Showing posts with label Truyện ngắn chủ đề khác. Show all posts
Showing posts with label Truyện ngắn chủ đề khác. Show all posts

Monday, August 21, 2023

Những điều cha mẹ chưa kể...

(Ảnh st)

"Ông nó sao thế?"

"Mưa nhiều, đầu gối đau nhức quá bà ạ!"

"Đã bảo ông làm một chuyến xe lên thành phố để thằng Tú đưa đi khám rồi. Ông cứ không nghe lời thế này tôi biết phải làm sao?"

Bà Vân vừa xoa bóp đầu gối cho chồng vừa càm ràm. Bà trách thì trách vậy thôi, chứ trong lòng bà lắng lo nhiều lắm. Nhà có mỗi thằng con trai lại đi lập nghiệp ở xa. Bao năm nay, ở chốn thôn xóm xa xôi nghèo nàn này chỉ có hai cái thân già ở nhà rau cháo nuôi nhau. Nếu giờ ông Bình mà có mệnh hệ gì thì bà biết sống như thế nào?

"Bà chỉ được cái lo xa. Tôi chinh chiến xa trường bao năm, khi kết thúc chiến tranh lại tiếp tục lao động quần quật nuôi con cái ăn học thành tài. Tôi khỏe lắm, bà không phải nghĩ ngợi nghe chưa!"

Ông Bình dịu giọng chấn an vợ bằng câu chuyện xưa như diễm kể cả ngàn lần không biết chán. Bà Vân nghe xong chỉ biết gật gù như bao lần mà thôi. 

"Sao không nói gì, bà nhớ là đừng nói gì với thằng Tú nhé! Nó giờ có gia đình riêng rồi, lo cho các con đã đủ bận tối mắt, tối mũi. Đừng làm con nó bận tâm thêm nữa!"

Bà Vân buồn lòng. Lắm khi bà trách chồng mình vô cùng, lúc còn trẻ bảo đẻ thêm vài đứa, sau già còn có đứa nọ, đứa kia chăm sóc tuổi già cho mình, nhưng ông Bình cũng cứng đầu, vì muốn dành những điều tốt đẹp nhất cho con nên dù xung quanh xóm nghèo nhà nào cũng ba bốn người con thì ông vẫn quyết tâm giữ vững quan điểm chỉ đẻ một người con là anh Tú mà thôi. 

"Bà lại nghĩ về vấn đề đó à?"

"Ông cứ kệ tôi!"

"Làm sao mà tôi kệ được, bà cứ nghĩ nhiều lại thành trách thằng Tú cho mà xem." Ông Bình chép miệng, sự khổ tâm hiện rõ trên gương mặt. 

"Ông không phải lo, thằng Tú cũng là con trai tôi. Tôi thương nó còn chả hết, trách cứ gì. Chỉ là giờ chúng ta tuổi cao sức yếu rồi, cùng nhau lâm bệnh rồi đi cùng nhau thì chả nói làm gì, ông hay tôi mà đi trước thì người còn lại sao sống nổi!"

Bà Vân rơm rớm nước mắt, bà cảm thấy không còn đủ tự tin để sống vui vẻ, không lo nghĩ gì khi ở cái tuổi này. 

"Mẹ nói gì vậy ạ?"

Anh Tú thả rơi túi hoa quả và bánh trái trên tay xuống đất, chạy vội lại phía bố mẹ. Bàn tay anh lạnh ngắt do đi ngoài trời mưa, người thì ướt nước mưa, cứ khẽ run lên từng đợt. 

"Sao con lại ở đây, có công chuyện gì gấp à? Đang mưa gió thế này!"

Ông Bình và bà Vân cùng nhau lên tiếng. Hai người lo lắng vội vã đứng dậy cuống cuồng tìm khăn bông để lau người cho con trai. 

"Bố mẹ cứ kệ con ạ. Chút mưa gió này có hề hấn gì đâu ạ. Nếu con không bất ngờ về đến thì sao mà biết được bố mẹ lại có những suy nghĩ như thế này. Con thật sự cảm thấy không yên tâm nổi. Hay là..."

Chưa nói hết câu, ông Bình đã chùm khăn bông lên đầu anh Tú rồi lau đầu cho anh như khi anh còn nhỏ. Đối với ông mà nói, dù anh có trưởng thành cỡ nào thì trong mắt ông, anh vẫn chỉ là cậu con trai nhỏ bé mà thôi. 

"Dạ bố cứ để con, bố mẹ ngồi đi ạ. Con bị ướt mưa có tí thôi mà." Anh Tú vừa dọn gọn đồ rơi dưới sàn, vừa tiếp lời. 

"Rồi rồi, cứ lau khô đầu tóc, đi thay đồ ra không lại cảm lạnh." 

Bà Vân giục giã anh Tú. Chỉ đến khi thấy anh thay quần áo và lau đầu tóc khô ráo bà mới thôi không nói nữa. 

"Dạ, vậy con nói nốt ý của con khi nãy ạ. Hay là bố mẹ chuyển lên thành phố sống với vợ chồng con đi ạ. Chứ bố mẹ ở xa, những lúc mưa gió trở trời như thế này con lo lắng không làm ăn được gì. Tiền nong gửi về bố mẹ cũng không tiêu đến, cứ cất đi rồi con đưa các cháu về thăm, hai người lại dúi tiền cho chúng nó." Anh Tú thở dài. 

"Cha bố anh, giờ ông bà cho cháu tiền mà anh cũng cấm nữa hả." Ông Bình chép miệng. 

"Ý con không phải vậy, bố hiểu ý con mà cứ đánh trống lảng. Lần này con đội mưa gió về cũng để mời bố mẹ lên thành phố ở với vợ chồng con ạ. Bố không nghe mẹ của con vừa lo lắng những gì sao ạ. Con không về thì có phải hai ông bà lại ôm nhau khóc một mình rồi không!" 

Anh Tú quay sang trêu mẹ. 

"Nỗi khổ tâm của cái thân già này, giờ lại bị con cái mang ra trêu chọc. Bà già này khổ quá mà!" 

"Nếu không muốn con cứ lôi chuyện này ra trêu trước mặt con dâu và các cháu của bố mẹ thì hai người chuyển lên sống với vợ chồng con đi. Con xin hứa là giấu kín chuyện này đến lúc ch..."

"Thôi thôi, lại chuẩn bị vạ miệng. Mẹ thì không có gì khó khăn cả, chỉ là bố con ở đây quen rồi. Không phải mẹ chưa từng nói chuyện này. Khi nãy kêu ông ấy lên thành phố để con đưa ông ấy đi khám cái chân đau mà cứ bảo mẹ là thôi đừng làm phiền con kia kìa." Bà Vân đẩy "quả bóng" sang phía ông Bình. 

Ông Bình im lặng không nói gì, nhìn quanh căn nhà nhỏ cũ kỹ của mình, lại nhìn ra ngoài cửa sổ với những quang cảnh làng quê quen thuộc, nếu thật sự phải rời xa nơi đây, chắc chắn ông sẽ cảm thấy không nỡ. Đằng nào cũng gần đất xa trời rồi, chuyển đến một nơi xa lạ cũng để làm gì. 

"Dạ nếu là vấn đề này thì hay là bố mẹ cứ chuyển lên sống thử với vợ chồng con vài tháng. Cũng tiện thăm khám bệnh cho khỏi hẳn đi đã ạ. Rồi nếu không quen thì bố mẹ lại về. Nhà cửa còn đây, bố mẹ yên tâm nhé ạ!"

Anh Tú mỉm cười chắc nịch, tay nắm chặt lấy tay của bố mẹ. Có lẽ điều bố mẹ lo lắng hơn cả là sợ bản thân không bắt kịp với nhịp sống nơi phố thị. Nhưng đó đâu phải vấn đề, có anh và gia đình nhỏ của anh luôn bên cạnh, anh tin rằng những điều mà bố mẹ anh chưa bao giờ kể ra kia sẽ dần được sẻ chia và đại gia đình của anh sẽ vui vẻ quây quần bên nhau mãi mãi. 

"Được rồi, bố đồng ý!" Ông Bình thở hắt ra một tiếng sau khi suy nghĩ rất lâu. 

"Con cảm ơn bố mẹ đã cho con cơ hội được chăm sóc bố mẹ mỗi ngày!" Anh Tú ôm hai người vào lòng. Cuối cùng thì anh đã làm được rồi, điều mà anh luôn canh cánh không yên trong lòng bấy lâu nay.

---

"𝗡𝗵𝘂̛̃𝗻𝗴 đ𝗶𝗲̂̀𝘂 𝗰𝗵𝗮 𝗺𝗲̣ 𝗰𝗵𝘂̛𝗮 𝗸𝗲̂̉..." chỉ là một câu chuyện ngắn, nhưng qua câu chuyện này, Gi tin rằng mỗi người trong chúng ta sẽ hiểu hơn về đấng sinh thành của mình. Cuộc sống tuy vội vã và nhiều lắng lo, nhưng hãy sống chậm lại đôi chút để chờ cha mẹ nữa các bạn nhé. Khi đó bạn sẽ lắng nghe được tâm tư của cha mẹ, để sau này dù có thể nào đi chăng nữa cũng không bao giờ phải hối hận. Tiền tài danh vọng rất quan trọng, nhưng hãy nhớ 𝘃𝗼̛́𝗶 𝗰𝗵𝗮 𝗺𝗲̣ 𝘁𝗵𝗶̀ 𝘀𝘂̛́𝗰 𝗸𝗵𝗼̉𝗲 𝘃𝗮̀ 𝗻𝗶𝗲̂̀𝗺 𝘃𝘂𝗶 𝘁𝗿𝗼𝗻𝗴 𝗰𝘂𝗼̣̂𝗰 𝘀𝗼̂́𝗻𝗴 𝘁𝗶𝗻𝗵 𝘁𝗵𝗮̂̀𝗻 𝗺𝗼̛́𝗶 𝗹𝗮̀ 𝗺𝗼́𝗻 𝗾𝘂𝗮̀ 𝘆́ 𝗻𝗴𝗵𝗶̃𝗮 𝘃𝗮̀ 𝗾𝘂𝘆́ 𝗴𝗶𝗮́ 𝗻𝗵𝗮̂́𝘁 các bạn nhé!

