâm bỏ rơi cô một lần nữa trong thinh lặng. Cô không nhắn tin anh cũng im lặng. Những cuộc hẹn đi chụp ảnh cùng nhau cô không nhắc anh cũng vờ quên đi.

Rồi ngày sinh nhật của cô cũng cận kề, cô vui vẻ nghĩ rằng có thể đây sẽ là cơ hội để hai người hàn gắn lại với nhau nên đã gửi một tin nhắn về việc muốn cùng anh đi chơi vào ngày sinh nhật. Cô hớn hở nói về kế hoạch từ sáng tới chiều rồi hồi hộp chờ mong một sự phản hồi từ người con trai mà cô dành thật nhiều tình cảm.

Một ngày trôi qua, im ắng, lặng lẽ... cô tự dặn lòng mình chắc anh bận quá thôi.

Hai ngày, ba ngày, bốn ngày, năm ngày... nửa tháng... cô vẫn ngốc nghếch chờ mong anh sẽ nhắn một cái tin hay gọi một cuộc điện thoại nói rằng anh xin lỗi và sẽ đi sinh nhật bù với cô. Đối với cô, ngày sinh nhật thật sự rất có ý nghĩa, anh luôn biết điều đó nhưng anh đã lựa chọn im lặng để kết thúc câu chuyện của hai người vào chính những ngày gần kề sinh nhật ấy. Nỗi thất vọng, sự tức giận bao trùm tâm trí cô. Nhưng lần này cô không còn ồn ào như khi xưa nữa. Hình như cô đã hiểu chuyện và trưởng thành hơn rồi.

Một tháng sau ngày sinh nhật của mình, cô biết tin anh công khai người yêu mới. Quá nhanh, giống như thể anh đã quen biết người đó từ lâu lắm rồi! Trước kia cô từng hỏi anh như thế này, rằng tại sao không bao giờ anh công khai em với ai và đăng ảnh trên mạng xã hội. Anh trả lời lại rằng tính anh không thích như vậy, cho dù anh yêu hoa hậu hay hot girl thì anh cũng không muốn khoe ra. Thế nhưng bây giờ anh mang người yêu mới lên công khai với cả thế giới, đối đãi với cô ta những điều mà trước giờ chưa một lần anh làm cùng cô!

Nhìn ngắm bức ảnh người con gái đó một lúc rồi cô bật cười quyết định buông bỏ tất cả.

Hóa ra đó là lý do mà vào những ngày hai người lạnh nhạt không có kết nối qua lại cô bỗng thấy trong tim mình có một khoảng lặng trống rỗng tới lạ lẫm. Hóa ra đó là dấu hiệu của một sự ra đi mãi mãi cho một mối quan hệ được định sẵn là phải chấm dứt hoàn toàn.

Cô từng nghe đâu đó câu nói mà người ta hay chia sẻ trên mạng xã hội rằng:

"Phật ơi, tại sao đã biết con và người đó sẽ không thể đến được với nhau mà Người vẫn cho con gặp lại người đó nhiều lần đến vậy?"

Phật hiền từ đáp lời:

"Đó chẳng phải người mà kiếp trước con đã dập đầu tới chảy máu chỉ để mong được gặp lại hay sao?"

Đúng vậy, ba năm trước khi chia tay anh, kể từ lúc đó cô đã luôn mong cầu giây phút được gặp lại. Và Ông Trời đã không phụ lòng cô. Nhưng lần này cô hiểu lý do cho sự quay lại này là để chấm dứt. Ba năm qua chính là một khóa học lớn mà cả đời này cô sẽ khắc ghi. Tấm bằng "buông bỏ" cô đã phải đánh đổi bằng cả tháng năm mới giành được, mong rằng sau này cô sẽ biết vận dụng nó thật tốt để có một cuộc sống nhẹ nhàng và an yên hơn. Cô sẽ không cần vì ai mà phải bận tâm quá nhiều, cho dù cô vẫn có thể yêu hết lòng một lần nữa, nhưng chắc chắn nếu mối nhân duyên đó lại đứt gánh thì cô sẽ không bao giờ phải dùng thêm bất kỳ một khoảng thời gian ba năm nào để buông tay nữa!

Mùa đông này, có một trái tim bị bỏ rơi, bơ vơ đông giá lạnh tái tê lòng... thế nhưng, đó chẳng phải là chuyện tốt lắm hay sao!

Gi

(10/12/2022 - 0h49 am)

Sunday, July 18, 2021

Làm sao để hết chán đời?

(Ảnh: Pinterest)

Làm sao để hết chán đời?

Câu trả lời là: "Làm cho 'đời' chán mình! Mình và 'đời' cùng đấu một trận sinh tử!"

---

Đùa chút thôi! 

"Làm sao để hết chán đời?" Câu hỏi này nói dễ thì cũng dễ mà nói khó thì thật sự rất khó. Câu trả lời không bao giờ nằm ở người được hỏi mà sẽ luôn nằm ở vị trí của chính người đặt ra câu hỏi "hóc búa" đó!

Tại sao lại như vậy? Bởi chúng ta - những người ngoài cuộc chỉ có thể đưa ra lời khuyên. Nhưng cả trăm lời khuyên dẫu đã được đưa ra mà người đặt câu hỏi không thấm nhuần, không chịu đưa ra lựa chọn để thay đổi. Và họ vẫn mặc sức kêu than cho cái sự chán chường của họ thì mọi thứ đều vô nghĩa. Sự cố chấp của họ nếu chính bản thân họ không chịu thay đổi thì những người ngoài cuộc như chúng ta sẽ chẳng bao giờ giúp ích được gì hết. Những người chán đời vẫn cứ chán đời, những người cho lời khuyên có khi còn bị sự chán đời của họ lôi kéo "nhập hội" cùng. 

Cảm giác chán nản chính là một loại năng lượng xấu, nó âm thầm lan tỏa như một loại "bệnh", nếu không kịp thời chữa trị sẽ khiến cho người mắc "bệnh" ngày càng rơi vào tình trạng tệ hơn. Có thể sẽ là bị trầm cảm và có những hành động gây hại cho bản thân cùng những người xung quanh. 

