Showing posts with label Chiếc hôn nhỏ trong gió. Show all posts
Showing posts with label Chiếc hôn nhỏ trong gió. Show all posts

Saturday, October 10, 2020

Hãy làm một người mạnh mẽ khi yêu

Ảnh: Internet

Có người hỏi tôi tại sao giữa ngàn vạn người lại chọn người đó. Tôi trả lời rằng bởi người đó là người duy nhất khiến tôi muốn dừng lại, người duy nhất khiến tôi quyết tâm bỏ qua sợ hãi để bước vào một mối quan hệ mang tên "Tình yêu".

Rồi kết quả là chia tay.

Người ta lại hỏi tôi có còn tin vào tình yêu không. Tôi trả lời rằng tôi muốn tin. Và sự thật là tôi rất muốn nhưng tôi lo sợ. Sợ rằng sẽ gặp người giống như ai kia, cho tôi hy vọng và lại rời đi nhanh chóng. Thế nhưng bạn biết đấy tình yêu dù là sự đau khổ thì nó vẫn đẹp theo cách riêng của nó. Một tình yêu buồn sẽ khiến người ta nhớ lâu hơn một tình yêu vui vẻ, bạn có thấy như vậy không?

Tất nhiên tôi không khuyên bạn rằng nên yêu một cách đầy đau khổ để mối tình đó được khắc cốt ghi tâm. Nếu tôi khuyên bạn như thế thì tôi là đồ điên.

Tôi muốn bạn mạnh mẽ, mạnh mẽ hơn tôi để nếu bạn gặp một tình yêu đẹp thì không sao, còn nếu bạn va vấp một tình yêu đầy tuyệt vọng thì sau một khoảng thời gian ngắn bạn sẽ ổn định lại và bước tiếp. Yêu là một điều gì đó kỳ lạ lắm. Càng muốn rõ ràng càng không thể rõ ràng. Vậy đấy!

Hãy nuôi dưỡng trái tim của mình thật rắn rỏi, tôi tin bạn sẽ là những cô gái, chàng trai hạnh phúc nhất trong cuộc đời này. Và quan trọng nhất phải biết yêu quý chính mình trước tiên nhé, bởi không ai yêu nổi một người đến bản thân mình còn không chăm sóc tốt đâu. Đừng ỷ lại vào hai chữ "Tình yêu" quá nhiều. Người ta yêu mình nhưng người ta sẽ mệt mỏi nếu ta cứ mãi dựa dẫm và phụ thuộc vào người ta. Nhớ nhé!

Gi
(6:57pm - 10/10/2020)

Friday, October 9, 2020

Tôi không còn một mình

Ảnh: Internet
Tôi đã sợ hãi cuộc sống này vô cùng. Nó cô đơn lắm.

Mỗi khi tôi đứng từ trên cao nhìn xuống dòng người phía dưới, tôi lại thấy lòng mình xa lạ. Xa lạ tới nỗi tôi nghĩ rằng chẳng thể nào tiếp tục đi tiếp cuộc đời này được nữa.

Tôi sợ cảm giác mỗi sáng thức dậy phải đối mặt với khó khăn từ công việc cho đến chuyện tình cảm và các mối quan hệ xã hội. Nó bí bách và ngột ngạt như có một bàn tay vô hình muốn bóp lấy cổ tôi.

Bạn có biết không trái tim của tôi có một vết nứt. Nó là tất cả tổn thương gom góp trong quá trình trưởng thành của tôi. Nó nông hay sâu tôi không rõ, chỉ biết khi không có việc gì để nghĩ, tôi nghĩ tới nó thì rất đau. Đau lắm!

Làm sao để thoát ra khỏi những nỗi niềm "ẩm mốc" đó?

Tôi chợt nhận ra mình cần phơi nắng! Tôi đem trái tim mình về phía ánh sáng, phơi chúng và không động tới chúng nữa. Tôi dùng cái đầu nhiều hơn là cảm xúc. Mọi thứ tôi làm đã có lý trí thay vì chỉ biết rửa mặt bằng nước mắt như trước đây.

Các bạn ạ, nắng đẹp lắm! Ấy vậy mà lâu nay ngay cả khi đứng dưới một bầu trời đầy nắng và gió tôi vẫn thấy ủ dột và buồn bã. Cảm giác nhắm mắt và tận hưởng một ngày tràn ngập ánh sáng thật tuyệt vời.

Những trang sách cũng đi bên tôi trong suốt quá trình con tim bị thương tổn, từng trang sách là từng trải nghiệm mới và hơn hết chúng là người bạn cần mẫn và tận tình bao bọc lấy tôi. Sự cô đơn dần rời xa...