Gi

(00h10 pm - 13/08/2023)

Friday, January 5, 2018

[Hộp cảm xúc 6 - Diễn đàn Gác Sách] - Ấu thơ trong tôi là ô ăn quan

Mới ngày nào mà nay đã xa!
(Ảnh internet)
- Bố! Mua con trò chơi này đi ạ! - Thằng con trai năm tuổi réo rắt gọi tôi trong siêu thị chỗ quầy đồ dành cho trẻ em.
- Đợi bố lát. - Tôi đang cùng vợ chọn mua sổ nhật ký cho con gái học lớp chín và cháu gái học lớp ba, nên bảo con trai chờ mình.
Chọn mua xong tôi ra chỗ cu cậu ngay. Rẽ qua khúc cua ở mấy gian hàng gần đó, thấy những đứa trẻ xung quanh cứ bấu víu vào cha mẹ chúng để đòi họ mua cho nào là ô tô, máy bay điều khiển từ xa hay bộ người máy chiến đấu… Tôi đoán chắc thằng cu con nhà mình cũng thế, vì đây là sở thích chung của bọn trẻ ngày nay mà! nhưng khi nhìn vào hộp đồ chơi hình vuông có ghi chữ "Ô ăn quan" mà con tôi đang chỉ, tôi bất giác mỉm cười. Có gì đó như dòng thời gian đang dịch chuyển về quá khứ. Tôi nghĩ về thời bé của mình, cái thời trẻ con cặm cụi dùng đá màu vạch từng nét để vẽ bàn chơi ô quan, rồi còn vất vả đi kiếm quân từ đá hoặc từ hạt na hay từ các vật dụng khác nữa. Tôi thiết nghĩ lũ trẻ ngày nay thật sướng, muốn chơi ô quan là có ô quan - hiện đại và sạch sẽ.
Ô ăn quan ngày nay có thể chơi bằng ba cách: cách thứ nhất là đơn sơ mộc mạc như thời của tôi; cách thứ hai là chơi bằng bộ đồ chơi như con trai tôi vừa mua, có bàn chơi là tấm bạt nhỏ, các quân thì được làm bằng nhựa với các gam màu sáng; cách thứ ba là chơi bằng game trên máy tính hoặc điện thoại. Dù là chơi bằng hình thức nào đi chăng nữa thì các lối chơi và quy luật vẫn được giữ nguyên như hồi tôi còn nhỏ.
Cảm giác thật khó tả khi về nhà nhìn thấy con trai cùng cháu gái say sưa chơi trò ô quan mới mua, những năm tháng khó khăn, những kỉ niệm, tất cả mọi thứ đều ùa về!
...
Còn nhớ những ngày bé xíu của tôi và con bé Hạnh - em gái tôi, thật vui!
Vì nó là đứa nhút nhát, ngại giao tiếp với người ngoài, lúc nào cũng chỉ ở nhà ngủ và vẽ vời linh tinh. Tôi có cảm giác nó như trẻ tự kỉ vậy. Thế nên trưa nào tôi cũng quấy phá giấc ngủ của nó, không cho nó ngủ và bắt nó đi chơi cùng với tôi và đám bạn trong xóm. Có lần bị mẹ bắt gặp, mẹ mắng:
- Em nó còn bé, phải để nó ăn uống, ngủ nghê đúng giờ mới tốt! Cứ lôi nó đi dãi nắng, ốm ra đấy lại khổ tao!
Tôi khi đó chả biết nói gì chỉ lí nhí trong cổ họng câu "con xin lỗi".
Nhưng hôm sau đâu lại đóng đấy, tôi vẫn mon men gần giường dùng sợi tóc chọc chọc vào mũi con bé. Nó ngứa ngáy tỉnh dậy định khóc tôi đưa ngay cho vài cái kẹo, nó nín liền, sau đó tôi hỏi nó có muốn đi chơi nữa không. Hồi đó đám con trai chúng tôi mà đi chơi thì chỉ có một là ra đồng bắt cá và châu chấu về làm sạch rang lên ăn, hai là lên đồi hái sim, ba là thả diều ở mấy con dường vắng người, bốn là đá bóng. Vậy nên con em tôi mà đi chơi cùng tôi thì chỉ có thể chơi mấy trò đó. Mà nó là con gái nên phải chơi mấy trò này chắc chắn là không thích rồi! Lần này em tôi không muốn đi cùng, nó kêu trời nắng chỉ muốn chơi trong sân thôi. Vậy là tôi tiu nghỉu, chơi trong nhà thì có gì mà vui. Tôi cứ nài nỉ nó:
- Đi chơi với tụi anh, mày ở nhà làm gì, suốt ngày ngủ để mà thành con heo à! - Tôi hơi nặng lời thế là con bé lại nước mắt ngắn dài. May mà hôm đó mẹ tôi không có nhà, không thì tôi sẽ lại ăn vài cái cán chổi vào đít.
Không rủ được em gái đi chơi, tôi giận dỗi và chả thèm đếm xỉa gì đến nó mấy ngày liền. Em tôi hỏi gì tôi cũng quay đi không nói, làm mặt mũi con bé buồn thiu. Thế mà nó cũng không mách mẹ, chỉ lẳng lặng ngồi thu lu một góc nhìn tôi. Nghĩ cũng tội, nhưng hồi đó tôi vẫn còn là trẻ con nên hay chấp nhặt lắm. Đến ngày thứ ba, tôi tính thôi không giận em gái nữa, sáng hôm đó đi học tôi còn lấy tiền ăn sáng mua cho nó bộ hình dán búp bê nữa. Đang hí hửng chạy về nhà định khoe cho nó vui thì mẹ tôi đã hằm hằm đứng ở cửa quát lớn:
- Tao nói mày như thế nào mà vẫn chứng nào tật nấy vậy hả! Chắc trưa nào tao đi làm mày cũng lôi con Hạnh đi chơi đúng không! Hôm nay nó bị ốm, sáng phải nghỉ học, tao cũng phải nghỉ làm!
Mẹ nói rồi cầm chổi quất năm cái vào mông tôi đau không tả nổi, tôi lì mặt ra nói lại:
- Con đâu có, mẹ không tin hỏi nó đi! - Tôi chỉ thẳng tay về phía em gái, lúc đó tôi làm vậy chỉ vì muốn thanh minh chứ trong lòng không tức giận nó. Nó là em tôi mà, nó ốm, tôi thương lắm chứ! Vì mỗi lần con bé ốm nhìn nó gầy và nhợt nhạt vô cùng.
- Còn cãi! - Mẹ quát và vặn ngược tai tôi lên.
- Mẹ ơi, mẹ... anh Hiếu không có cho con đi chơi cùng đâu ạ! Hu hu. - Con bé Hạnh thấy mẹ đánh tôi vừa khóc vừa nói. Tôi đoán nó khóc vì sợ. Nó nhát gan lắm. Lần nào mẹ mắng tôi vì lý do gì đi chăng nữa, nếu có mặt nó ở đó, nó đều khóc mếu máo.
- ... - Tôi không nói gì, mặt cứ lầm lì nhìn ra sân. Nắng buổi trưa thật gay gắt!
- Thật không, mày cứ bao che nó! Lần sau tao mà bắt gặp thì cả hai đứa ăn đòn nghe chưa! - Mẹ nhìn cả tôi và Hạnh bực mình quát lớn rồi vứt cái chổi ra sân!
Tôi liền chạy ra nhặt chổi và dựng nó ngay ngắn sau cánh cửa gỗ màu nâu cũ kĩ. Tôi không bao giờ oán trách khi bị mẹ đánh mắng vì mẹ tôi vất vả lắm, một mình nuôi tôi và em gái ăn học. Nếu bố tôi không bị tai nạn tại công trường năm mẹ tôi sinh Hạnh thì có lẽ giờ gia đình tôi cũng không khó khăn đến vậy.
Năm đó tôi mới lên lớp bảy còn em tôi mới vào lớp mẫu giáo. Sự khó khăn nhọc nhằn này đến bao giờ mới kết thúc. Tôi thương mẹ quá!
- Mẹ ơi, lát ăn trưa xong mẹ cứ đi làm đi ạ, con hứa sẽ ở nhà chăm em và không đi đâu chơi hết, mẹ đừng giận con nữa! - Tôi đến bên mẹ và nói.
- Con phải biết hoàn cảnh nhà mình không như các gia đình khác, mẹ rất khổ tâm! - Mẹ đặt tay lên vai tôi nói rồi đứng dậy đi vào bếp.
Tôi cũng đi theo mẹ vào trong dọn cơm lên, Hạnh khi đó còn nhỏ nên chắc con bé chưa thể nào hiểu được những nỗi buồn lo vô hình trong đôi mắt của mẹ.
...
Sau bữa trưa, mẹ tôi đã đi làm còn mỗi tôi và em gái ở nhà, tôi lôi bộ hình dán búp bê ra đưa cho nó:
- Anh mua cho mày nè, mấy chị lớp anh kêu chơi trò này hay lắm, có thích không?
- Dạ có, khụ khụ... - Con bé vừa nói, vừa ho cứ như bà cụ. Lần nào ốm cũng là cảm sốt và viêm họng, nên khi thấy nó như vậy tôi cũng không quá lo.
- Thôi, nghe mày ho anh thấy não hết cả ruột. Tự chơi đi, anh đi làm bài tập, cần gì gọi anh.
Tôi ra gian phòng khách làm bài. Lát sau cứ nghe thấy tiếng xé giấy soàn soạt bên gian nhà trong, tôi nói vọng vào:
- Làm gì đó Hạnh?
- ...
Không thấy nó trả lời tôi liền đứng dậy đi vào trong.
- Mày làm gì thế? Sao anh hỏi không thưa?
- Dạ... dạ... em định làm quân cho trò "rải đá", híc... - Tưởng tôi sắp mắng, con bé mếu máo.
- Ai mắng đâu mà mếu với máo, mà trò "rải đá" là trò gì? - Tôi tò mò gãi đầu.
Con bé đăm chiêu suy nghĩ một lúc rồi lôi bút dạ ra vẽ một ô hình chữ nhật dài. Bên trong chia thành mười ô nhỏ, tiếp sau đó là thêm hai hình bán nguyệt ở hai đầu. Nó vẽ đến đây tôi hiểu liền là trò gì. Tôi lấy tay xoa lên đầu nó và nói:
- Đồ ngố tàu, "rải đá" cái gì mà "rải đá", ai nói với mày đây là trò "rải đá" hả?
- Tại... tại vì em không nhớ tên, chỉ nhớ lúc ở trường mẫu giáo bọn em dùng đá rải từng ô, sau đó ăn điểm. Híc... - Nó nói rồi giương đôi mắt to, trong veo lên nhìn tôi.
- Ha ha ha, hẳn là thế, nhớ kĩ lời anh nè, đây là trò ô ăn quan nghe chưa!
Tôi cười sảng khoái vô cùng. Đã lâu lắm rồi tôi không chơi trò này, chắc từ hồi tôi học lớp bốn hay sao ấy, lúc đó theo chân mấy ông anh trong xóm đi ra đồng chơi, rồi đá bóng hay khi thì quán điện tử gần trường. Trò này, bây giờ tôi chỉ nhìn người ta chơi thôi chứ chả chơi nữa. Nhưng thấy Hạnh hì hụi xé giấy và vo viên lại tôi bỗng thấy muốn chơi rồi.
- Để anh làm cho. Chờ anh một tí.
Tôi cầm túi bóng chạy ra đường kiếm hơn năm chục viên đá nhỏ và hai hòn đá lớn. Về đến nhà đã thấy con bé đang dùng phấn vẽ bàn chơi ô quan. Tôi vừa lau mồ hôi vừa nói:
- Để anh kẻ nốt cho, mày kẻ cứ bị lệch, xấu chết được.
- Em làm được mà! Xấu đâu ạ, em thấy nó đẹp mà. – Con bé nói và chu môi ra phụng phịu nhìn đáng yêu vô cùng.
- Trời! Mày nhìn kìa, đẹp gì chứ. - Tôi thuận tay véo yêu vào má nó một cái.
- Đau lắm, anh mà cứ cấu vào má em là em mách mẹ đó! Hứ. - Nó cáu và làm mặt dỗi.
- Ha ha ha, về mà mách. - Tôi ôm bụng cười, sao nó có thể nói là tôi cấu nó được chứ, có "cái cấu" nào lại thể hiện nhiều tình cảm như thế không? Ôi em tôi thật dễ thương.
Đến bây giờ khi nó là một cô gái trưởng thành, có cho mình một gia đình riêng nhỏ bé và đầm ấm thì tôi vẫn còn giữ thói quen "cấu" vào má nó. Và tất nhiên giờ con bé không đòi mách mẹ nữa mà thay vào đó là đi "báo cáo" với chồng nó. Thật là... Nó tuy lớn nhưng chỉ là dáng hình bên ngoài thôi, còn phần tâm hồn bên trong vẫn còn con nít lắm.
...