Lối sống chính là điều ảnh hưởng trực tiếp đến đời sống tinh thần. Khi chúng ta có một lối sống không lành mạnh và khoa học thì không chỉ sức khỏe cơ thể mà cả sức khỏe tinh thần cũng sẽ bị bào mòn. Mỗi ngày, từng chút, từng chút chúng ta sẽ ngày một tệ đi! 

Có rất nhiều cách để có một lối sống lành mạnh. Ví dụ thay vì đi ngủ lúc một, hai giờ đêm và dậy vào giữa trưa ngày hôm sau thì hãy thử thiết lập lại đồng hồ sinh học, đi ngủ lúc mười, mười một giờ và dậy lúc năm và sáu giờ sáng ngày hôm sau. Mỗi ngày tập một chút chúng ta sẽ có thói quen đi ngủ và thức giấc khoa học hơn. 

Thêm vào đó thay vì ăn uống các đồ ăn sẵn có tác động không tốt cho sức khỏe thì hãy tập ăn các món tươi như rau củ quả... Và nhất định phải uống đủ lượng nước phù hợp với trọng lượng của cơ thể cho mỗi ngày nhé! Uống đủ nước sẽ khiến da dẻ của bạn bừng sáng và láng mịn hơn nhiều đó. 

Mỗi ngày vào những lúc cảm thấy thảnh thơi nhất hãy dành thời gian viết ra những điều mình đã hài lòng và chưa hài lòng về bản thân. Từ đó phân tích và tìm ra lý do, khi tìm ra lý do rồi thì nhất định phải tìm cách khắc phục nó nhé. Bởi vì tâm hồn của chúng ta dù có trải qua bao nhiêu năm tháng cũng chỉ là một đứa trẻ. Một đứa trẻ khó dạy bảo mà chính chúng ta phải chăm chút thận cẩn thận cho chúng mỗi ngày. Chỉ cần bỏ quên một ngày thôi thì đứa trẻ ấy sẽ hờn dỗi và làm loạn! 

Hãy biến bản thân mình thành một người đáng tin tưởng với chính mình, bởi chỉ khi mình tin được bản thân mình thì người xung quanh mới có lòng tin với mình. Chỉ khi mình làm chủ được mình thì mới làm chủ được các công việc khác!

Đừng bao giờ bỏ cuộc! Khi sự chán nản, sự chán đời tìm đến hãy mạnh mẽ "túm cổ" nó và tống nó ra khỏi cuộc đời bạn! Những bản nhạc không lời có giai điệu tích cực sẽ là người bạn đồng hành hoàn hảo giúp bạn đuổi cổ những năng lượng xấu đó. Hãy thử nghe chúng vào lúc bạn cảm thấy tuyệt vọng nhất nhé! Biết đâu sau đó bạn sẽ thấy có một sự thay đổi lớn!

Và tôi mong rằng để mỗi cá nhân tự trả lời được câu hỏi "Làm sao để hết chán đời?" thì chính các bạn hãy học được cụm từ "Chủ động" trước tiên nhé! Hãy chủ động trong mọi việc, chủ động có trách nhiệm với cảm xúc và cuộc đời mình! Bởi không một ai ngoài chính bạn có thể làm được điều đó! 

"Chán đời" ư? Hãy thử quyết đấu sinh tử với nó xem! Bạn chắc chắn sẽ thắng! Tin tôi đi!


Gi

(9:54 am - 18/07/2021)

Những gì đã qua hãy để nó qua đi!

#NNTD_ngayhomquahaynguyen

Những điều đã từng diễn ra trong quá khứ thật lạ lùng. Dù là bằng cách này hay cách khác thì khi bắt gặp những khung cảnh, những con người cũ cũng sẽ đều khiến mình nghĩ về những điều đã qua. 

Hôm nay Hà Nội bỗng đổ cơn mưa, đường phố ướt nhẹp suốt quãng đường tan tầm của tôi. Về tới nhà, đứng ở ban công ngắm nhìn cảnh vật xung quanh tôi như mường tượng lại ngày mưa của những tháng ngày cũ. 

Ở nơi ngực trái của tôi không còn cảm giác đau, cũng chẳng còn cảm giác nhớ nhung tới quặn thắt. Chỉ là trong khoảnh khắc, khi mà có quá nhiều thứ tương đồng với đoạn kỷ niệm ấy lại khiến tôi thoáng nhớ lại chút thôi. 

Chắc có lẽ đến mãi sau này khi có bất kỳ một điều gì đó giống với những điều mà tôi từng trải qua thì tôi sẽ đều dành chút thời gian để nghĩ về nó. 

Tôi có một người bạn, mỗi lần thấy tôi thốt ra lời nào liên quan đến chuyện quá khứ đều nhảy dựng lên bảo rằng tôi bị điên hay gì mà cứ cài nhai mấy câu chuyện xưa như diễm? Và người bạn đó còn đe dọa sẽ nghỉ chơi nếu tôi manh nha muốn nhóm lại cuộc tình xưa. 

Khi nghe những lời lẽ đó tôi chỉ bật cười. Tôi không trách cũng không mắng người bạn đó quá để tâm tới cuộc sống của tôi, bởi mỗi người mỗi quan điểm. Đối với tôi có thể việc thi thoảng nhắc đến kỷ niệm cũ là bình thường nhưng đối với người khác thì lại là điều ngu ngốc tột cùng. 

Chúng ta không thể can thiệp vào quan điểm sống của nhau, chỉ có thể giải thích để tất cả đều có cái nhìn đúng đắn và bớt tiêu cực. Kỷ niệm dù vui hay buồn đều là những điều đáng được nâng niu và trân trọng. Miễn sao việc chúng ta nhắc tới chúng không khiến cuộc sống hiện tại bị đảo lộn thì chúng ta cứ làm. Còn những gì đã qua hãy để nó thật sự qua đi, đừng cố gắng níu kéo hay quỵ lụy van xin! Bởi nếu có thể nối lại thì ngay tại thời điểm đó đã nối lại được rồi!