Tôi từng là một người hay cười nhưng có những khoảng thời gian nụ cười như chết đi trên khuôn mặt tôi. Nhưng dần dần chúng đã xuất hiện trở lại. Chúng giúp tôi thoải mái hơn khi gặp những người khác, bởi khi giao tiếp nụ cười chính là điều đẹp đẽ và tự tin nhất mà chúng ta có thể mang đến cho người đối diện. Nụ cười sẽ lan tỏa mọi năng lượng tích cực và phá vỡ mọi sự tiêu cực.

Rũ bỏ lớp vỏ sợ hãi và cởi mở hơn, tôi không còn cuộn mình trong cô đơn nữa. Bên tôi đã xuất hiện những người đồng hành mới, những người cảm nhận được sự thay đổi trong tôi, những người có cùng tần số và cung bậc cảm xúc với tôi. Chúng tôi thấu cảm và động viên lẫn nhau.

Tôi không còn một mình nữa, bàn tay tôi đưa lên cũng đã có người nắm lấy... và tôi đã tin hạnh phúc là có thật!

Gi
(09/10/2020 - 9:16pm)

Thursday, October 8, 2020

Chiếc hôn nhỏ trong gió

Ảnh: Internet

Có người hỏi tôi mùa nào đẹp nhất, có người hỏi tôi trái tim của tôi có gì, tôi im lặng nhấp tiếp ngụm cà phê đắng ngắt không bỏ đường, nhìn ra phía xa rất xa, nơi mà ánh mặt trời ngả màu chiều muộn cùng gió mùa thu dịu nhẹ. Tôi đã không trả lời câu hỏi đó mà chuyển sang câu chuyện khác để buổi gặp mặt giữa tôi và họ có thể tiếp nối cho đến khi tất cả đã uống cạn đồ uống trong cốc của mình.


Mùa nào đẹp nhất? Bạn đã từng chia tay bao giờ chưa? Bạn đã yêu ai nhiều tới nỗi ngay cả khi người ta rời bỏ bạn mà bạn vẫn tin yêu chưa? Tôi đã yêu một người như vậy vào những năm tháng còn mặc áo sơ mi trắng cùng váy xanh học trò cười tươi rói dưới những tán phượng đỏ rực rỡ, tôi đã yêu một người như vậy và vào lúc đó. 

Cùng nhau dạo khắp những con phố, cùng nhau ôn bài thư viện, cùng nhau đi hội chợ, cùng nhau xem phim, cùng nhau chạy dưới cơn mưa rào, cùng nhau hà hơi ấm vào đôi bàn tay lạnh ngắt khi đông về, cùng nhau đi dưới một chiếc ô nhỏ xinh khi nắng lên và khi mưa phùn bay nhẹ trong gió... Tôi và người đó đã bên nhau nhiều lần bốn mùa trong năm như thế. Vậy thì mùa nào là mùa đẹp nhất trong tôi đây?

Trái tim tôi có gì? Tôi mỉm cười khi nghĩ về câu hỏi đó. Hình ảnh người đó ngập tràn tâm trí tôi, đôi mắt, nụ cười, sự mỏi mệt khi căng thẳng hiện hữu trên gương mặt của người ấy hay cả những nét xấu xí nhất mà tôi từng chứng kiến đều khiến tôi mỉm cười. Trái tim tôi đơn giản là có tất cả những điều liên quan tới người ấy.

Nhưng bạn biết không, vào một ngày mùa thu, khi mà cơn gió mát dịu thổi quanh chúng tôi, một khoảng cách được dựng lên tuy vô hình nhưng cứng rắn tới bất ngờ. Bốn mắt chạm chau, hai đôi tay cũng chạm nhau, chúng tôi ngắm nhìn đối phương thật lâu, lâu tới mức những sự vật xung quanh đang diễn ra như thế nào cũng không ai trong chúng tôi mảy may để tâm. Rồi sự im lặng cũng không thể cứ mãi bao trùm không gian ngày hôm đó, người ấy đã nói lời chia tay và đặt lên trán tôi một chiếc hôn nhỏ. Đó là chiếc hôn đầu tiên giữa tôi và người ấy sau bao tháng năm học trò gắn bó. Người ra đi vì ước mơ và khát vọng, ở bên tôi người cảm thấy không thể có tương lai. Tôi mỉm cười buông tay quay bước đi mà không một lần ngoảnh đầu nhìn lại. Vì yêu thương người ấy mà tôi chấp nhận tất cả. Mọi khoảnh khắc diễn ra giữa hai chúng tôi cho dù là chia ly cũng là những khoảnh khắc đẹp nhất mà tôi sẽ mãi mãi cất giữ nó ở nơi sâu thẳm nhất trái tim mình.

Gi
(08/10/2020 - 3:25 pm)