Sau khi nó mân mê vẽ xong bàn chơi ô quan thì tôi bắt đầu làm nhiệm vụ chia đá đều ra các ô. Rồi chúng tôi oẳn tù tì ai thắng thì được chơi trước. Kết quả là tôi ra kéo, con bé ra lá.
- Em không biết đâu, cho em chơi trước đi anh Hiếu. Hức... - Con bé chống tay vào má ăn vạ.
Tôi biết ngay mà, cho dù là tôi thua hay thắng thì nó đều là người được chơi trước. Ai bảo tôi là một người anh trai biết nhường nhịn và thương em chứ. Thật là thiệt thòi. Tôi nhăn mặt.
- Ừ, cho mày đi trước đó!
- Í chà. Hì hì. - Nó nhìn tôi bằng đôi mắt long lanh và cười ngọt lịm. Tôi dám đảm bảo ai nhìn nụ cười trong trẻo này của nó cũng phải xiêu lòng.
Con bé chọn ô ở giữa để xuất quân, nó rải đá lần lượt từng ô về phía tay phải và cứ thế với lượt đi đầu tiên nó đã ăn được sáu quân. Lượt chơi được chuyển sang cho tôi. Nhưng thật không may là với lượt đầu ra quân tôi đã bị mất lượt do tôi dùng hết quân đúng lúc ô liền sau đó là ô quan, làm tôi tụt hết cả cảm xúc, còn em gái tôi sung sướng cười khanh khách.
- Há há, mất lượt rồi, mất lượt rồi. Đến em nè. - Không những cười lớn, nó còn vỗ tay nữa. Chắc hẳn rất vui, tôi thì không vui tẹo nào, chẳng qua là lâu rồi không chơi nên tôi mới bị nhầm thế thôi. Híc.
Lần thứ hai rải quân Hạnh ăn được một đá to và hai đá nhỏ, tức là con bé ăn được một quan và hai dân. Mà một quan theo luật mà chúng tôi ra sẽ được quy đổi thành mười dân. Trời, có lẽ phen này tôi thua thật. Đau lòng ghê! Con bé lại ngồi nhìn tôi lè lưỡi cười. Sao bây giờ tôi ghét nhìn nó cười quá vậy.
- Hừ, xem anh mày ăn hết cho coi. - Tôi vỗ ngực tự cao và đi lượt thứ hai của mình.
Lần này tôi lại mất lượt với lý do trên. Tôi lại hết quân khi ô liền sau đó là ô quan. Trời đất ơi, sao tôi đen thế chứ, rải quân ba vòng mỏi hết cả tay tưởng ăn được, ai dè... Tôi xị mặt nói:
- Chơi lại đi, ván này anh đen quá, cũng tại vì anh lâu ngày không chơi nên quên thôi.
- Không được, anh chơi bẩn thế, em không thích. Hức…
- Đi mà em gái của anh, mày mà chơi nữa cũng thắng thôi, với lại nếu thắng mà biết trước thì còn vui gì nữa. Mình chơi lại đi. - Tôi vừa nói vừa lấy tay gạt hết bàn chơi khiến tất cả các quân lẫn lộn vào nhau.
- Á! Anh làm gì đó, đồ bẩn tính, hu hu... khụ khụ... - Con bé hét lên mắng tôi và khóc ngon lành, đã vậy còn ho sặc sụa. Tôi biết ngay là sẽ thế mà.
- Ôi, anh xin lỗi. Đánh anh đi này! - Tôi cầm lấy tay con bé và dứ lên đầu mình.
- ...
Nó không nói gì cứ khóc lóc. Rồi bỗng nhiên...
- Á, a a a a đau anh! Ui cha. Mày mới là xấu tính, bẩn tính, anh kêu đánh mà, ai kêu dứt tóc hả? - Tôi giả bộ lừ mắt.
- Hu hu hu, tại... tại... em nghĩ đó là đánh. Hu hu. - Chắc bị tôi lừ mắt sợ nên càng khóc to hơn.
- Giờ mày cũng là đứa bẩn tính, anh cũng vừa chơi bẩn nên ta hòa nha. Vậy là nín được rồi chứ! - Tôi thản nhiên nói và sắp xếp lại bàn chơi. Chắc con bé không biết là tôi vừa dùng "khổ nhục kế" đâu. Ha ha ha. Tôi cười thầm.
- Vâng, thì chơi lại ạ, híc híc. - Con bé lau nước mắt, rồi vừa sụt sịt vừa nói.
- Thế mới là em anh chứ, he he. Mà mặt mũi tèm lem rồi, đợi anh vào lấy khăn lau mặt cho.
...
Những ngày sau đó cứ trò này chúng tôi lôi ra mà chơi, vì tôi đã tự hứa với mình không làm cho mẹ buồn và lo lắng rồi. Nam tử hán ai lại nuốt lời. Nhưng chơi mãi một trò thì chán, là tôi chán thôi chứ con em tôi thì...
- Anh không chơi với em à, híc. Em sẽ mách mẹ đó! - Nó kéo áo tôi và bắt đầu cái điệp khúc van nài không được thì dọa dẫm.
- Đau đầu chết được ấy, hừ... Ở nhà đợi anh ra ngoài năm phút nghe chưa. - Tôi nói rồi chạy biến.
Nắng giữa trưa chói chang như muốn thiêu rụi người ta vậy. Thật may là nhà thằng bạn thân gần bên, không chắc tôi điên liên mất. Đến cổng nhà thằng bạn, tôi đẩy cổng vào mà không cần gọi ai xin phép. Mấy con chó nhà nó thấy động xồ ra định cắn, nhưng khi thấy tôi kêu tên chúng thì liền ngoan ngoãn vẫy đuôi chào mừng tôi.
- Con chào cô, Tuấn có nhà không ạ? - Gặp mẹ Tuấn, tôi lễ phép chào hỏi.
- Hiếu à con? Nó đang rửa bát trong kia, đợi nó tí nhé. Hôm nay không phải ở nhà trông em à?
Mẹ Tuấn là người vô cùng hiền dịu, tôi sang nhà cậu bạn nhiều rồi, nhưng không khi nào thấy cô to tiếng, kể cả lúc tức giận. Với lại lúc đó tôi nghĩ cô ấy như vậy là do gia đình cô ấy khá giả, không có việc gì phải lo nghĩ, nếu ở hoàn cảnh khó khăn như gia đình tôi chắc cô ấy cũng nóng tính như mẹ...
Có lẽ sự túng thiếu khiến con người ta không còn giữ được bản tính như ban đầu nữa! Lúc đó thật sự tôi đã nghĩ vậy đó.
- Dạ, con phải trông em chứ ạ, nhưng hôm nay con muốn rủ Tuấn sang nhà con chơi cho vui, có mỗi con và em thì hơi buồn ạ. Hi. - Tôi thôi nghĩ lung tung, nhưng cũng kịp định hình mọi thứ để trả lời câu hỏi của mẹ Tuấn.
- Tuấn ơi, Hiếu nó đến này con, nhanh ra không bạn chờ. - Thấy tôi nói vậy cô ấy liền gọi giục Tuấn.
- Dạ, đợi con quét dọn nốt cái bếp đã. Chờ tao tí nhé Hiếu. - Cậu bạn tôi vẫn cặm cụi dọn rửa trong nhà, chỉ nói vọng ra phòng khách có vậy.
Tuấn là một thằng con trai tốt tính, ngoan ngoãn, tuy nhà có điều kiện nhưng lại rất giản dị, chịu khó, không bao giờ hống hách và khoe mẽ về gia đình cậu ấy.
- Dạ thôi, cô đừng giục Tuấn ạ, con chờ tí không sao đâu cô.
- Cũng phải nhanh cho hai đứa còn về bên kia chứ. Con đang để em ở nhà một mình phải không? - Nét mặt cô ấy thoáng lo lắng.
- Hi, cô không phải lo đâu ạ, em con tuy nhỏ, nhưng rất biết nghe lời ạ, con đã dặn dò nó kĩ rồi ạ.
- Ờ thế là được rồi. - Mẹ Tuấn hiền từ cười đáp.
...
Nói là ra ngoài năm phút mà tôi đã đi mất hơn nửa tiếng, kể ra thì tôi cũng lo lo cho con bé.
- Đi từ từ thôi mày! - Tuấn nói.
- Về nhanh thôi, tao nói với cái Hạnh đi ra ngoài năm phút mà giờ thì...
- Lo gì mày, mấy lần trước gặp, tao thấy em mày là đứa kháu khỉnh, biết nghe lời và có vẻ là đứa không nhát gan đâu. Ở nhà một tí không chết đâu mà lo. - Tuấn nói chắc nịch.
- Thôi đi mày, nó nhát lắm đó, mày có ở với nó đâu mà biết. - Tôi nhìn thằng bạn nói, còn cười đểu nó nữa.
- Chó! Mày đang cười đểu tao à? - Tuấn lừ mắt.
- Cũng có thể lắm, hờ hờ. Thôi đi nhanh nào!
...
Vừa về tới nhà đã thấy con bé Hạnh đứng giữa sân với tư thế vô cùng gớm mặt. Nó khoanh tay và hất mặt lên nói:
- Anh nói đi năm phút mà, em biết xem đồng hồ nhé. Năm phút qua lâu rồi.
- Em mày dễ thương quá nhở! - Tuấn nói nhỏ bên tai tôi.
- Không như mày nghĩ đâu. - Tôi chán nản nhìn Tuấn nói. - Ừ, anh xin lỗi, tất cả là tại thằng bạn anh nó lề mề đó mày. - Tôi nói với Hạnh và đánh ánh mắt sang Tuấn.
- Hừ, hai anh thật quá đáng, để em ở nhà đi chơi riêng, tối về em mách mẹ! - Nó lại bắt đầu rồi đấy...
Tuấn thấy Hạnh nói vậy đến bên con bé xoa đầu và nói:
- Chà, xem ra bọn anh có lỗi với em, anh thay mặt thằng Hiếu xin lỗi em và cho em cái này nè. - Nói rồi Tuấn lấy trong túi quần ra ba cái kẹo mút.
Thằng khỉ này mua kẹo lúc nào vậy. Tôi mắt tròn mắt dẹt nhìn nó. Nhưng dù sao dỗ cho em tôi vui và thôi cái trò mách mẹ đi là tôi cảm ơn nó rồi.
- Đấy, tao giao em tao cho mày đấy, tiếp nó chơi ô ăn quan đi, từ hôm nó biết chơi cái trò đó thì cứ hành tao mãi. - Tôi nói rồi mặc xác hai anh em nó ngoài hiên chơi đùa, tôi đi dọn nhà và làm bài tập.
...
Có lẽ vì ý thức được hoàn cảnh gia đình mình khó khăn nên dù có ham chơi cỡ nào tôi vẫn luôn dành đủ thời gian cho việc học. Mấy năm cấp hai tôi đều được học bổng, đỡ đần được một ít giúp mẹ. Lên cấp ba, tôi là học sinh giỏi nhất tỉnh, đạt huy chương vàng cuộc thi toán quốc gia và đi thi toán quốc tế đoạt giải ba mang lại niềm vinh dự cho Tổ quốc. Từ đó cuộc sống của tôi và gia đình đã sang một trang mới. Tôi được sang Úc du học, toàn bộ tiền học mẹ tôi không phải lo cho tôi mà do tỉnh chu cấp. Tức là thời điểm đó mẹ tôi chỉ phải làm kiếm tiền cho Hạnh đi học thôi.
Xa mẹ, xa em gái, tôi lo lắm. Em tôi khi đó mới học lớp năm, vẫn còn nhỏ dại liệu có chịu gắng sức học tập, không khéo lại hư! Nhưng trước lúc lên máy bay tôi đã dặn em gái nhớ ngoan ngoãn, và tất nhiên không thể quên nhờ vả Tuấn thi thoảng sang kèm cặp em tôi học hành. Có nó, mẹ tôi cũng đỡ lo. Đến một đất nước xa lạ, tôi cật lực học tập, thời gian rảnh thì đi làm thêm. Cuộc sống bên đây của tôi không hề thiếu thốn, chỉ hơi vất vả thôi.
Thời gian thấm thoắt trôi qua, ba năm du học đã kết thúc, cơ hội mở ra cho một đứa du học sinh bằng giỏi như tôi là được giữ lại làm việc bên đó. Tôi đắn đo suy nghĩ và có gọi điện từ bên này về cho mẹ hỏi ý kiến, mẹ tôi động viên tôi ở lại, em tôi và cả Tuấn cũng nói tôi nên ở bên đó phát triển.
Trước khi chính thức ở lại làm việc tại Úc tôi có về Việt Nam để thăm người nhà. Vừa bước ra con bé Hạnh đã hét lớn tên tôi và lao tới ôm chầm lấy tôi. Nó mới học lớp tám mà đã cao ráo và rất xinh gái, tôi suýt nữa đã không nhận ra. Mẹ tôi cũng tiến lại ôm tôi với hàng lệ chảy dài. Nhìn mẹ đã già hơn nhiều rồi, tôi thương mẹ quá! Còn Tuấn thì khỏi phải nói, cậu ta ôm tôi và tặng cho tôi một quả đấm khá đau vào bụng. Chắc nó giận tôi vì ít liên lạc. Cũng phải, có lần Tuấn gửi e-mail cho tôi mà đến hơn một tuần sau tôi mới trả lời, vì tôi bận mà, tôi đoán là thằng nhóc đó sẽ thông cảm cho bạn nó thôi.