Gi

(07/07/2021 - 10:49 pm)

Đã đăng nhóm Những ngón tay đan

Saturday, June 26, 2021

Có những lá thư sẽ chẳng bao giờ được gửi đi

(Ảnh: Pinterest)
Tôi từng viết một vài lá thư điện tử, chúng được lưu ở mục thư nháp. Những lá thư ấy viết cho người khác và cũng viết cho cả chính tôi ở thời điểm tương lai. 

Lá thư viết cho người khác, nội dung chỉ toàn là chúc người ta hạnh phúc, chúc người ta đừng nghĩ về mình, chúc người ta đừng bao giờ thất bại và khổ tâm. Còn lá thư viết cho chính mình ở thời điểm tương lai thì toàn là những nội dung được đặt dấu hỏi ở cuối. 

Đúng vậy, là tôi tò mò về mình của những năm sau này, rằng khi đó tôi đã trưởng thành hơn chưa, tôi có ổn định, có thành công chưa, có còn băn khoăn và nghĩ ngợi linh tinh về những chuyện chẳng còn quan trọng... hay tôi đã được hạnh phúc như tôi hằng mong ước?

Bởi ở hiện tại, guồng quay của công việc, của cơm áo gạo tiền, của những khắc nghiệt trong cuộc sống, được, mất, hơn, thua... khiến tôi muốn bước khỏi đó trong chốc lát. Và tôi nghĩ, nếu chẳng thể trú ẩn trong quá khứ hay hiện tại thì thử du ngoạn đến tương lai coi sao!

Rồi tôi bắt đầu viết những lá thư như thế, gửi cho chính mình của những ngày, những tháng, những năm sau này...

Tôi thường đặt câu hỏi, rằng ở hiện tại tôi đang như thế này, nếu tôi làm thế kia thì ở tương lại mọi chuyện sẽ như thế nào? Và khi lá thư kết thúc tôi hẹn lịch ở một thời điểm trong tương lai - thời điểm mà tôi nghĩ rằng mình sẽ ngạc nhiên khi thấy có một lá thư từ chính mình được gửi tới. Mục thư đi cũng vì vậy mà mỗi ngày một dày lên. 

Nhưng tôi cũng chợt nhận ra, ngày ngày trôi qua, khi có một thay đổi nào đó tôi lại lật mở những lá thư ở mục thư đi đó và hoàn về thành thư nháp. Bởi nội dung lá thư đó chẳng còn phù hợp nữa. Và có lẽ con người tôi của ngày hôm nay không còn giống con người tôi của ngày hôm qua - ngày mà tôi lên lịch cho lá thư điện tử tôi vừa hoàn về mục thư nháp ấy nữa. 

Những lá thư dự định gửi cho người khác và cho chính tôi cũng vì thế mà mãi mãi nằm im trong mục thư nháp!

Có những lá thư sẽ chẳng bao giờ được gửi đi... 

Gi
(26/06/2021 - 11:44pm)

Wednesday, June 16, 2021

Thật giả lẫn lộn

(Ảnh: Pinterest)

Tin một người và phát hiện ra người đó luôn lừa dối. 

Người ta thường nói giấy không gói được lửa, cái kim trong bọc lâu ngày cũng lòi ra. Đúng là như vậy, nếu đã là sự thật thì bằng cách này hay cách khác sẽ có lúc ta tìm ra chân tướng. Chỉ có điều sau cùng thứ ta nhận về là sự thất vọng mà người kia có cố bù đắp thế nào cũng không thể khỏa lấp khoảng trống thương tổn trong ta.

Đâu dễ tìm được một người mà vừa mới gặp đã mang lại cho ta nhiều thiện cảm và khiến ta tin tưởng đến vậy. Thường thì người ta sẽ thân nhau sau vài ba lần đánh, chửi nhau. Cái duyên của người vừa gặp đã tin, đã quý diệu kỳ lắm, cứ như được định từ kiếp trước. Tuy nhiên khi không còn tin yêu nữa thì lại ghét nhau tới đau lòng. 

Ta dành bao nhiêu sự ngưỡng mộ cho họ, tin vào những câu chuyện mà họ kể, những trải nghiệm mà họ đã đi qua. Ta cứ ngỡ mọi điều họ nói ra là thật để đến cuối cùng lại không thể phân định sự giả dối lẫn trong cái vỏ bọc chân thật ấy. 

Ánh mắt, nụ cười, giọng nói, hay mỗi một cử chỉ hành động của họ từng khiến ta cảm thấy rung động con tim khi chạm phải, nay bỗng khác biệt hoàn toàn. "Vướng mắt, muốn họ chưa từng tồn tại trên cõi đời này thì tốt biết mấy", đó chính là những thay đổi trong cảm xúc mà ta dành cho họ. Nhìn họ đứng ngay trước mặt nhưng ta lại chẳng thể mỉm cười hạnh phúc như xưa nữa. Thay vào đó ta chỉ có thể nở một nụ cười nửa miệng đầy chế giễu.

Chắc có lẽ ngay từ đầu người ta vẫn luôn cư xử như vậy với tất cả mọi người, chỉ có điều ta chưa nhận ra nên lầm tưởng, nên mới không phân biệt được cái mớ hổ lốn thật giả lẫn lộn đó. Chỉ cần tĩnh tâm suy nghĩ thì ta sẽ nhận ra rằng, có đôi khi chẳng cần phải tìm ra bất kỳ một cái chân tướng nào hết. Bởi nếu một mối quan hệ ngay từ ban đầu đã xác định là xã giao thì phải biết rằng họ sẽ không bao giờ thật lòng với mình!

Vậy thì cố tìm ra sự thật để làm gì? Chi bằng cùng họ chơi trò "Thật giả lẫn lộn". Khi ta mở lòng đón nhận mọi rắc rối thì ta sẽ hiểu được, mọi điều ta gặp phải trong đời chỉ là thử thách mà ông Trời muốn ta phải trải qua để tôi luyện bản thân và dần trưởng thành hơn mà thôi. Vậy thì còn giận hờn gì nữa, khuôn miệng xinh xắn kia hãy nhoẻn cười đi nào!

Gi

(16/06/2021 - 10:54 pm)

Friday, June 11, 2021

Thất bại!

(Ảnh: Pinterest)

Hai từ "Thất bại" sao nặng thế?

