Wednesday, April 29, 2026

Mọi chuyện đã qua, không còn cần nhắc đến nữa!

(Ảnh Pin)

Thời gian đầu, khi mọi thứ vừa thay đổi, những điều mới "cũ hôm qua" khiến cho ngày hôm nay của bạn bị xáo trộn. Không chỉ vậy mà nhiều ngày hôm sau của bạn cũng sẽ như thế. 

Bạn nhắc đến người cũ, những điều đã cũ nhiều hơn bình thường. Những người lắng nghe bạn tâm sự dần cũng thưa đi. Bạn chỉ còn một mình trong câu chuyện cũ kỹ của mình. Bạn quyết định tự mình chiêm nghiệm và chìm đắm trong nó. 

Nhưng bao ngày nắng mưa, bao mua màng qua đi, bạn chợt nhận ra, quỹ thời gian của mỗi người là hạn hẹp. Nếu dành thời gian cho những điều đã qua, thì hiện tại và tương lại của bạn để dành cho ai quản lý, cho ai tận hưởng đây!

Bạn không còn nhắc đến người cũ hay chuyện cũ nữa. Những điều của hiện tại bỗng trở nên tươi đẹp hơn, nắng ban mai, hoàng hôn đỏ rực, cây cối sạch bụi sau cơn mưa rào... bạn đều thấy mới mẻ. Bạn nhận ra mình đã ngủ trong quá khứ quá lâu. 

"Mày không còn nhớ gì nữa sao?"

Một người quen bỗng ngạc nhiên về sự thay đổi của bạn, nên cũng tò mò hỏi han. 

"Là không còn cần nhắc đến nữa. Ở đời, mất một triệu tiền mặt vì sai sót nào đó, còn được nhớ mãi đến khi năm mươi, sáu mươi tuổi cơ mà. Vậy thì chuyện đã từng là người thương của ai đó, hay đã từng yêu thương ai đó hết lòng, mày nghĩ có quên đi dễ dàng được không? Quan trọng là bản thân mình lựa chọn điều gì cho hiện tại và tương lai thôi!"

Nụ cười tươi tắn và nhẹ nhàng của bạn cùng câu nói hợp lý, hợp cảnh đó một lần nữa giúp cho chính bạn biết rằng, mình đã chọn lựa đúng. 

Bầu trời chỉ u tối khi bão giông kéo đến mà thôi. Khi cơn giông qua đi thì sự yên bình, trong trẻo và nhẹ nhõm sẽ quay trở lại. Bạn gột rửa tấm lòng, trái tim và tâm trí để tiếp tục hành trình hạnh phúc của chính mình. 

Hóa ra khi buông xuống sự cố chấp, mọi thứ lại trở nên dễ dàng như thế. 

Bạn thân mến, nếu bạn đã đọc đến đây rồi thì hãy cho Gi biết, bạn có từng giữ một câu chuyện cũ rất lâu trong lòng không? Và bây giờ bạn đã dám buông chúng xuống chưa?

Chúc bạn luôn vui vẻ và hạnh phúc!

#Gi🌿

#Tác_giả_Gi #tản_văn 

(4:56 pm - 29/04/2026)

Monday, April 27, 2026

Có thể bạn không biết, việc chờ đợi tin nhắn của một người, đôi khi còn mệt mỏi hơn cả thất tình!

(Ảnh Pin)

Chính xác là 50 lần bạn cầm vào chiếc điện thoại nhỏ bé và vô dụng đó để check xem người ấy có trả lời hay không! Wow bạn thật là kiên nhẫn. Nhưng đó là sự kiên nhẫn hay sợ hãi cảm giác bị bỏ rơi nhỉ?

Bạn có một quá khứ không được tốt cho lắm, người cũ đối với bạn thật là tệ, hoặc bạn quá yêu người đó nên việc mong muốn được phản hồi ngay lập tức khiến bạn như phát điên. Nhưng bạn lại không muốn nói rõ việc chờ đợi làm bạn phiền lòng cỡ nào. Khi nhận được tin nhắn của họ, bạn lại vui vẻ như chưa có chuyện gì xảy ra. 