- Anh Hiếu, anh qua đó ba năm trời, giờ quay về thành trai Tây rồi, cố mà kiếm một cô vợ tóc vàng cho mẹ nhé. He he... - Hạnh lém lỉnh nói. Giọng điệu khác xưa nhiều quá.
- Con bé này, không khuyên anh chú tâm học hành lại khuyên anh năm sau cưới vợ. - Tôi làm bộ nghiêm mặt rồi nhìn qua Tuấn với ánh mắt vô cùng nguy hiểm. - Tuấn, mày dạy bảo nó thế đó.
- Ờ hờ, những cái đó đâu cần tao phải dạy, kiến thức "trai lớn dựng vợ, gái lớn gả chồng" ai mà chẳng biết. Em ấy lên lớp tám rồi mà không biết mới là bất bình thường đó, Hạnh nhỉ? - Cậu ta nói và nháy mắt với Hạnh, hai đứa chúng nó nhìn tôi cười rất đểu.
- Giỏi, khá khen cho mày đó Hạnh, hùa vào với người ngoài, nói chuyện với anh trai không kiêng nể, không còn biết sợ anh mày nữa rồi. - Tôi nói rồi tóm lấy con bé để cù.
Bị tôi cù cho không thể nào ngưng cười, nó vừa cười vừa xin tha:
- Em xin lỗi, tha cho em, mẹ ơi cứu con, anh Tuấn cứu em! Ha ha ha. Buồn chết được ấy, bỏ em ra đi anh Hiếu. - Nó hết van nài đến cầu cứu người xung quanh.
- Bỏ em gái tao ra nào. - Tuấn xông vào đẩy tôi ra và nói như thật. Cái gì mà "em gái tao" chứ? Tôi tròn mắt nhìn thằng bạn thân.
- Hề hề, lêu lêu. - Sau khi được Tuấn cứu khỏi tay tôi, con bé lại dám lè lưỡi trêu ngươi tôi. Nhưng lần này tôi tha.
- Hẳn là em gái mày. Thằng ranh, tao đi có ba năm mà mày dám cướp em tao hả. - Tôi làm bộ lắc đầu và thở dài đi lên phía trước.
Thấy vậy Tuấn và Hạnh chạy lên, đứa thì khoác vai, đứa thì vòng tay qua eo ôm tôi. Cả ba chúng tôi cùng vui cười sảng khoái, mẹ tôi đi phía sau cũng mỉm cười hạnh phúc.
...
Một tuần đoàn tụ đã kết thúc, tôi phải lên đường sang Úc. Lần này tôi đi năm năm, khoảng thời gian dài hơn trước nhưng chắc chắn tôi đi sẽ có tiền gửi về cho mẹ và em. Hai người họ sẽ có cuộc sống ấm no đủ đầy hơn trước, thậm chí là dư giả. Nghĩ vậy tôi vui lắm nhưng khóe mắt vẫn cay cay.
- Con đi nhớ giữ gìn sức khỏe. Cứ bên đó, không phải lo đi đi về về thăm mẹ làm gì cho tốn kém. Hết thời hạn hợp đồng thì về. Lúc đó gia đình ta sẽ không phải xa nhau. - Mẹ nói rồi ôm lấy tôi, mẹ đã khóc thật nhiều.
- Mẹ yên tâm, con lớn lắm rồi, trước con còn ít tuổi đi ba năm còn chẳng sao, giờ mẹ khỏi lo đi. - Tôi nói chắc nịch rồi vòng tay ôm mẹ lần nữa. Hơi ấm này ba năm qua tôi thấy thiếu thốn quá.
- Anh Hiếu, ôm em nữa nè! – Con bé Hạnh cũng mắt mũi ướt nhoẹt ôm lấy tôi khóc nức nở.
- Ô, sao lại khóc, anh mày đi làm kiếm cơm mà, có năm năm thôi. - Tôi cười hề hề ôm cô em gái bé bỏng vào lòng. - Ở nhà nhớ nghe lời mẹ nhé. À mày học giỏi môn Anh thì gắng sức để vào cấp ba chuyên Anh nhé.
- Anh yên tâm, em là em gái của ai chứ! - Nó ôm chặt tôi hơn. - À, mai anh đi rồi, em muốn anh chơi cùng em trò này.
- Trò gì? - Tôi ngơ ngác hỏi.
- "Rải đá!" - Nó đáp rồi nhìn tôi cười toe. Đôi mắt vẫn còn ướt, mũi vẫn còn sụt sịt.
- À... Ok. Mà tối thế này kiếm đâu ra quân mà chơi? - Tôi định cầm đèn pin ra đường kiếm đá.
- Thôi khỏi anh, em đã chuẩn bị hết rồi nè. - Nó lôi phấn viết bảng và một đống hạt nhãn ra.
- Ôi trời, mày lấy đâu ra lắm hạt nhãn vậy. Chắc là ăn xong lười vứt rác rồi giữ lại chứ gì. - Tôi cười khoái trá.
- Xì, không phải đâu. Lớn rồi không ai chơi với em trò này, anh Tuấn bận, nên em giữ chúng để thi thoảng một mình chơi đó ạ. Lúc một mình chơi em nhớ anh ghê lắm đó! - Nước mắt nước mũi con bé lại rơi lã chã.
- Mít ướt quá nha. - Tôi lau nước mắt cho nó và xoa đầu. Tất nhiên là không thể thiếu cái "cấu" yêu vào má rồi.
Lần này chơi tôi lại toàn thắng, nhưng con bé không đành hanh đòi chơi lại như tôi năm xưa mà cười vui vẻ lắm. Mẹ tôi ngồi nhìn hai anh em chơi cũng cười theo. Lúc này đây tôi chỉ ước mình không bao giờ phải đi đâu xa gia đình.
...
Trở về với hiện tại nhìn con và cháu đang chơi đùa, tôi đến bên chúng và nói:
- Từ nãy tới giờ ai thắng nhiều nhất nào?
- Con thắng, em Tũn (tuy học lớp ba, nhưng theo thứ vị trong gia đình của người Việt con trai tôi vẫn là anh) chơi bẩn lắm, chơi thua cứ bắt con chơi lại thôi bố ạ! - Con trai kể tội đứa cháu yêu của tôi với sự tức giận không hề nhỏ.
- Ồ thế là không hay rồi nha Tũn, cháu phải chơi tới cùng chứ, sao có thể giữa chừng bỏ cuộc đòi chơi lại...
- Vì nó giống bác nó ngày bé thôi mà! - Hạnh từ đâu bước vào nói chen rồi cười gian. Mà sao cái con bé này lại kể tật xấu của tôi trước mặt bọn trẻ vậy chứ!
- Dì nói hay thật, bố như thế hồi nào? - Tôi chối đây đẩy. Dù sao tôi cũng không thể để sụp đổ hình tượng người bố hoàn hảo trước mặt con tôi được.
- Anh còn nói nữa, em làm chứng cho vợ em! - Lại thêm thằng Tuấn, hai đứa này từ ngày về sống với nhau thì sớm đã không coi ông anh này ra gì mà.
- Chú muốn chết đúng không? Lâu rồi không ăn đòn nên ngứa da, ngứa thịt hả? - Tôi lừ mắt, nhưng buồn cười quá lại không giả bộ cáu giận nổi.
...
Kể ra cũng là cái duyên. Trong suốt quãng thời gian tôi vắng mặt tại Việt Nam, Tuấn là người luôn sát cánh cùng gia đình tôi. Thằng bạn thân này của tôi đã bỏ cả cơ hội sang Mỹ để ở lại. Ban đầu tôi không biết vì sao, cứ chửi nó ngu này nọ. Mãi sau khi con bé Hạnh nhà tôi học xong đại học, nó nói thương con bé và muốn làm quen với tư cách người yêu, tôi mới biết hóa ra thằng này đã tăm tia em gái tôi từ khi nào. Nhưng nghĩ đi cũng phải nghĩ lại, phải nói rằng em gái tôi vô cùng may mắn mới vớ được Tuấn. Làm gì có ai yêu thích một người mà giữ mãi trong lòng, đợi đến khi người ta hoàn toàn có thời gian cho chuyện yêu đương mới ngỏ lời. Tôi thầm cười sung sướng vì rốt cuộc tôi chả mất công tìm con rể cho mẹ ở đâu xa, rể ngoan ở ngay sát vách rồi, chỉ việc làm đám rước về là được.
Còn về phần tôi, hạnh phúc bén duyên với tôi vào năm thứ tư khi tôi còn đang làm tại Úc. Đó là một người con gái vô cùng hiền dịu, cô ấy bằng tuổi tôi và cũng là du học sinh như tôi, cũng được họ giữ lại làm việc lâu dài tại đây, nhưng cả hai chúng tôi đều là những người yêu quê hương, muốn quay trở lại để cống hiến cho đất nước.
Về nước, tôi được mời làm giám đốc kinh doanh tại một công ty liên doanh với nước ngoài ở Hà Nội, được cấp nhà ở luôn nên tôi đón cả mẹ và em gái lên thành phố sống. Lúc đó Tuấn cũng đang công tác trên này nên tôi gọi nó về ở cùng. Tất nhiên chỉ ở chung trong khoảng thời gian đó thôi, sau này khi công việc ổn định, gia đình của cả hai anh em tôi đều êm ấm hạnh phúc thì hai đứa nó dọn ra ở riêng - trong căn nhà mà Tuấn thiết kế. Tôi quên nói nghề nghiệp của em rể tôi là kiến trúc sư, còn em gái tôi là luật sư kiêm phiên dịch viên cho công ty luật. Cuộc sống của chúng nó quá ư là "sang chảnh"!
Còn vợ tương lai của tôi thì khác, cô ấy từ chối làm tại các công ty và xin vào làm giảng viên nhóm ngành kinh tế tại trường đại học có tiếng trong nước cũng thuộc Hà Nội, sống một cuộc sống giản dị với tôi sau đó. Nói là giản dị nhưng với thu nhập vài trăm triệu một tháng, tôi đâu thể kém cạnh gia đình cái Hạnh được. Mẹ tôi về sống với tôi và vợ. Còn bố mẹ Tuấn cũng chuyển từ quê lên sống với gia đình nó. Cũng phải thôi, vì nó là con một mà. Không ở cùng nó ông bà biết ở với ai.
Nghĩ lại tôi bỗng thấy buồn cười, tôi cưới vợ năm tôi hai mơi sáu tuổi và em gái tôi cũng vậy. Nhưng chỉ khổ cho thằng em rể và cũng là thằng bạn thân của tôi khi mà tới năm ba mươi ba tuổi nó mới được cưới vợ. Và thật trùng hợp hơn nữa là hai đứa con đầu lòng của gia đình tôi và gia đình Hạnh đều là con gái. Con thứ của tôi là con trai, tôi đang tò mò không biết đứa con thứ hai của em gái và Tuấn có là con trai không. Nếu là thế thì thật tuyệt, mà nếu không phải thế thì cũng vẫn tuyệt. Vì năm nay em tôi đã ba mươi lăm tuổi rồi, có bầu cũng sẽ gặp vô vàn khó khăn. Chỉ mong em nó mẹ tròn con vuông.
Đang lẩn quẩn nghĩ suy mẹ vỗ nhẹ vai tôi và nói:
- Con trai, cơm xong rồi, ta vào ăn cơm thôi. - Nụ cười trìu mến, không khó nhọc, cũng không cau có của mẹ tôi lại hiển hiện trên đôi môi. Tôi nghĩ năm đó mình đã đúng, đúng về cái suy nghĩ "cuộc sống dư giả thì con người ta sẽ thanh thản, dịu dàng hơn".
- Dạ vâng, để con ra thu bàn ô quan cùng bọn trẻ đã. - Tôi cười nhìn mẹ và nói.
...
Hôm nay là buổi họp mặt vào chủ nhật hàng tuần của hai gia đình chúng tôi, mọi thứ đều hoàn hảo... Những năm tháng xưa cũ dù có khó khăn thì ngày hôm nay và ngày mai chúng ta vẫn phải sống cho thật hạnh phúc, phải luôn luôn biết cố gắng vượt lên khó khăn của chính mình, có như thế thành công mới đến thật trọn vẹn với ta.
Năm tháng ơi, mới ngày nào mà nay đã xa!