Khi còn nhỏ "Thất bại" là khi không đạt điểm cao, là khi không ăn được món mình yêu thích, là khi không được xem chương trình mình muốn, là khi chẳng ai để tâm tới mình, là khi là một đứa trẻ cô đơn...

Khi ở các cấp học "Thất bại" là khi học thua bạn bè, "Thất bại" là khi bố mẹ đi mọi nơi khoe mình giỏi giang mà thực tế thì hoàn toàn ngược lại, là khi mà người bạn mình thương chẳng thương lại mình.

Khi lên các bậc học cao hơn, đại học, cao học, tiến sĩ thì "Thất bại" là khi chỉ biết học nhưng không hề sáng tạo, là khi nhận ra mình chọn nhầm ngành nhưng chẳng đủ cương quyết để từ bỏ nó và học lại từ đầu một ngành nghề tiềm năng và phù hợp với mình hơn. 

Trưởng thành hơn và đi làm chợt nhận ra "Thất bại" là khi nhìn xung quanh chẳng có ai bên mình, cô độc. "Thất bại" là khi phải ôm mọi thứ trong lòng, là khi nhận ra đến thứ gọi là chuyên môn mà bản thân cũng làm không tới, nhận ra mình thua tất cả mọi người. 

Thất bại.

Không vượt qua được mặc cảm của chính mình là một loại "Thất bại" tệ hại nhất. Lúc nào cũng giữ trong mình cái suy nghĩ bản thân mình tiêu tùng rồi. Bản thân mình ngu ngốc như thế này thì đáng sống một cuộc đời bất hạnh. 

Thất bại.

Khi đặt hy vọng vào nhầm người, khi nghĩ rằng có thể thấu hiểu được người khác nhưng hóa ra bản thân chẳng hiểu gì, bị dắt mũi, bị cô lập, bị coi thường.

Thất bại.

Một ngày nhận ra bản thân là người dễ bị cảm xúc chi phối. Dễ bị trầm cảm vì những điều tệ hại mà người khác mang đến cho mình! Đó là một loại "Thất bại" rất đau khổ. Tự trách, dằn vặt tâm can. 

Thất bại còn là khi để một vấn đề biết trước là "sẽ sai" lặp lại quá nhiều lần...

Ai rồi cũng trải qua thôi, cái gọi là "Thất bại"!


Gi

(11/06/2021 - 00:17 am)

Wednesday, June 9, 2021

Thế giới này thật kỳ lạ!

(Ảnh: Pinterest)

Hôm nay trong một cuộc họp với công ty, em giấu điện thoại dưới gầm bàn, mắt vừa nhìn Giám đốc, nhìn đồng nghiệp rồi thi thoảng lại đảo xuống gầm bàn nhắn tin cho tôi. Em nói như thế này:

"Chị à, em lại hết ghét người đó rồi!"

Tôi lập tức hỏi lại:

"Tại sao?"

Bởi mới cách đây một tuần em điên cuồng gọi tên tôi nói rằng em phát điên vì anh ta là kẻ giả dối, em phát điên vì anh ta là kẻ lăng nhăng làm đổ vỡ hình tượng trong lòng em, em phát điên vì anh ta chẳng coi em ra gì. Ấy thế mà bây giờ em lại nói là em hết ghét anh ta rồi. 

"Vì em chả còn cảm giác gì nữa. Không ghét, không giận, cũng chẳng bận tâm!"

"Hử?"

Con người ta có thể thay đổi cảm xúc nhanh vậy sao? Hay là thay vì chọn việc phải ghét bỏ, để ý người ta từng li từng tí em ấy đã học được cách bỏ qua mọi việc. Bởi về cơ bản thì em ấy và người bạn kia đâu có liên quan gì đến nhau! Chẳng qua là ban đầu em ấy thần tượng quá nên khi hiểu tường tận được người ta thì bị sốc nên vậy. Dù là gì thì tôi cũng cảm thấy may mắn vì em ấy đã bỏ qua được một cái gai nhọn muốn làm tổn thương em. 

Một lần khác thằng bạn tôi lại gọi điện và bảo với tôi rằng:

"Mày à, tao đi chơi với công ty và có nằm ngủ chung với mấy bà chị làm cùng mà người yêu tao ghen kia kìa! Chả hiểu nó bị làm sao? Tao đã làm gì sai?"

"@#$%^&*! Còn không làm gì sai?"

Xin lỗi các bạn vì tôi vừa nói láo, nhưng mà một người con trai nằm ngủ với... mà còn hỏi rằng đã làm gì sao! Nếu thằng bạn tôi độc thân thì ok thôi, nhưng tiếc thay nó lại có người yêu rồi. Cái điều tối thiểu đó còn không tự ý thức được thì biết phải làm sao?

"Mấy bà ấy có chồng cả rồi, tao chả có cảm giác gì cả!"

"Ok mày, còn đợi đến khi mày có cảm giác nữa hả?"

Tôi đã cúp máy trước vì cái sự "xàm" của thằng bạn. Thế giới này thật kỳ lạ. Hay chính tôi và một số người khác không đủ bao dung?

Mà cần phải bao dung sao?


Gi

(09/06/2021 - 10:10 pm)

Monday, May 3, 2021

Có một người đến để cứu vớt một người...

(Ảnh: Pinterest)

Có một người trong lòng đầy tổn thương, tự khóa mình lại, kìm nén mọi cảm xúc. Người đó dùng sự gai góc để đối mặt với cả thế giới. Cứ ngỡ bản thân mạnh mẽ như họ tưởng thật, nào ngờ khi mọi chuyện quá sức chịu đựng thì chỉ một gợn cảm xúc nhỏ ngang qua cũng khiến họ òa khóc như đứa trẻ.

Đôi vai run lên bất chợt, những giọt nước mắt nóng hổi chứa đầy sự ấm ức chẳng ai hiểu thấu. Bỗng một bàn tay xuất hiện, ấm áp tới nỗi bức tường băng giá bao năm cũng đành vỡ tan. Ánh mắt họ chạm nhau, một bên khóe mắt còn chưa khô, một bên ánh cười như tia nắng mai soi rọi màn đêm âm u trong lòng ai đó. 

