Thursday, April 16, 2026


(Ảnh pin)


Tin nhắn này… đáng ra người cần đọc là cậu.


Này, cậu đã đọc tin nhắn đó chưa? Tôi viết cho cậu đấy.

Chưa đọc à? Hay đọc rồi mà không trả lời?

Làm sao để biết cậu đã đọc hay chưa nhỉ…

À mà thôi... tin nhắn này, tôi còn chưa từng ấn gửi.


“Tôi đã mỏi mệt ở thời điểm đó, thật đấy. Tôi biết việc mình nổi nóng, việc mình mắng cậu, dằn vặt cậu, rồi lỡ miệng nói ra những lời làm cậu tổn thương… là sai. Sai nhiều lắm. Nhưng lúc đó tôi không dừng lại được. Tôi không kiểm soát được chính mình.


Tôi đã làm tổn thương người quan trọng nhất với mình... là cậu.


Tôi hối hận.


Một mối quan hệ kéo dài từng ấy năm, cuối cùng lại vỡ ra vì những điều rất nhỏ… nhưng đủ sắc để cứa vào nhau mỗi ngày. Tôi biết cậu cũng đau. Tôi biết chứ.


Nhưng tôi giận. Giận vì lúc nào cậu cũng hướng về những điều ở đâu đó xa xôi, mà không phải là tôi.


Chính cậu… là người bắt đầu tất cả.”


Tôi đã viết như vậy đấy.


Giận có, trách có, và cũng không thiếu những điều tôi cố gắng giữ lại cho mình. Nhưng rồi tôi hiểu ra, nếu có nói rõ ràng thêm nữa thì cũng chỉ là hai người đang mang cảm xúc của mình đặt lên nhau, ép đối phương phải hiểu theo cách mình muốn. Và khi những định kiến vẫn còn, khi những cảm xúc tiêu cực vẫn chưa nguôi… thì tôi có nói gì, với cậu, cũng chỉ là sai.


Đến lúc đó tôi mới nhận ra... người cần đọc tin nhắn này, không phải là cậu.


Là tôi.


Tin nhắn này, có lẽ sẽ không bao giờ được gửi đi. Chúng ta rồi sẽ giống như hai đường thẳng song song... nhìn thấy nhau, nhưng không bao giờ chạm vào nhau nữa.


Tôi sẽ giữ nó lại. Không xoá. Cũng không gửi. Để một ngày nào đó, khi tôi quên mất mình đã từng viết nó ở đâu… có lẽ lúc đó, cả hai chúng ta đều đã ổn rồi.

---


#Gi🌿

#Tác_giả_Gi


(8:40 am - 16/04/2026)


No comments:

Post a Comment