Thiên Yết
(2:17 pm - 27/06/2015)

Đăng lần đầu tại diễn đàn Gác Sách.

Friday, October 30, 2015

Trung thu năm nay, con muốn mẹ!

Truyện viết dựa theo nội dung truyện siêu ngắn "Trung thu, con muốn mẹ!"

Trung thu năm ngoái.
Trời thu càng về chiều càng thấy se lạnh, đứng ở sân nhà trẻ đợi lớp con gái tan học anh Hưng thấy hơi lạnh. Nhìn các bậc phụ huynh khác ai cũng mang thêm áo cho con của họ, anh tự trách bản thân đãng trí không mang thêm chiếc áo khoác mỏng cho con. Đang suy nghĩ lung tung thấy chuông reo anh bước liền tới cửa lớp của con mình. 
-  Cảm ơn cô giáo, làm phiền các cô rồi! - Nhìn thấy cô giáo bế con gái mình ra anh liền nói lời cảm ơn, lần nào đến đón con anh cũng làm vậy. 
- Không có gì đâu anh, đây là trách nhiệm và nghĩa vụ của chúng tôi, vả lại bé Nhi rất ngoan nên chúng tôi không có gì phiền, anh yên tâm. - Cô giáo cười hiền dịu đáp lời.
- Con gái yêu có lạnh không? – Anh đón đứa con bốn tuổi từ tay cô giáo, anh ôm con và hỏi.
- Dạ không ạ, hi hi. - Cô bé nhìn anh cười vui vẻ để lộ hàm răng sún nhìn đáng yêu vô cùng.
- À bé Nhi hôm nay đi học về có gì mới nào, kể ba nghe. 
- Hôm nay con được chơi trò chơi về Trung thu ạ. Hi hi. Vui lắm ạ. Bọn con tập vẽ đèn ông sao, rồi dán giấy màu lên khung đèn ạ. – Cô bé vừa ôm cổ ba, vừa nói cười rất vui vẻ.
- Ồ, thế Nhi của ba có thích tết Trung thu không? – Anh bế con gái, để cô bé dựa vào vai mình, rồi thủ thỉ.
- Con có chứ ạ... Mà ba ơi!
- Sao vậy con gái?
- Con thích cái đèn lồng kia! – Bé Nhi mắt sáng long lanh khi nhìn thấy cây đèn lồng cách điệu từ bông hoa sen, màu hồng rực pha chút xanh, có tay cầm là cán bằng nhựa được lắp pin, khi bật lên sẽ sáng mà không cần dùng nến. Cô bé có vẻ rất rất thích món đồ này.
- Ba xin lỗi! – Anh Hưng gỡ tay con gái khỏi cổ, để con đứng dưới đất, còn anh thì khụy chân ngồi xuống, nhìn thẳng vào mắt con rồi nói tiếp. – Ba vừa đóng tiền liên hoan ở lớp cho con, còn có xíu đây tiền thôi, không đủ mua cây đèn đó… - Thấy mắt con gái buồn buồn, anh thật không biết phải làm sao! – Hay ba mua tạm con cây đèn bằng tre ha, rồi năm sau, ba hứa, ba mua bù cho con cây đèn đẹp hơn kia. Nha con! – Anh nói rồi thơm vào má con gái.
- Ba hứa nha! Ngoắc tay! – Cô bé nói rồi đưa ngón tay út lên trước mặt ba.
- … - Khóe mắt anh có chút nước. Cảm giác cổ họng nghẹn đắng khi không mua nổi món quà tết Trung thu cho con, để con phải thiệt thòi. Anh chỉ biết đưa tay lên làm dấu giữ lời hứa cho món quà năm sau của con, rồi dẫn con vào tiệm mua cây đèn ông sao bằng tre.
Hai bố con lại vui vẻ ra về, lần này bé Nhi không đòi bế nữa mà muốn đi bộ để cầm cây đèn mà anh vừa mua cho, tuy không phải món đồ bé thực sự thích nhưng chỉ cần là quà ba mua, bé đều vui mừng.




***

Nhà anh Hưng nghèo lắm, ba anh mất sớm, chỉ để lại cho mẹ con anh căn nhà cấp bốn cũ và mảnh đất nhỏ để cày cấy, không có tiền cho anh ăn học hết cấp một, anh phải theo mẹ ra đồng làm, trong khi các bạn đồng trang lứa được cắp sách tới trường. Anh lớn lên trong hoàn cảnh cơ cực, thiệt thòi đủ thứ. Không dám nghĩ tới chuyện sẽ có người yêu thương và chịu về làm vợ, làm dâu con trong nhà phụng dưỡng mẹ anh.
Năm anh hai bảy tuổi, có cô gái tuổi đôi mươi phải lòng anh khi đi hội trong làng, anh cũng nói rõ hoàn cảnh gia đình mình, nhưng cô vẫn quyết tâm kết hôn với anh. Đám cưới của anh và cô đơn giản đến mức chẳng có gì, không lễ, không rước dâu, vì cô là trẻ mồ côi, nên gia đình anh chỉ làm bữa cơm mời hàng xóm thân thiết sang ăn. Cô về làm vợ anh như thế. Ai trong xóm cũng nói anh có phúc “nhà nghèo mà vẫn lấy được vợ đẹp, lại còn trẻ”. Anh hạnh phúc vô bờ, cảm thấy ông trời quá iu ái cho một kẻ bất tài, vô dụng như anh. 
Anh ngày ngày vẫn đi làm, mẹ lại ốm yếu, anh bảo vợ ở nhà chăm mẹ, còn anh ra đồng làm được rồi. Nửa năm trôi qua nhanh chóng. Vợ anh đang mang bầu tháng thứ ba, mẹ anh mắc bệnh nặng, không có tiền chữa chạy nên qua đời. Đám tang được tổ chức trong một ngày mưa tầm tã, không kèn trống, nhưng mọi người trong xóm làng ai cũng đến cùng chia sẻ nỗi buồn với anh, động viên anh vượt qua đau thương. Anh hận mình không lo nổi cho mẹ cuộc sống sung sướng, để mẹ bệnh mà qua đời. Mộ mẹ anh được người dân sống xung quanh gom góp công sức cùng tiền của giúp đỡ xây dựng. Anh quỳ trước mộ mẹ một ngày mới chịu nghe vợ rời đi.
Vắng mẹ, căn nhà chỉ còn hai vợ chồng, hiu quạnh biết nhường nào.
- Em sẽ không bao giờ bỏ anh phải không? – Anh Hưng ngước đôi mắt buồn bã, sầu não lên nhìn vợ mình.
- Em sao có thể… anh yên tâm, em sẽ mãi ở bên anh mà.
Hai vợ chồng ôm chầm lấy nhau, kèm theo đó là những hàng nước mắt mặn đắng lăn dài trên má hai người.

Gia đình anh vẫn được hưởng trợ cấp hộ nghèo từ địa phương, nhưng vì nơi anh sống vốn nghèo nàn nên tiền trợ cấp không được là bao. Anh phải đối mặt với nỗi lo lắng về cơm ăn áo mặc hàng ngày, vợ anh lại sắp sinh, cần đồ bồi bổ. Anh thật không biết phải làm sao. Thấy được nỗi lo của chồng, vợ anh có an ủi và nói cô không sao, anh không nên vì cô mà suy nghĩ quá nhiều.
Rồi cái ngày định mệnh cũng đến, vợ anh suy nhược cơ thể, chóng mặt sẩy chân ngã, bị ngất ngoài sân hơn hai tiếng. Anh đi làm về hoảng sợ quá, bế vợ đến trạm xá thì đã quá muộn, vợ anh sinh non ở tháng thứ tám, mất máu nhiều nên qua đời. Anh ôm vợ khóc nấc lên, anh gào thét tên cô trong đau đớn tuyệt vọng:
- Như! Em hứa bên anh trọn đời mà! Không được Như ơi! Không!
Nỗi mất mát quá lớn, mẹ anh... giờ lại đến vợ. Anh đã định đi theo vợ mình. Nhưng nhìn đứa con gái mới sinh, anh quyết tâm mạnh mẽ sống tiếp. Anh đặt tên con là Nhi, gần giống tên vợ để tưởng nhớ đến cô.
Lúc đó bé Nhi phải nhờ một người phụ nữ xa lạ cũng vừa mới sinh trong trạm xá cùng ngày với vợ anh chăm bẵm cho bú suốt mấy tháng đầu tiên. Anh ngày ngày đến thăm con và gửi tiền cho người phụ nữ tốt bụng kia.
Năm tháng trôi qua, anh ngoài làm đồng, còn đi phụ vữa kiếm tiền nuôi con, bé Nhi anh phải nhờ vả hàng xóm láng giềng hết ngày này, qua ngày khác cho đến khi bé ba tuổi, da thịt cứng cáp anh mới cho bé đến một nhà trẻ trong làng để cho cô giáo chăm nom. Lúc này đây anh mới thực sự an tâm đi làm.
….