Trong tích tắc người tổn thương có chỗ bấu víu chộp vội bàn tay ấm để bước qua khỏi vùng an toàn nhưng lạnh lẽo bấy lâu. Hóa ra thế giới ngoài kia lại tươi sáng như thế, lại thư thả và đáng yêu như thế. 

Người có đôi mắt biết cười ấy đến như con gió và rời đi cũng nhanh y như cách mà họ đến. Chắc có lẽ trong cuộc đời hỗn tạp này, sự xuất hiện của họ chỉ để cứu vớt một tâm hồn tổn thương đang đứng trên bờ vực của sự buông xuôi mọi thứ. 

Có đôi lần người mang trong mình sự tổn thương năm xưa chợt nhớ tới người có đôi mắt biết cười, họ bất giác nhoẻn miệng cười rồi quay bước tiến về phía tươi sáng đang chờ đón họ...

Cảm ơn người đã đến, dù chỉ là trong khoảnh khắc!

Gi

(11:16 pm - 03/05/2021)

Tuesday, February 16, 2021

Tôi nên làm như thế nào nhỉ?

(Ảnh: Pinterest)

Khi mọi thứ trở nên rõ ràng hơn, hiểu được lý do vì sao người ta phải rời đi thì trong lòng lại quặn thắt. Bỗng nhiên tôi lại muốn ích kỷ ước rằng người ta đừng nhận ra lỗi lầm của người ta. Người ta cứ làm tôi hận, làm tôi ghét còn hơn. Cớ sao phải sáng tỏ mọi thứ để giờ đây bước tiếp không được, lùi lại cũng không xong. Còn dừng ở đó thì bản thân lại hoàn toàn không muốn!

Lúc mọi chuyện không thể cứu vãn, tôi đã mong cầu ông Trời như thế này, tôi mong mình có thể hiểu tường tận mọi thứ. Và rồi sau một khoảng thời gian dài trôi đi, chúng tôi gặp lại nhau. Tôi và người đó thấu hiểu lẫn nhau hơn thì tôi lại ghét phải chấp nhận lý do đó. Dù là lý do gì thì cũng là lý do mà đến cuối cùng tôi và người đó phải chấp nhận rằng chúng tôi không thể bên nhau.

Là sai ngay từ khi bắt đầu. Đó là điều tôi không muốn thừa nhận!

Trái tim tôi đã mong chờ mỗi ngày kể từ lúc chúng tôi xa nhau rằng, có một ngày nào đó khi mà mọi nỗi đau lắng lại, cả hai sẽ một lần nữa nắm lấy tay nhau. Nhưng sự thật là khi mọi thứ thật sự lắng lại, tôi và người đó lại phải bước sang một dấu mốc mới. Đó là mối quan hệ có thương, có nhớ, có khát khao nhưng không bao giờ được phép tiến tới.

Giá mà, chúng ta có thể bỏ qua mọi thứ trên đời để bất chấp yêu thì tốt biết mấy. Tại sao lại có quá nhiều rào cản, có quá nhiều chướng ngại? Người ta hay nói như thế này, chỉ có tình yêu không đủ lớn mới sợ những khó khăn và thử thách. Chắc có lẽ, cả tôi và người đó đều là những kẻ chưa thật sự hết lòng vì đối phương. Hoặc chúng tôi quá lý trí. Hay là cứ liều gác lại hết những lắng lo đó nhỉ?

Như vậy liệu có hạnh phúc không?

Tôi nên làm như thế nào nhỉ?

Thế giới ngoài kia bao la rộng lớn quá, chỉ hận bản thân quá bé nhỏ, vùng vẫy thế nào cũng vẫn lọt thỏm trong vòng xoáy bộn bề của những nghĩ suy. Mong rằng, ở một tương lai không xa, tôi sẽ trả lời được câu hỏi "Tôi nên làm như thế nào?".

Gi

(16/02/2021 – 03:04 pm)

Sunday, February 14, 2021

Thương em!

(Ảnh: Pinterest)

Tôi sợ những giọt nước mắt vô thức rơi xuống khi bắt gặp những ký ức cũ. Những ấm áp từ vòng tay khăng khít vốn chỉ dành cho mình nay lại biến mất không còn chút vết tích. Chính những khoảnh khắc con người ta phải rơi nước mắt một cách tức tưởi và ấm ức như thế tôi thường thốt lên trong lòng hai tiếng “Thương em”.

Đây không phải sự thương hại, mà tôi thương họ thật lòng. Bởi tôi có thể đồng cảm được với những nỗi đau ấy. Nhưng tôi còn thương họ hơn khi chính họ không biết cách làm sao để vượt qua câu chuyện buồn bã của mình.

Tại sao lại phải sống trong dằn vặt như vậy? Không thể gác lại quá khứ để sống cho hiện tại và tương lai sao? Hay người đó quá tốt? Nếu thật sự họ tốt như vậy thì ta đã không đặc biệt gọi họ là “người cũ” rồi!

Những điều đã qua đừng nghĩ lại quá nhiều, cứ ngày qua ngày, tháng qua tháng, năm qua năm chìm đắm trong những tuyệt vọng đó để làm gì? Người đã rời đi sẽ không bao giờ quay lại chỉ vì chúng ta còn vật lộn trong nỗi nhớ về họ đâu! Tôi biết một cô gái, người cũ của cô ấy liên hệ nói chuyện với cô ấy cũng bởi cô ấy đã quên được quá khứ. Chỉ vậy thôi. Và giờ họ là bạn của nhau, không hơn không kém.

Suy cho cùng, cố chấp chỉ khiến chính mình rơi vào một vòng quay luẩn quẩn, mãi không bước ra ngoài được mà thôi. Hãy dừng lại, nhắm chặt đôi mắt, đặt tay lên tim để cảm nhận điều ta thật sự cần lúc này là gì. Lúc đó đáp án sẽ hiện ra.

Phía trước là cả một bầu trời tươi sáng và trong xanh, hà cớ gì cứ đứng mãi trong khoảng trời giông bão của những ngày xưa cũ.

Hãy để từ “Thương em” được nói ra khi người ta dành tặng cho mình với một tình cảm tích cực, là sự yêu thương thật sự, chứ không còn là lòng thương xót của một người đồng cảm với nỗi đau khổ của mình nữa.