Bạn cũng chưa một lần hỏi rõ lý do vì sao, ngoài cái lý do "bận" mà họ ném cho bạn. "Bận" nhưng vẫn cầm điện thoại lướt mạng xã hội. Tin nhắn của bạn vẫn ở trạng thái hiển thị trên màn hình thông báo. Họ đã đọc được nội dung, thấy việc đó không gấp nên tạm hoãn, và rồi quên hẳn tin đó. Đến khi sực nhớ ra thì đã vài tiếng, thậm chí cả buổi trôi qua rồi. 

Bạn cứ chờ họ lựa chọn… mà không nhận ra rằng bạn cũng có quyền chọn lựa cách mình được đối xử. Bạn hoàn toàn có thể nói thẳng rằng:

“Sao em trả lời chậm vậy? Nếu bận thì em có thể nhắn một câu là em bận mà. Không cần phải để anh chờ nửa ngày như thế. Mình nên nói rõ với nhau về chuyện này!”

Hay, “Anh nghĩ việc để người khác chờ tin nhắn là bình thường à? Em đã từng ở bên anh cả ngày, và em biết anh không rời nổi chiếc điện thoại của mình. Vậy thì ‘bận’ là bận kiểu gì? Nếu anh không thay đổi, có lẽ mình nên xem lại mối quan hệ này. Em không phải là "lựa chọn" để anh thích thì nhắn, không thích thì để đó.”

Hãy thẳng thắn một lần. Dù bạn là ai trong lòng đối phương, bạn vẫn có quyền nói rõ điều mình cần. Nếu một việc nhỏ như trả lời tin nhắn mà họ còn không thể tôn trọng, thì có lẽ vấn đề không nằm ở cái điện thoại… mà nằm ở cách họ nhìn nhận mối quan hệ này. Nên giải quyết vấn đề càng sớm càng tốt, trước khi nó trở thành cái gai nhọn đâm vào trái tim của cả hai bạn. Một khi đã là vết thương sâu thì khó mà lành lại. Đợi thời gian chữa khỏi thì có lẽ hai người chẳng còn bên nhau nữa!

Chờ một người không đáng sợ, đáng sợ là không biết phải chờ đến bao giờ. Tin nhắn gửi đi chỉ vài giây, nhưng cũng thể hiện việc bạn được tôn trọng như thế nào trong mối quan hệ này. Đừng để cảm giác tồi tệ hơn cả thất tình khiến bạn buồn bực và thất vọng. Hãy học cách yêu bản thân mình nhiều hơn, để đối phương cũng phải học cách trân trọng bạn! 

Chúc bạn và người ấy đủ rõ ràng để không phải chờ nhau trong im lặng, dằn vặt và khó chịu thêm một lần nào nữa!

#Gi🌿

#Tác_giả_Gi #tản_văn 

(2:57 pm - 27/04/2026)

Người lạ lại hiểu bạn hơn người thân, bạn đã từng cảm thấy như vậy phải không?

 

(Ảnh Pin)

Một ngày mưa như trút nước, bạn vội chạy vào một quán cà phê để trú mưa. Khi bạn đẩy cửa bước vào, chiếc chuông nhỏ treo ở cửa rung lên khe khẽ. Một không gian ấm cúng cùng hương cà phê thơm dịu lập tức bao trùm lấy bạn. "Cảm giác gì thế này… dễ chịu đến lạ!" Bạn thầm nghĩ.

Bạn gọi một cốc cà phê sữa nóng. Nhấp một ngụm, hơi ấm lan tỏa, khiến cơ thể vừa ướt mưa của bạn dần dễ chịu trở lại. Bạn vốn không hay ngồi ở quầy như thế này. Nếu là bình thường, có lẽ bạn sẽ chọn một góc kín, hoặc nếu ngồi ở quầy thì khung cảnh nên là quán rượu chắc sẽ hợp lý hơn.