***

Trung thu năm nay.
Để sửa chữa sai sót năm ngoái, năm nay anh Hưng đã mua tặng con gái một cây đèn thật đẹp. Lấy hình ảnh viên ngọc màu hồng quý giá được bốn con phượng hoàng lửa vây quanh, phía dưới viên ngọc còn có một đài sen màu vàng để làm nên hình dáng tổng thể của cây đèn. Mỗi chi tiết của đèn đều rất hài hòa và bắt mắt, đèn còn gắn tua rua đỏ ở ức mỗi con chim phượng và dưới đài sen. Anh say sưa ngắm cây đèn cùng chiếc vương miện bằng nhựa xinh xắn, đôi mắt anh rạng rỡ và nụ cười hạnh phúc chợt nở trên đôi môi anh sau bao năm u ám bị quá khứ bao phủ.
Hôm nay, bé Nhi được cô giáo cho về sớm, nhưng anh đi làm về muộn nên lúc anh đến đón chỉ còn mỗi mình bé đang ngồi đu quay ngoài sân nhà trẻ. Thấy anh cô bé chạy thật nhanh đến ôm vào cổ thì thầm:
- Con tưởng ba không đón con! – Đôi mắt trong veo của cô bé có chút nước! 
- Con yêu sao lại nói thế, ba đến muộn thôi, ba xin lỗi! – Anh hôn vào má con âu yếm.
Anh vừa bế bé Nhi vừa nói chuyện với cô giáo một chút rồi về.
Về đến nhà, anh để con gái ra ngoài sân chơi còn mình thì nhặt rau nấu cơm. Sau khi hoàn tất công việc bếp núc, anh rửa tay sạch sẽ, rồi đi về phía chiếc tủ để đồ màu tối cũ kỹ, lôi ra món quà anh định tặng con gái. Anh Hưng đi thật nhẹ nhàng ra sân để xem con gái đang làm gì, nhưng cô bé lém lỉnh vẫn phát hiện ra, quay lại cười với anh và nói:
- Á, ba định dọa con, hi hi. – Cô bé cười tinh nghịch nhìn ba, đôi mắt vẫn còn chút buồn.
- Con gái ba sao biết hay vậy? – Anh ôm con vào lòng.
- Con thấy bóng của ba ạ. – Cô bé thật thà nói.
Anh cười cười xoa đầu con, anh quên mất là ánh đèn điện trong nhà hắt ra sẽ phản chiếu bóng anh xuống sân nhà.
- Tặng con nè! – Anh chìa cây đèn cùng vương miện ra trước mặt con gái.
- A, đẹp quá. Con cảm ơn ba ạ. Hi. – Cô bé cười híp tịt mắt.
- Ba đã không quên lời hứa với con, con phải thơm ba nữa chứ! – Anh đưa má mình ra chờ đợi cái hôn của cô con gái bé bỏng.
- Chụt!
- Ôi, bé Nhi của ba đáng yêu và ngoan quá.
- Nhưng ba ơi… - Ánh mắt bé bỗng không còn nét vui vẻ nữa.
- Sao vậy con? – Anh Hưng lo lắng, không biết sao con gái lại buồn.
- Con muốn mẹ… - Một giọt nước mắt lăn dài trên má, đôi mắt cô bé lấp lánh nước.
- Con… ba … - Anh bối rối không biết phải làm sao, anh vẫn luôn nói dối con rằng mẹ đi làm ăn xa, một ngày nào đó sẽ trở về, nhưng giờ…
- Hức, hức… có phải con không có mẹ? Các… các… bạn khác… hức… đều nói con như thế. Ba nói dối, mẹ con… bỏ rơi con. Hu hu… - Cô bé bật khóc nức nở.
- Đừng khóc con… ba thương, ba thương… ba xin lỗi, ba lại sai rồi, ba xin lỗi… - Anh ôm con vào lòng, hai hàng lệ đã “đổ” ướt đẫm gương mặt gầy của anh từ khi nào.
Có lẽ anh đã sai khi không giải thích cho bé Nhi hiểu ngay từ khi cô bé bắt đầu thắc mắc. Để bây giờ, khi nghe lời đồn đại của đám nhỏ đồng trang lứa bé lại bị tổn thương. Anh hối hận quá. Nhìn bức tranh mờ vẽ một gia đình có ba người trên sân bằng đá màu do bé Nhi vẽ, anh càng đau lòng hơn:
- Con nghe nè! – Anh nhìn vào mắt con, giọng nói đầy ý trấn an.
- Dạ... dạ! Hức... – Cô bé nấc lên, lấy tay lau đi những giọt nước mắt và nhìn ba.
- Mẹ con đang ở một nơi rất xa… nhưng mẹ vẫn luôn dõi theo ba con mình… mẹ không bỏ con…
- Mẹ ở đâu ạ? Hức... – Cô bé vẫn nghẹn ngào.
- Là nơi đó, thiên đường, giữa những vì sao, mẹ con ở nơi đó, nhìn về phía chúng ta. – Anh chỉ tay lên mặt trăng tròn cùng các vì tinh tú.
- Thật ạ. Hức...
- Ừ con. – Anh cười để con an tâm.

Buổi tối hôm đó, bé Nhi đã nói mơ thật nhiều, anh thức xoa lưng cho con và đã nghe thấy hết, có lẽ cô bé gặp mẹ trong mơ. Có lẽ là vậy…
Sáng hôm sau, khi đã đưa con đến nhà trẻ, anh Hưng rẽ qua thăm mộ vợ và mẹ trước khi đi làm.
- Đêm qua em về đúng không? Anh thấy Nhi cười rất tươi lúc nó ngủ… Cảm ơn em nhé! Em và mẹ an tâm anh sẽ chăm con thật tốt…
Anh khẽ đưa tay lau đi những giọt nước mắt và nói tiếp:
- Anh nhớ em… em… yên nghỉ nhé… Bên thế giới đó phải luôn hạnh phúc cùng mẹ…
Không cầm nổi nước mắt, anh đứng dậy rời đi.
Nỗi đau đó tưởng đã vơi nhưng nó vẫn còn mãi, còn mãi trong anh… Đó là một mất mát! Anh chỉ hy vọng rằng sẽ không còn ai chạm vào vết thương không mẹ của con anh… còn cá nhân anh vẫn xin giữ hình bóng vợ trong tim mình mãi mãi.



… Nếu có thể thì đừng bao giờ để con bạn không có mẹ hoặc ba. Trẻ con chỉ thực sự hạnh phúc khi có cả hai ở bên. Hãy để chúng khôn lớn mà không bị bất kỳ tổn thương nào.


Thiên Yết


(Đêm 04/09/2014)

P/s: Đăng lần đầu tại Gác Sách

Copy vui lòng liên hệ mình nha. Cảm ơn các bạn.

Wednesday, March 4, 2015

Điều hòa thì cứ gọi là "quên luôn đi"!

Có một nhóm người thuộc công nhân viên chức, sau kỳ nghỉ tết họ cùng nhau lên lịch đi chùa ở Ninh Bình và có rẽ qua Nam Định. Lịch trình kéo dài hai ngày và tổng số người tham gia trên ba mươi người. Ông chú đứng ra tổ chức chuyến tham quan gọi điện thuê xe:
- A lô, chú năm mới thế nào, làm ăn được không?
- Anh Đổng à, em cũng tàm tạm, vẫn như năm cũ thôi anh.
- Thế là chú mày lại khiêm tốn rồi, như năm cũ thì quá thuận lợi chứ còn! Ha ha.
- Anh lại đùa em, ha ha, thế anh có việc gì mà gọi em thế?
- À, chú mày còn xe cho anh thuê không, vẫn giá cũ, con xe 35 chỗ giá hai triệu một ngày nhé.
- Ôi anh ơi, sao hôm nay mới đặt, xe em khách nó đặt hàng từ trước tết.
- ... Đọc tiếp


Thiên Yết


(9:41 pm - 03/03/2015)


Đăng lần đầu tại gacsach.com.


p/s: copy vui lòng liên hệ mình nhé, cảm ơn mọi người.

Monday, October 6, 2014

Trái tim bé nhỏ!





[​IMG]

Vừa bước chân vào nhà nó đã bị bất ngờ vì cái đĩa để cốc uống nước suýt chút nữa là bay thẳng vào mặt, may mà nó phản xạ nhanh và né người sang bên trái. Tiếng chiếc đĩa vỡ choang làm lòng nó trĩu nặng.

“Lại chửi nhau” – Nó nghĩ.

Cứ như không phải thành viên trong gia đình, nó đi lướt qua bố và anh trai nó đang mặt hằm hằm nhìn nhau, mặt nó lạnh như tiền.

- Con Trang! – Anh nó quắc mắt, nói lớn khi thấy nó dửng dưng về không chào hỏi.

- Làm sao? – Nó lạnh nhạt nói.

- Mày làm như chốn không người ấy nhỉ, không thấy người lớn ở đây à? – Anh nó hằm hè.

- Tôi mà chào thì anh và bố đang đánh nhau sẽ bị làm phiền đó.

- …

Anh nó nghe vậy liền lặng yên, và thật kỳ lạ sau câu nói không mấy hứng thú của nó, cả hai người đều mỗi người mỗi hướng, tản ra và không cãi cọ nữa. Trang thấy vậy vẫn thái độ ban đầu thản nhiên đi lên gác thay đồ. Có lẽ nó đã quá quen với cảnh chửi bới của anh Toàn và ông Hùng (bố nó). Không biết phải bao lâu nữa nó mới thoát khỏi cái cảnh gia đình “bạo loạn” như thế này.

***


Từ khi Trang khôn lớn và biết nhận thức nó luôn phải chịu những lời qua tiếng lại của họ hàng, làng xóm, nó đi đâu cũng bị bàn tán sau lưng. Họ nói về bố nó, nói ông không tốt bỏ vợ, rồi đi bồ sinh ra anh nó và nó. Thử hỏi trong cuộc đời một đứa trẻ, điều đau khổ nhất là gì? Chẳng phải đó là biết được mình là con hoang sao? Mẹ nó sau khi sinh anh Toàn và nó đã vứt hai anh em lại cho bố nó nuôi. Nó từ đó hận mẹ và oán trách bố.

Trang luôn phải tự túc mọi việc, vì nó hiểu bố nó thích con trai hơn con gái, nhìn cái cách bố chiều thằng anh trai đến hư đốn như vậy, nó vừa thương lại vừa giận bố. Có những khi nó bị ốm đi học về đã mệt, lại còn phải nấu cơm, đến bữa nói thằng anh bưng đỡ đồ ăn và bát đũa ra cũng bị bố la là “mày làm đi, anh nó là con trai sao phải làm mấy việc đó”. Thế là nó chỉ biết ôm uất ức thả vào màn đêm muộn khi tất cả mọi người đã chìm vào giấc ngủ, để rồi khi sáng dậy nó vác cái mặt u ám cùng đôi mắt sưng húp lên lớp. Nó thấy hình như cả thế giới không còn một chỗ cho nó dựa vào nữa.

Tuy bố Trang cũng làm ăn được tiền của, nhưng làm đến đâu đều bị anh nó đục khoét thành ra sinh tính cáu bẳn, hay chửi bới. Những lúc thấy bố nó nổi điên hết than đến đập bàn đạp ghế vì tiền đang cạn dần nó đều nói:

- Tại bố cả thôi. Con đã nói bố đừng chiều anh Toàn rồi mà. Giờ bố tự chịu đi.

- Mày là con tao mà nói thế à?

- Con không muốn cãi nhau với bố như anh ta, đứa con luôn ngoan ngoãn bố chả bao giờ coi ra gì hết, lại cứ đi bưng bít những sai trái của thằng con mất nết thì giờ bố đừng mong con an ủi hay nói chuyện nhẹ nhàng. Bố sai rồi! – Trang nói hết những bực dọc trong lòng ra, khóe mắt cô long lanh đầy nước, chỉ cần một cử động nhỏ thôi là chúng sẽ lũ lượt kéo nhau rơi xuống.