Nó không đáng!

Gi 

(14/02/2021 - 11:50 pm)

Thursday, January 28, 2021

Chỉ cần mở lời thì người ta sẽ mở lòng?

(Ảnh: Pinterest)

Trên đường chạy xe về nhà, mình dịch chuyển từng chút mới tới được ngã tư to và chuẩn bị rẽ sang một cung đường khác. Tại ngã tư đó gió lồng lộng, mọi người dừng xe trước tín hiệu đèn giao thông màu đỏ. Cái lạnh ngấm dần dần vào da thịt tê buốt.

Khi mạn phía bên mình dừng thì phía khác được di chuyển. Ở phía ngược lại với mình, không hiểu sao có chị đi xe máy đằng sau một chiếc ô tô bỗng bị ngã ra, có vẻ như chị không phanh kịp hay lúc cua bị ô tô đụng trúng thì phải, mình cũng không rõ tình hình cho lắm. Chị ngã lăn ra đường. Vì quá bất ngờ, mình hốt hoảng la lên “Ô” một tiếng. Có một vài người chạy lại đỡ chị lên và dựng xe giúp chị.

Nhưng chị không đi ngay mà cứ đứng lục gì đó trong túi. Một lúc sau thì chị lôi ra một cái điện thoại. Hóa ra là chị gọi cho chồng chị.

“Em bị ngã xe.” Hình như chị bắt đầu khóc. Mình có nghe thấy tiếng nấc.

“Đau lắm!” Chị kéo váy lên vừa nhìn vào chân vừa như là đang chỉ chỗ đau cho chồng chị. Mà kỳ thực chồng chị có ở đó để mà nhìn đâu!

Đèn đỏ chuyển xanh, mình vặn ga và di chuyển theo dòng người, tiếng khóc ấy cũng xa dần và được thay thế bởi tiếng động cơ xe. Những ồn ào của giờ tan tầm bắt đầu quay trở lại.

Cả quãng đường đi mình nghĩ đến chị và bất giác cười. Mình thấy chị trẻ con, cơ mà cũng thấy ngưỡng mộ vì chị có một người để khi xảy ra điều gì đó chị có thể ngay lập tức gọi họ. Nghĩ về chị xong mình lại nghĩ về mình, một người con gái cô đơn giữa thành phố rộng lớn, lúc nào cũng “Mình ổn!”, thì liệu có ổn như lời đã thốt ra.

Chắc có lẽ mình quá mạnh mẽ rồi, hay mình sợ vào lúc mình cần nhất, mở lời muốn nhờ cậy hoặc đơn giản là muốn tâm sự thì người ta lại từ chối và không mở lòng với mình! Cứ như vậy, theo thời gian mình tập cho bản thân một thói quen phải cứng rắn dù có chuyện gì xảy ra đi chăng nữa. Và tất nhiên kèm theo đó chính là mình luôn phải chịu đựng mọi việc một mình.

Nếu một ngày khi quá mỏi mệt mình mở lời thì họ có mở lòng với mình không?

Gi

(28/01/2021 – 08:58 pm)

Wednesday, October 21, 2020

Yêu đâu cần mạng xã hội đề tên đối phương

Ảnh: Internet

Tôi biết một đôi yêu nhau, họ hạnh phúc lắm. Mãi sau này khi hai người đăng một tấm ảnh chụp chung và vài dòng ngắn gọn như một tin thông báo thì tôi mới biết là họ đã thành đôi. Họ yêu nhau chắc có lẽ một năm hoặc hơn, nhưng không khi nào thấy ai trong hai người đăng bất kỳ điều gì về đối phương lên mạng xã hội cả.

Điều đó không có nghĩa là họ không yêu nhau. Vì họ tin tưởng đối phương, vì họ biết đến một ngày nào đó khi tình yêu đủ chín thì sẽ tự công khai thôi nên chẳng ai trong cả hai phải tỏ ra vội vã.

Tình yêu của họ êm đềm như con sóng những ngày yên ả không gió bão, cứ thế nhẹ nhàng rì rào đẩy đưa. Họ có chung một niềm đam mê là làm nghề về du lịch nên mỗi chuyến đi tình cảm của họ như sát gần nhau hơn.

Khắp nơi trên đất nước Việt Nam này sắp phủ kín dấu chân của họ. Nỗi cô đơn ban đầu và niềm tin sau này kéo họ gần nhau hơn và dần dần trở thành một mối quan hệ khăng khít mà nhiều người ao ước.

“Điều gì khiến em mỉm cười mỗi sớm!” Chàng trai hỏi cô gái.

“Được chiếc cằm lởm chởm râu của anh cọ vào trán em!” Cô gái trả lời.

Họ rất vui vẻ, họ rất hạnh phúc, chỉ hai người biết đâu cần cả mạng xã hội tung hô. Chính thứ tình cảm đơn thuần ấy của họ khiến tôi thay đổi thật nhiều cách nghĩ về một tình yêu đúng nghĩa.

Các bạn à, yêu đâu cần mạng xã hội đề tên.

---

Viết cho một ngày nắng lên ---#Gi---

(2:42pm - 21/10/2020)

Sunday, October 18, 2020

Khi tình cảm của chính mình thay đổi

Ảnh: Internet
Đi cả một quãng đường dài tưởng rằng mình đủ khôn khéo để có thể khiến tình cảm trong lòng mình thuận theo lý trí. Tức là cái đầu bảo thích mới được thích, bảo yêu mới được yêu. Ấy thế mà đến sau cùng lý trí vẫn thua con tim. 

Con tim không quá thao thức vì thứ tình cảm mới chớm nở này. Nó chỉ khiến mình khó chịu. Mình không thể nhìn người đó trực diện, cũng không thể nói cười vô tư như trước. Mình có chút quan tâm dành cho người đó nhưng chẳng thể thản nhiên nói ra. Ví dụ đột nhiên người đó biến mất, nếu là trước kia mình có thể lập tức nhắn một tin: "Bạn đi đâu thế?". Nhưng bây giờ mình lại không thể, tất cả những điều mình làm chỉ là im lặng mà thôi. Rõ ràng mọi chuyện vẫn như trước đây chỉ có tình cảm trong mình đổi thay khiến cho mọi chuyện trở nên gượng gạo. 

