Kỳ vọng về một hình mẫu lý tưởng là như thế nào nhỉ?
Là biết rằng sẽ chẳng thể tìm được một người như thế ngoài đời, nhưng vẫn từng ngày nuôi dưỡng ước mong.
Là nhìn vào hạnh phúc của người khác, rồi khao khát người đồng hành của mình cũng sẽ như vậy.
Là biết đối phương sẽ chẳng thể thay đổi theo ý mình… nhưng vẫn cố chấp khuyên can, dạy họ cách yêu theo cách mình muốn. Đến khi không thể thay đổi được, lại tự mình mù quáng tin tưởng và chờ đợi, hoặc tự bịa ra một lý do nào đó để tiếp tục ở lại.
Là khi không ở trong bất kỳ mối quan hệ nào, lại vẫn tưởng tượng rằng bên cạnh mình luôn có một người, chăm lo, nhắc nhở từng chút. Để rồi lâu dần nhận ra, chẳng ai ngoài đời hoàn hảo như “nhân vật do mình tạo ra”, và mình cũng dần mất đi cảm giác muốn yêu một người trần mắt thịt ở ngoài kia.
Nhưng vì sao, trong chúng ta lại có những người sẵn sàng yêu một người “không hề tồn tại” như thế?
Có phải vì họ sợ bị tổn thương?
Có phải vì họ đã mất lòng tin?
Hay là vì… họ không đủ tin rằng, mình có thể hạnh phúc với một người không “hoàn hảo” như tiêu chuẩn họ đặt ra?
Bạn đã từng tự vẽ ra một hình mẫu như vậy chưa? Người ấy sẽ như thế nào? Ấm áp không? Dịu dàng với bạn không? Yêu chiều bạn không? Có nhường nhịn bạn không? Có bao giờ khiến bạn khóc không? Có biết chủ động xin lỗi hay biết làm lành không?
Người ấy trông ra sao? Gia thế thế nào? Khi ở bên họ, bạn có thật sự thấy hạnh phúc không?
Mong rằng, sau khi đã dành đủ thời gian để chữa lành ở trong chiếc kén của riêng mình, bạn sẽ đủ can đảm phá vỡ nó, trở thành một con bướm xinh đẹp, tự do bay qua những khu vườn đầy cây cối, hoa cỏ… Và rồi, một ngày nào đó, bạn sẽ gặp được một người, tuy không hoàn hảo, nhưng họ biết cách yêu chân thành... đủ để bạn mở rộng tấm lòng và muốn ở lại thật lâu!
#Gi🌿
#Tác_giả_Gi #tản_văn
(10:55 pm - 24/04/2026