- Bố… bố...! – Ông Hùng cảm thấy ngỡ ngàng sau lời trách móc của cô con gái mới mười lăm tuổi. Ông không biết phải nói sao, ông cảm thấy có lỗi vì thực sự chưa bao giờ quan tâm nó.

- …

Nó biết bản thân lại sắp yếu lòng mà khóc nấc lên nên nó bỏ mặc bố mình rồi chạy lên gác đóng cửa phòng ‘Rầm’ một cái rất to.

***​

Nhận ra được việc nuông chiều con trai một cách sai lầm mà bỏ quên đi một đứa con tốt luôn bên cạnh, ông Hùng quyết tâm sửa sai. Ông bây giờ đối với Toàn không còn như trước, cố gắng bắt anh theo khuôn khổ, nhưng không được. Người xưa có câu ‘dạy con từ thuở còn thơ’, giờ Toàn lớn rồi, ông có muốn uốn nắn cũng không thể. Bất lực trước những gì mà mình đã gây ra, ông đành để mặc cho Toàn ngày càng xa vào con đường hư hỏng.

Năm tháng qua đi, giờ Trang đã là cô gái mười tám tuổi và đang học đại học năm nhất, còn ông Hùng thì ngày càng lớn tuổi.

Bây giờ nó không còn hận bố mình nữa, thay vào đó là tình thương. Nó đi học xa, giờ bố nó ở nhà lại suốt ngày cãi nhau với thằng anh bất tài, chắc ông mệt mỏi lắm. Cứ ba bốn ngày Trang lại gọi điện về hỏi thăm bố một lần. Lần nào ông cũng nói là ông vẫn khỏe và anh trai cô giờ đã ngoan lên nhiều rồi còn đang đi xin việc làm nữa. Nhưng sự thật thì không phải vậy…

Toàn ngày càng hư, suốt ngày về đòi tiền. Tháng trước cãi nhau với Toàn xong ông bị ngất và được họ hàng đưa đi khám, còn thằng con trai sau khi cãi láo đã bỏ đi luôn. Bác sĩ nói ông có nguy cơ bị đột quỵ vì bệnh tim, họ nói ông nên làm phẫu thuật, nhưng ông đã từ chối, chỉ xin điều trị bằng thuốc.… Bác sĩ đồng ý và có dặn không nên để bị kích động quá dễ dẫn đến tử vong. Ông nghe vậy có chút lo lắng, nhưng rồi vẫn nhận thuốc và về nhà. Giờ kinh tế khó khăn. Trang đang học đại học cần nhiều tiền, sao ông có thể làm phẫu thuật lúc này. Ông đã quá có lỗi vì để con gái phải chịu đựng tuổi thơ đau đớn và nặng nề như vậy, nếu còn khiến con không thể học đại học như nó mong muốn chắc có chết ông cũng không nhắm mắt được…

***​

Nhưng cuộc đời đâu do ta tự quyết định. Một hôm Toàn về nhà cùng một đám bạn, chúng hút chích và tất nhiên anh cũng tham gia, bất ngờ bố anh về sớm thấy cảnh đó, quá tức giận… toan chửi bới nhưng chưa kịp nói gì ông đã quỵ ngã. Thấy vậy đám con trai đó bỏ đi hết, còn mình Toàn đang phê phê thuốc. Anh mặc cho bố mình nằm đó, một lúc sau tỉnh táo mới hốt hoảng gọi xe cứu thương.

Lần này bác sĩ báo động tình trạng nguy kịch của ông Hùng cho Toàn, họ nói bệnh tim của bố anh quá nặng phải thay tim. Hiện nay Việt Nam đã thành công việc ghép tim trên người, nếu có người hiến tim thì nên thay là tốt nhất. Toàn sợ hãi, gọi điện báo cho Trang cùng họ hàng.

Trên đường về nhà Trang lo lắng vô cùng, nó luôn cầu nguyện cho bố mình, nó thoáng nghĩ nếu không tìm được người hiến tim, thì nó sẽ bất chấp tất cả hiến tim cho bố. Suy nghĩ đó vừa đi qua chưa được năm giây thì một va chạm mạnh đã xảy ra. Chiếc ô tô khách mà Trang đang đi bị một xe tải chở hàng chạy quá tốc độ đâm vào. Xe khách bị lật và toàn bộ hành khách cùng lái xe, phụ xe đều bị thương nặng, có người tử vong tại chỗ.

Trang lúc này máu me đầy người, nó thở trong khó nhọc… nhưng nó thấy mình không đau đớn nữa. Nó cảm giác mình đang bay lên và trong phút chốc nó đã đứng bên cạnh giường bệnh của bố. Ông ấy vẫn hôn mê. Nó mỉm cười nắm lấy bàn tay chai sạn của bố và nói:

- Con xin lỗi vì luôn giận bố… bố hãy sống thật tốt với trái tim của con… - Rồi nó lại trở về với hiện tại.

Mùi máu tanh nồng bốc lên xung quanh cơ thể Trang. Nó cảm thấy có người đã lôi nó ra khỏi chiếc ô tô bị đâm nát, đặt nó lên cáng và đưa vào bệnh viện. Nó nói từng chữ thật khó khăn, chỉ đủ để cho cô nhân viên ngồi đối diện nghe thấy:

- Tôi muốn… hiến… tim… cho bố… tôi, hãy giúp… tôi… bác sĩ... – Nói rồi nó nhắm mắt, không còn thở nữa.

- Cô gì ơi, tỉnh lại đi… lái xe nhanh lên, cô gái này hình như nguy rồi! – Giọng cô nhân viên y tá run run hối thúc người lái xe.

***

[​IMG]

Cuối cùng thì ông Hùng cũng tỉnh dậy sau ca phẫu thuật. Ông ngạc nhiên khi thấy Toàn ngồi đó, đón chào ông bằng nụ cười vui mừng:

- Con đã ở đây chăm bố à? – Giọng ông phấn khởi và thân mật hơn với cậu con trai. – Đừng nói em Trang biết…

- Bố ơi… - Toàn ngắt lời bố, nụ cười trên khuôn mặt vụt tắt thay vào đó là tất cả nét đau thương thay thế…

- Có… có… chuyện gì…? – Ông như có dự cảm không lành, hỏi lại con trai một cách ngập ngừng.

- Em Trang biết bố bị bệnh, về thăm bố, trên đường đi bị tai nạn nên đã… và chính em ấy đã hiến trái tim để thay cho bố… hức… - Nói đến đây Toàn không cầm nổi nước mắt. Anh bật khóc nức nở.

- …

Bố anh bị sốc nên cứ ngồi thừ người ra, không một chút biểu cảm. Tai ông ù lên. Mọi thứ xung quanh quay cuồng. “Tôi đang sống lại bằng trái tim của con gái ư… Không… Tôi còn chưa làm được gì cho nó. Không!” ông như hét lên trong chính những suy nghĩ dằn vặt của mình.

- Sao con lại gọi em con về… con nói đi! – Lúc này ông mới sực tỉnh và quát mắng thằng con trai.

- Con… con xin lỗi…

- Yêu cầu người nhà bệnh nhân ra ngoài, ông ấy vừa mới phẫu thuật xong không được để bị kích động.

Cô y tá nghe thấy tiếng tranh cãi liền chạy vào can ngăn. Toàn bị lôi ra ngoài. Anh gục xuống nơi ghế chờ và khóc nấc lên thành tiếng còn bố anh trong phòng bệnh cũng không kìm nổi nước mắt. Hai người cùng khóc… nhưng có một cô gái lại mỉm cười luôn bên cạnh an ủi hai người. Có lẽ nó biết việc làm lần này của nó không những cứu được bố mình mà còn khiến anh trai thay đổi. Vậy là nó yên tâm rồi.

***​

Ngày tổ chức tang lễ cho Trang là một ngày mùa đông nắng rực rỡ. Một đám tang không hề ảm đạm và lạnh lẽo cho cái chết ở tuổi mười tám. Mọi người trên mặt ai cũng hiện rõ nét sự thương xót dành cho nó, nhưng mặc nhiên không một ai rơi lệ. Có lẽ họ muốn nó ra đi mà không phải áy náy bất cứ điều gì.

Trước khi để linh cữu nó nhập thổ về với thiên nhiên, bố nó cùng anh trai quỳ trước nó dập đầu:

- Con gái. Bố xin lỗi. Con yên tâm bố sẽ sống thật khỏe mạnh và bảo vệ thật tốt trái tim bé nhỏ của con.

- Em gái… anh biết cho dù anh có sửa sai thế nào cũng không khiến em quay về sum họp với gia đình mình được. Nhưng em hãy tin anh, anh nhất định sẽ chăm sóc bố thật tốt.



Nó đã đi rồi. Trang xinh xắn đáng yêu từng chịu nhiều thiệt thòi nay đã ra đi rồi. Nó đánh đổi cả sinh mệnh mình để làm thay đổi vận mệnh của những người trong gia đình, những người gắn bó máu thịt với nó. Đây có lẽ không phải là đau đớn như ai kia vẫn tưởng mà là sự giải thoát cho tất cả…

[​IMG]

Thiên Yết

(06/09/2014 - đăng lần đầu tại diễn đàn Gác Sách - http://gacsach.com/diendan/threads/trai-tim-be-nho.3722/).

P/s: Có gì sai sót, mọi người chỉ giùm tớ với nha.
Copy vui lòng liên hệ mình nha. thank.

Saturday, June 28, 2014

Ngày thứ 7 của người cô đơn!

Một sáng ngày vào hè oi nồng mùi nắng! Những tia sáng đầu tiên len qua khe cửa sổ chiếu rọi vào đôi mắt của người con gái còn đang ngủ khiến cô nheo mắt nửa tỉnh, nửa mê. Không còn cách nào để có thể ngủ tiếp cô giật cái gối dưới đầu mình rồi đặt nó lên mặt, sau đó lại chìm vào giấc ngủ.

Những ngày bình thường trong tuần, vào buổi sáng như thế này cô sẽ tất bật dậy sớm, chuẩn bị mọi thứ để đi học. Nhưng hôm nay cô được giải phóng rồi. Nói là thế thôi chứ cô không thể ngủ nướng lâu được. Tám giờ ba mươi phút hơn là cô đã dậy rồi, có lẽ vì cái thói quen sáu giờ kém mọi khi khiến cô không sao làm biếng thêm được.

Nhướn đôi lông mày thanh mảnh lên cao một chút, mở to đôi mắt nâu trầm lên một chút nhìn vào màn hình điện thoại để chắc chắn rằng hôm nay là thứ bảy, không phải thứ sáu cô mới yên tâm thong thả gấp chăn màn, rồi đi xuống phòng tắm làm công cuộc vệ sinh cá nhân như thường ngày. Vừa đánh răng cô vừa nhìn bản thân mình trong gương. Ôi cái gương mặt đã già nua đi mất rồi - cô ngán ngẩm than thầm như thế, rồi cúi xuống bồn rửa mặt nhổ kem đánh răng được tạo thành bọt ra khỏi miệng, súc khạc đủ kiểu, sau đó hất nước từ vòi lên mặt. Quá đã - nước ở khu nhà cô bao giờ cũng mát và lạnh hơn những nơi khác, điều này khiến cô thích thú mỗi khi rửa mặt. Với tay lấy khăn bông thấm hết nước trên khuôn mặt, cô lại ngắm mình trong gương một lần nữa và lần này cô thấy mình thật tươi tắn.

Có thể bạn không biết một điều đó là những người con gái xinh đẹp thật sự, sau khi rửa mặt cô ấy còn xinh hơn lúc trang điểm. Vẻ đẹp tự nhiên là món quà trời cho và là sự kết hợp hài hòa từ gen di truyền của ba mẹ. Thật đáng yêu phải không!