Cũng bởi những đổi thay ấy mà mình sợ hãi, tự xây dựng xung quanh mình những rào chắn. Những rào chắn đó để cản người ấy lại gần mình hay để ngăn cấm tình cảm của mình dành cho người đó thì mình hoàn toàn không trả lời được. Các bạn có biết không, đây thật sự là một loại tình cảm khiến người ta khó chịu và mệt mỏi.

Mỗi ngày nhìn người đó qua lại trước mặt, mình đều tự đặt ra một câu hỏi: "Ê! Mày thật sự thích bạn ấy rồi sao? Tại sao mày lại có những cảm xúc này dành cho bạn ấy?". Và từ đó mình bận rộn mỗi ngày vì có thêm một việc là phân tích tình cảm của chính mình. Đối với rất nhiều người, khi họ tìm đến mình và nhờ mình cho lời khuyên về chuyện tình cảm của họ mình đều có thể dễ dàng phân tích và đưa ra đáp án một cách vô cùng khách quan. Nhưng đến lượt mình thì mình hoàn toàn không thể!

Thích! Không thích! Thích! Không thích! Thích! Không thích... Không phải hai đáp án đó, sự thật là mình cần người đó! Sau tất cả, mình nhận ra mình cần người đó. Vậy thì đó là thích hay không thích? Nếu đây là câu chuyện của người khác, họ mang đến kể lể và nhờ cho lời khuyên thì mình sẽ thẳng thắn nói với họ rằng: "Ồ, mày thích nó rồi, rõ ràng là thích rồi, tiến tới thôi chứ còn gì nữa!"; nhưng đứng trên phương diện là cá nhân mình thì mình vẫn không thể có câu trả lời cho vấn đề này.

Chắc có lẽ thứ mà mình cần lúc này là thời gian. Thời gian để xem bản thân sau cùng có còn vì người đó mà để tâm nữa hay không? Đúng vậy, chính là như thế!

Khi tình cảm của chính mình thay đổi... nó khiến cho mình trở nên ngu ngốc. Cho dù thường ngày mình có là một kẻ thông tuệ thì vào khoảnh khắc mọi giác quan trong mình bắt đầu có những xáo trộn chính là lúc mình bắt đầu trở nên ngu ngốc. Hoàn toàn ngu ngốc!

Gi
(18/10/2020 - 09:04pm)

Monday, November 18, 2019

Ai cũng có ký ức cùng những cơn mưa...

(Nguồn ảnh: Internet; Sửa ảnh: Thiên Yết)

Nay gió mùa về nên mưa to lắm. Cái lạnh chưa sâu ngay nhưng mà dầm mưa gần tiếng đồng hồ nên đôi tay và đôi chân lạnh ngắt. Dòng người qua lại chậm như đàn rùa đang cố đua, nhích từng chút, từng chút một. Trong lòng tưởng sẽ bực bội, nào ngờ đâu lại nhớ tới một ngày mưa khác...

Ngày mưa đó có hai con người cùng nhau nói cười, tay chạm nhau đầy ngại ngùng dưới cơn mưa cuối thu. Hai trái tim cứ rộn ràng yêu thương thế đó. Cùng chờ cho mưa tạnh tại trạm bus mà không ai dám nhìn ai lâu, thi thoảng lại len lén rồi cười tủm tỉm như những đứa trẻ bị chọc cho thẹn thùng. 

Dưới cơn mưa hôm ấy cả hai tưởng rằng đã là chân ái của cuộc đời nhau, cả hai tưởng rằng qua nắng, qua mưa cùng nhau sẽ cứ vậy bền vững mà cạnh nhau thôi. Nhưng hóa ra viễn cảnh màu hồng vốn dĩ chỉ có trên phim ảnh. 

Người có biết nay mưa không? Người có thấy lạnh không? Người có nhớ ai đó như ai đó đang nhớ người không?

Có rất nhiều câu hỏi muốn gửi tới một người không biết nên gọi bằng tên gọi nào, chỉ biết đó là người mà chỉ cần nghĩ tới là khóe mi lại nặng dần những giọt nước. 

Bầu trời đêm nay không có sao, nặng trịch những mây và gió thổi. Lạnh lắm, lòng cũng chua chát và ngập tràn thương nhớ lắm...

Ngày mưa hóa ra là vậy. Hóa ra cái cảm giác cô đơn khi mưa xuống là như vậy. Nhớ về những vui tươi ngày nào mà vô tình làm nước mắt và mưa hòa làm một. Nhòe nhoẹt những suy tư vụn vỡ...

Đông đã tới vài lần theo những đợt gió mùa dài ngắn khác nhau... ấy vậy mà người ở đâu không thấy tới nơi đây.

Mưa đang rơi... đang rơi... theo dòng ký ức tràn vào trái tim đầy thương tổn...

Lạnh!

Thiên Yết
(18/11/2019 - 9:49 pm)
P/s: Copy vui lòng dẫn nguồn, cảm ơn mọi người nha ^^.

Sunday, November 17, 2019

Vài giây nữa thôi...

(Nguồn ảnh: Internet; Sửa ảnh: Thiên Yết)

Thẫn thờ nhìn vào khoảng không phía trước, vẫn là khung cảnh mọi khi, vẫn đèn đường, vẫn những hàng cây quen thuộc, vẫn những tòa nhà cao chót vót ấy nhưng mà... trống rỗng và vô vọng không một lý do. Màn đêm ấy sao lại cô đơn đến thế!

Sáng sớm, không khí vẫn lành lạnh hanh hao nơi cánh mũi, hít một bụng đầy khí trời ban sớm nhưng trong lòng sao lại đau khổ thế. Chân trời dần sáng rồi, chắc sẽ là một ngày nắng đẹp đẽ nhưng sao trong lòng lại ngập nỗi nhớ như đứng trước hoàng hôn chứ không còn là bình minh nữa! Nhớ!

Những cung đường ngày ngày đi qua, nay một mình trên chiếc xe gắn máy, băng qua mọi nẻo và ngõ ngách, càng đi càng thấy con tim tê dại... Hình như bóng hình ai đó, hình như cảm giác có ai đó ngồi chung xe không khi nào mất đi mà nó đang hiện hữu mỗi tích tắc, mỗi giây...