“Bạn có cần khăn bông không? Tóc bạn ướt hết rồi.”

Một lời đề nghị nhẹ nhàng từ người pha chế. Bạn tất nhiên sẽ gật đầu đồng ý ngay.

Nhận lấy chiếc khăn mềm, thoang thoảng mùi thơm dễ chịu, bạn lau tóc. Rồi chẳng hiểu vì sao, bạn bắt đầu trò chuyện với người lạ đó.

Người pha chế ấy có vẻ rất biết lắng nghe. Và thế là, bạn kể. Kể nhiều hơn bạn nghĩ. Bạn bất ngờ khi họ có thể nghe và hiểu câu chuyện của bạn theo cách mà người thân, bố mẹ hay anh chị của bạn hiếm khi làm được.

Họ không ngắt lời. Không phủ định. Không vội vàng đưa ra lời khuyên hay phân bua đúng sai!

Bạn chợt khựng lại. Tiếng lòng vang lên "Mình đang kể chuyện riêng tư cho một người lạ sao?" Nhưng rồi bạn lại tự trấn an “Cũng đâu có gặp lại họ nữa…” Bởi đây là một quán cà phê ở xa nơi bạn sống. Nếu không vì cơn mưa bất chợt này, có lẽ bạn sẽ chẳng bao giờ bước chân vào đây.

“Nói chuyện với bạn dễ chịu thật đấy. Giá mà người thân của tôi cũng lắng nghe tôi như vậy. Họ có vẻ quá khắt khe với tôi.”

Bạn buột miệng và kết bằng tiếng thở hắt ra đầy bất lực. 

Người pha chế mỉm cười nhẹ:

“Không hẳn đâu bạn à. Người nhà thì luôn mang theo nhiều kỳ vọng. Họ biết bạn từng là ai, từng như thế nào, nên đôi khi họ nhìn bạn bằng những điều đã có sẵn trong đầu họ. Còn tôi với bạn chỉ là người lạ. Một cuộc trò chuyện thoáng qua. Tôi không đủ cơ sở để đánh giá hay khuyên bạn điều gì. Nên tôi chọn lắng nghe để bạn tự nói ra những điều tận sâu trong lòng mình. Có lẽ… bạn cũng nên thử hiểu họ một chút.”

Nghe đến đó, bạn chợt nhận ra, có thể không phải người nhà đang làm khó bạn. Mà là bạn chưa đủ bình tĩnh để đối diện với những va chạm đó. Nếu bạn chậm lại một nhịp, lắng nghe họ nhiều hơn, rồi mới nói ra suy nghĩ của mình, có lẽ mọi chuyện đã không căng thẳng đến vậy.

Khi bạn rời khỏi quán, cơn mưa đã tạnh. Bầu trời dần sáng trở lại. Giống như cách mà bạn vừa gỡ được khúc mắc lớn trong lòng.

Đôi khi, bạn sẽ gặp một người xa lạ rất tình cờ, nhưng họ lại giúp bạn nhận ra những điều quan trọng. Họ không phải là người để bạn tin tưởng và lựa chọn để thay thế người thân. Họ chỉ là người giúp bạn nhìn rõ hơn những điều mà trước đó bạn chưa kịp hiểu. Giống như cơn mưa vừa rồi, nặng nề, nhưng là điều cần thiết để bầu trời trở nên trong hơn, khi mà những đám mây đã dày và đen kịt quá nhiều!

Hy vọng rằng, dù bạn là ai, bạn cũng sẽ học cách lắng nghe chính mình, và lắng nghe những người bên cạnh thật kỹ để tất cả bình yên luôn ở bên bạn! 

Cảm ơn bạn vì đã đọc hết bài viết này...

#Gi🌿

#Tác_giả_Gi #tản_văn 

(11:59 pm, 26/04/2026)