***

Chải tóc nhẹ nhàng bằng chiếc lược tròn tạo sóng khiến cho mái tóc tơ tự nhiên của cô bồng bềnh với làn gió từ chiếc quạt điên cơ Tico. Cô suy nghĩ và thấy hôm nay có lẽ là ngày thoải mái và nhàm chán nhất trong tuần đây! Không bài vở, không cuộc hẹn đi chơi, không gì cả... Vì cô một mình mà! Rồi không chần chừ thêm nữa cô búi cao lọn tóc mềm mại đang bay bay lên, trút bỏ chiếc váy ngủ ra và thay vào đó là bộ đồ cá tính nhưng vẫn nhẹ nhàng cho một ngày hè như thế này. Đó là một chiếc quần sooc chất jean màu xanh ngọc, áo thun hồng phấn nhẹ nhàng được phối đóng thùng với chiếc quần thật hợp, thêm chiếc túi sách xanh tím than và đôi cao gót tông màu be nhạt mới mua tuần trước tại hội chợ hàng hiệu giảm giá nữa. Tất cả theo cô đều rất hợp lý và thời trang. Rồi cô bước ra khỏi cửa với sự tự tin ngập tràn của cô gái tuổi đôi mươi còn cô đơn.

Xuống tầng dắt chiếc xe lead thân yêu vừa được đập hộp tháng trước, cô thong thả leo lên xe, nhấn ga đi thẳng. Vừa đi vừa ngắm nhìn cảnh phố xá ngày thứ bảy, cô thấy hình như mọi người ai cũng có việc gì đó phải làm. Mỗi mình cô là đang không biết phải đi đâu và làm gì. Nhưng một suy nghĩ chợt lóe lên trong đầu khi mà cái bụng cô nó đang biểu tình, cô chưa ăn sáng mà, trước tiên là phải tấp xe vào quán phở đã.

Gọi một bát phở bò chín, mùi thơm của nó bay lên xộc thẳng vào mũi khiến cái bụng cô càng thêm kích thích. Và tất nhiên là sau sự kích thích cồn cào đó, bát phở đã được cô xử lý xong sau chưa đầy mười lăm phút. Thanh toán tiền, rời quán cô lại thong dong giữa những nẻo đường quen thuộc. Nắng hè bỏng rát, nhưng cô thì bịt kín rồi, áo chống nắng, bao tay, vải chùm chân, kính râm. Có lẽ người quen cũng không nhận ra cô. Nhưng sẽ thật không ổn nếu cô cứ giữ cái tốc độ 40km/h như thế này. Cô thành tôm luộc mất! Phải tăng tốc và tìm nơi nào mát mẻ thôi. Nghĩ là làm luôn cô rồ ga lên và điểm đến là rạp chiếu phim. Lúc gửi xe cô thấy mình thật buồn cười, đến đây và sẽ làm gì tiếp đó, xe phim một mình ư - cô nghĩ?

***

Một mình đúng là cô đơn. Hôm nay thứ bảy, mấy đứa con gái thân thiết với cô đều dành thời gian đi chơi với bạn trai. Cô không muốn nhắn tin, gọi điện rủ họ đi cùng vì sợ sẽ làm phiền họ. Kết quả là giờ cô thê thảm thế này đây. Cô tới quầy mua vé một bộ phim kinh dị có tên "Ngày trở về". Poster quảng cáo thấy máu me lắm, nhưng không biết nội dung thế nào. Lại còn là phim 3D nên chắc độ kinh hồn sẽ tăng lên gấp bội, vậy thì tối nay cô sao mà ngủ được đây - nghĩ vậy cô thấy hối hận vì đã mua cái vé này, nhưng giờ ai người ta cho trả lại chứ! Mặt méo xẹo, cô tiến tới quầy nước gọi một pepsi cỡ lớn. Vì còn một tiếng nữa mới tới giờ chiếu nên cô lượn lờ vào phòng sách gần cửa ra vào của rạp. Cầm cuốn "Lặng lẽ yêu anh" lên, cô thoáng tưởng tượng ra nội dung và cười. Chắc cô nghĩ đây sẽ lại là câu chuyện kể về mấy cô teen teen yêu thầm ai đó đây. Nhưng khi đọc vào sâu trong nội dung mà tác giả viết cô mới biết mình đã nhầm. Người con gái trong truyện thật vĩ đại. Hồi còn đi học cô gái đã yêu thầm chàng trai. Nhưng vì điều kiện gia đình hai bên khác nhau và có nhiều lý do khiến cho họ không thể ở bên nhau. Đến khi cô gái du học trở về, có công ăn việc làm ổn định. Dò hỏi thông tin về anh thì được biết anh đã có gia đình, họ còn có với nhau một bé gái. Nhưng thật không may cho anh chàng này, vợ anh mất do bệnh, cùng với đó là sự phá sản nơi anh đang làm việc, khiến anh rơi vào vòng luẩn quẩn bi đát, rượu bia phè phỡn. Không ai trông nom đứa con. Vì bản thân anh vốn đã không cha mẹ, và vợ anh cũng vậy nên, việc nhờ vả họ hàng về đứa bé là không thể. Hàng xóm, tổ dân phố đã đề nghị đưa đứa bé vào cô nhi viện. Biết được điều đó về người con trai mình từng yêu thương tha thiết, cô gái đau lòng vô cùng và cô đã quyết định đến cô nhi viện đón đứa bé. ...

***

Đọc đến đoạn này của truyện là cô không muốn đọc nữa... vì cô rất sợ nếu cái kết kia không có hậu. Cất cuốn sách vào vị tri ban đầu. Cô cầm cốc nước đi ra ghế chờ. Còn khoảng mười phút nữa là bộ phim ma quái rùng rợn đó được chiếu. Cô thở dài và đứng lên đi ra quầy đồ mua thêm bịch bắp rang cỡ lớn. Sau buổi xem phim này chắc cô thành lợn mất - cô nhìn bịch bắp trên tay và thầm nhủ.

***

AAAAAAAAAAAAAAAAAA! Một cảnh ma mãnh hết sức khủng khiếp vừa diễn ra, bóng ma thê lương máu me bất ngờ áp sát ống kính. Khiến cả khán phòng rung chuyển. Sau cảnh đó cô tháo kính 3D ra luôn và nhìn quanh toàn các đôi trẻ, những cô gái đang bấu véo tay người yêu thật chặt, có người còn ôm nhau. Cô chợt nhếch môi cười và nghĩ: "Cứ làm như phòng ngủ nhà mình vậy!". Có thể hiểu là có một chút ghen tị không hề nhẹ trong suy nghĩ này của cô. Thò tay vào định lấy một miếng bắp rang bỏ vào miệng thì ôi thôi. Lúc này cô mới nhớ ra vừa nãy vì sợ quá mà cô đã hất văng túi bắp, làm nó đổ hết rồi. Đen thật - cô tự trách. Cô đeo lại kính, chỉnh cho cái gọng cân đối, rồi xem tiếp bộ phim. Chắc giờ đây cô hi vọng lúc cô gặp thêm một cảnh kinh dị nữa không phải là lúc cô đang uống pepsi nếu không thì người ngồi phía trước sẽ xử đẹp cô mất.

***

Thế là hết hơn nửa ngày cho vụ phim này rồi. Cô ra lấy xe nhìn quanh thì thấy đường còn ướt nước, chắc trong lúc cô xem phim, trời đã mưa. Còn giờ thì tạnh rồi, cô cảm giác mình thật may mắn. Vì trời vừa mưa xong rất mát mẻ và không nắng nên cô chẳng phải vận bất kì một phụ kiện chống nắng nào trên người, cô thấy thoải mái quá. Bỗng đói cồn cào, cô quyết định vào quán bún bò Huế nổi tiếng thơm ngon gọi một tô bự rồi ngồi ăn từ tốn.

Đúng là con gái, họ ăn từ từ, nhưng rất tốn.

***

Tiết trời mát mẻ như vậy nếu chỉ ăn tô bún rồi về thì thật phí, cô phóng xe lên bờ hồ, gửi xe rồi đi dạo bộ. Cô thơ thẩn ngắm nhìn cây cỏ, hoa lá xung quanh, chúng vẫn còn ướt sau một trận mưa dài. Nhưng cũng vì thế mà nhìn chúng rất tươi mới và đầy sức sống chứ không bụi bặm như mọi khi. Cô chọn một ghế đá rồi ngồi xuống. Nếu nhìn từ đằng sau thì sẽ thấy cô thật nhỏ bé và đơn độc. Khác với những cặp đôi, tay trong tay đang đi dạo và đi ngang qua nơi cô ngồi. Tuy là một mình, nhưng chí ít là lúc này đây cô thấy mọi thứ thật yên tĩnh. ... Cô đang suy nghĩ và hình như buồn về một số chuyện. Một cô gái tuổi đôi mươi như cô, có thể nghĩ về những điều gì nhỉ... gia đình, bạn bè... và cũng có thể là chàng trai tương lai của mình nữa chứ.

***

Trời đã về chiều, những con người cô đơn sẽ thấy lòng xôn xao giữa chốn đông người lắm... và cô cũng không ngoại lệ. Cô đang phóng xe máy vi vu khắp các nẻo đường Hà Nội, vào một ngày mùa hè, một ngày thứ bảy không ai bên cạnh. ...

Thơm quá, mùi nem nướng, cô tấp vào và gọi mười xiên, đổ đầy tương ớt, cô cắn một miếng, chao ôi, cay xè, suýt nữa cô đã chảy nước mắt. May mà vẫn chưa. Và rồi khi ngồi ăn một mình cô lại thấy những cặp đôi... sao cứ gặp họ hoài - cô nghĩ. Sau đó cô cố ăn thật nhanh rồi chuồn chứ không ngồi đây cô sẽ thấy ngại ngại sao ấy.

Trước khi quay xe vào ngõ nhà mình, cô còn rẽ qua cửa hàng mua một hộp kem Tràng Tiền đại choác với vài ba cái bánh mỳ. Ở một mình nên việc nấu nướng ăn uống đối với cô qua loa đại khái lắm.

Một ngày dài sắp kết thúc rồi. Về nhà thôi!

Về đến nhà, việc đầu tiên là cô phải lao vào phòng tắm rửa cho thân thể nó sạch sẽ đã, rồi sau đó làm gì thì tính sau. Cô tự thấy ngày hôm nay không vô nghĩa. Cô đã có được rất nhiều cảm xúc. Chắc hôm nay cô sẽ đi ngủ sớm hơn mọi khi vì cả ngày lượn lờ rồi, nếu không nghỉ ngơi cho cơ thẻ nó hồi phục thì sự già nua sẽ tìm cô sớm thôi.

Ngày thứ bảy với cô ấy vậy là đã kết thúc, mong sao tất cả những thứ bảy khác của cô ấy đều vui vẻ, dù là một mình hay là với ai khác. Có như vậy thì ngày chủ nhật kế cận mới không mệt mỏi để chuẩn bị công việc cho đầu tuần sau phải không mọi người!

***

Những người cô đơn thường suy nghĩ sâu xa về mọi việc, có lẽ vì họ có nhiều thời gian hơn những người không cô đơn. Và một ngày nghỉ của người cô đơn cũng như vậy. Nó sẽ dài lắm nếu ta cứ vêu vao, nằm nghiêng ngả trên sopha coi phim hay tạp chí. Vậy nên hãy đừng ngần ngại mở tung cánh cửa như cô gái của câu chuyện này để ra ngoài hóng gió, làm mọi việc mình thích nhé.

Nếu có thể thì hãy kể cho mọi người nghe về ngày thứ bảy của bạn.!



_TA_

p/s: copy vui lòng liên hệ mình nha. thank.