"Vài giây nữa thôi, người về lại được không?" Lời bài hát từ quán cà phê nhạc sống vang lên như con dao đâm chính diện vào trái tim còn đang đầy những vết thương lớn nhỏ, nỗi đau đã đau nay càng thêm đau. Bởi chẳng còn ai về lại nữa, chẳng còn ai vì thương mình mà về nữa...

Nếu cứ khép mi mà nỗi buồn cũng khép lại vào cuối ngày thì có thể tạm trốn vào mỗi giấc ngủ để con tim nhẹ nhõm hơn. Nhưng không, ngay cả trong mơ những dấu yêu đó vẫn vẹn nguyên như ngày nào. Vài giây nữa thôi, thật mong người có thể một lần ngoảnh lại để thấy ai đó vẫn đang thẫn thờ trong sự bàng hoàng của phân ly...

"Vài giây nữa thôi..."

"Vài giây nữa thôi, cho vơi bao chờ mong!"

Thiên Yết
(17/11/2019 - 7:07pm)
Lời bài hát sử dụng trong bài viết: "Vài giây nữa thôi - Reddy"
P/s: Copy vui lòng dẫn nguồn, cảm ơn mọi người đã luôn ủng hộ mình nhé. ^^

Monday, July 29, 2019

Cơn mưa thanh xuân

(Ảnh: Internet)
Người ta có thể dễ dàng tỏ tình với người mình yêu, có thể thản nhiên nắm tay hay dựa đầu vào người ấy, nhưng tôi lại chả thể làm được những điều vô cùng giản đơn như vậy. Ngay cả khi anh đã gần kề bên tôi, chỉ cần đưa tay ra là tôi có thể chạm vào da thịt anh mà tôi cũng không làm được. Có gì đó ngượng ngùng vây lấy tôi. Tôi sợ, sợ làm anh khó chịu, sợ làm anh có cảm giác tôi đang đốt cháy giai đoạn.

Tôi bắt đầu nói chuyện với anh từ đầu mùa xuân, cái khoảnh khắc vẫn còn vấn vương chút lạnh của mùa đông và sự ẩm ướt của mưa bụi bay. Những câu chuyện giữa chúng tôi không quá hài hước, cũng không quá nhàm chán, chỉ là tôi không thể để nó dừng lại, và cứ thế, cứ thế tôi ngày ngày cùng anh dệt nên câu chuyện mơ hồ giữa hai người khác giới.

Anh nói: "Anh không rõ đó có phải là thích không!". Tôi cũng nói với anh y trang vậy... Chúng tôi khác nhau nhiều lắm, nhưng lại có vài điểm giống nhau trong suy nghĩ. Tôi có thể dễ dàng tâm sự với anh những điều mà người khác phải chờ đợi bảy đến tám năm mới được giải đáp. Cũng không rõ bởi vì sao, chỉ biết tự nhiên tôi tin anh. Có đôi khi chợt nghĩ nếu một ngày nào đó mọi bí mật mà tôi tự nguyện kể cho anh bị phô bày ra cho thiên hạ biết thì tôi sẽ chỉ mỉm cười vẫy tay chào anh và mãi mãi không bao giờ giao tiếp lại với anh nữa. Đó là hình phạt duy nhất mà tôi dành cho anh. Vì tôi có cảm tình với anh nên tôi không thể đánh, mắng hay giận anh mà tôi giận chính mình đã mù quáng tin anh thôi. Nên nếu anh thực sự phản bội lòng tin ấy thì đối với tôi anh sẽ trở nên vô hình...

Tất nhiên tôi không mong điều đó xảy ra, điều tôi muốn là cùng anh trải qua bốn mùa trong một năm, và từng khoảnh khắc mưa nắng trong cuộc đời!

Chợt nhớ lần tôi, anh và bạn bè đã có một cuộc dã ngoại ngắn ngủi ở nơi nào đó xa thành phố đông đúc và xô bồ. Chúng tôi đã trải qua đoạn đường nắng cháy da, thịt lúc khởi hành và trở về thành phố cùng cơn mưa rào và ánh cầu vồng xa xa... Tôi đã nhìn thấy thiên thần ẩn trong những đám mây. Người ấy cầm chiếc gậy phép phẩy lên dải cầu vồng xinh đẹp thứ gì đó mà tôi vô tình bắt gặp... đó hình như là những điều đẹp đẽ nhất của thanh xuân. Có thể tôi quá mộng mơ khi tưởng tượng ra viễn cảnh xinh đẹp ấy lúc ngồi sau xe anh. Tôi thừa nhận! Nhưng. Tôi tin rằng đó là sự thật, bởi khi bạn thật sự tin thì mọi điều dẫu có hoang đường tới đâu cũng có thể một lần trở thành hiện thực trong cuộc đời của bạn!

Vẫn chưa thể nói ra tình cảm của mình với anh vào khoảnh khắc mà mình có cơ hội để bày tỏ, tôi thật sự tiếc, nhưng tôi không hối hận. Tôi muốn mình có thể nói ra lời yêu vào khoảnh khắc mà mình tỉnh táo nhất, chứ không phải mượn rượu hay bất kỳ lý do từ cuộc vui nào để làm điều đó. Tôi muốn được dựa vào bờ vai rắn chắc của anh, nhắm hờ đôi mắt và chìm vào giấc ngủ cùng anh... bên hiên nhà - nơi tổ ấm của chúng tôi được hình thành. Tương lai đó liệu có thể trở thành hiện thực không?

Tình yêu trong tôi còn chưa rõ ràng, nhưng nguyện ước được cùng anh trải qua bốn mùa xuân, hạ, thu, đông là có thật, dẫu có nắng mưa trên đầu thì tôi cũng không lo ngại nữa, vì tôi có anh rồi...

Nhưng... anh có yêu tôi không?

Thiên Yết
(08:02 pm - 29/07/2019)
P/s: Vui lòng dẫn nguồn nếu mang bài viết đi xa khỏi blog này. ^^. Cảm ơn mọi người đã đọc bài nhé! :D