Monday, December 21, 2020

REVIEW “BÌNH THẢN ĐỐI DIỆN, NHẸ NHÀNG BƯỚC QUA” – DU PHONG - Tôi tưởng rằng mình đã hoàn toàn gục ngã, nhưng thật may vì không phải vậy!

(Ảnh: Page Du Phong)

Khi một mối quan hệ kết thúc nó đốt cháy tất cả mọi thứ xung quanh bạn. Các mối quan hệ liên quan đến trục quan hệ chính đó cũng dần tan ra. Những người tưởng chừng thân tới nỗi không cách nào chia cắt bỗng dưng chẳng còn nói với nhau dù chỉ nửa lời. Và tình trạng của tôi khi đó chính là như vậy…

Tôi và một người nào đó quấn quýt, yêu thương nhau tới từng tế bào và cũng ngọt ngào như những lời người ta hay hát trong các bản tình ca. Ấy vậy mà vào một ngày không nắng, không mưa tôi và người đó chẳng còn là gì của nhau nữa. Tôi vật lộn trong những mất mát bất chợt ấy. Ban ngày tôi vẫn cười nói với tất cả mọi người, nhưng khi đêm xuống một nỗi buồn mênh mang như biển rộng bao phủ lấy tôi, những giọt nước mắt nóng hổi tràn ra ướt cả chiếc gối. Nhiều đêm như vậy trôi qua, nhiều ngày như vậy tiếp diễn… Giận hơn cả là trong nỗi đau khổ dằn vặt khôn nguôi lại là nỗi nhớ đến quặn thắt cõi lòng. À thì ra chỉ mình tôi là người còn tình cảm trong mối quan hệ đổ vỡ ấy.

Tôi lạc lối trong chính câu chuyện của mình, vẽ vời thế nào cũng không thấy dù chỉ là một cánh cửa nhỏ để bước ra. Vào lúc tưởng chừng như không thể chịu đựng nổi, tôi đọc được một câu như thế này: “Chúng ta trong cuộc đời, nhất định sẽ có lần bị người khác tổn thương và làm tổn thương người khác, không thể tránh khỏi được. Đôi khi, điều đó tự nhiên đến mà không phải lỗi do ai cả, chỉ là sự tác hợp nhầm lẫn của duyên trời. Không sớm thì muộn, cái khoảnh khắc chúng ta phải đối diện với tình cảm của mình cũng tới, để rồi sau này, dù cho người từ chối mình hay mình từ chối người, cũng coi như đánh mất một đoạn tình cảm và những kỳ vọng rất chân thành nơi nhau.” Đây là câu nói được trích từ cuốn “Bình thản đối diện nhẹ nhàng bước qua” của tác giả Du Phong. Câu nói ấy dẫn tôi vào một thế giới khác, một thế giới thực tế hơn. Ở thế giới đó tôi không còn cố chấp với những mất mát mà thay vào đó là học cách chấp nhận và bước qua.

Mỗi một trang sách lại là một bài học, một cách sống, một sự giải thoát khỏi những khúc mắc mà bấy lâu cứ quẩn quanh mãi chẳng thể rời đi. Có những dòng khi đọc đến khiến tôi bật khóc vì nghĩ đến câu chuyện buồn bã của mình trong quá khứ, nhưng cũng lạ thay sau khi gập toàn bộ cuốn sách lại cõi lòng tôi lại thanh thản vô cùng. An yên và tự tại. Bởi vì tôi đã thực sự nhận ra trong cuộc đời của một con người ngoài tình yêu nam nữ ra thì còn vô vàn tình yêu khác. Quan trọng hơn cả đó là tình yêu gia đình và yêu chính bản thân mình. Đây là hai tình yêu lớn mà chúng ta không bao giờ được quên.

Nếu bạn đang lạc lối như tôi đã từng thì hãy tìm tới những cuốn sách có nội dung tích cực như trên. Hãy dùng toàn bộ tâm trí của mình để đọc và cảm nhận chúng. Hãy học cách buông bỏ giống tôi. Buông bỏ ở đây không có nghĩa là chúng ta phải quên, phải xóa hết hình bóng của một người nào đó khỏi đầu mình, mà đơn giản chỉ là chúng ta không còn đau khi nghĩ đến họ nữa mà thôi!

Gi

(11:02 - 21/12/2020)

Wednesday, October 21, 2020

Còn yêu nhưng không thể quay về bên nhau…

Ảnh: Internet
"Mình làm lại từ đầu nhé!"

Câu nói như xé lòng khiến tôi đứng hình. Tôi đã nghĩ mình sẽ rất vui nhưng không ngờ đến khi tự tai mình nghe thấy từng câu từng chữ này thốt ra từ miệng anh thì tôi lại không biết nói gì. Cảm giác đau đớn cùng những thương tổn khi xưa dội về khiến trai tim tôi nghẹn ngào… chúng muốn ngừng đập.

Hay do tôi không còn yêu anh?

Tôi không rõ. Tôi sợ. Sợ bị lừa dối lần nữa. Sợ đang trong những ngọt ngào anh lại bất chợt rời đi lần nữa. Sợ đôi bàn tay chưa kịp đan lại cho khăng khít đã bị gỡ ra. Sợ vòng ôm vừa kịp quen lại thì đã hụt hẫng như mình chỉ đang ôm lấy những ảo ảnh. Sợ câu nói “Mình làm lại từ đầu nhé!” chỉ là tiếng vọng từ ảo giác của chính bản thân mình.

Tôi nhìn anh, con người bằng xương bằng thịt đang đứng trước mặt tôi. Dù cho sợ hãi thế nào tôi vẫn phải thừa nhận rằng tôi đang nhớ anh. Nhưng tôi chả thể làm gì để thể hiện nỗi nhớ đó cả, ngoài việc cứ ngẩn người nhìn anh thì tôi dường như chả thể làm được điều gì nữa!

“Có phải anh không còn cơ hội nữa không?”

Anh hỏi thêm khi phải đối mặt với sự lặng thinh của tôi, ánh mắt ấy nhìn tôi dò hỏi và tiếc nuối, cũng có chút lo sợ… Tôi vẫn im lặng. Tâm trí tôi đang trôi về những ký ức cũ của những ngày gần một năm về trước. Tiếng nói cười của cả hai trong những ngày hạnh phúc hòa cùng tiếng khóc của chính mình trong những ngày đã mất nhau khiến tôi không đứng vững. Tay tôi bấu chặt vào cửa, đôi mắt bắt đầu đong đầy những giọt nước.

Nhìn tôi rơi nước mắt anh im lặng và cũng rơi nước mắt. Trời vội vã đổ cơn giông. Anh đứng phía ngoài không có mái hiên che cũng không dám tiến lên nửa bước. Tôi quá đau đớn, chìm vào những xúc cảm dần dần khuỵu xuống bên thềm nhà. Cứ như vậy… tôi ngồi khóc, anh đứng nhìn tôi cũng khóc theo cả cơ thể ướt rượt trong cơn mưa bất chợt.

Cho đến khi mưa tạnh tôi vẫn còn nức nở, những giọt nước đọng trên mái và lá cây vẫn còn nhỏ từng giọt. Anh tiến lại khuỵu chân xuống lấy tay lau đi những vệt nước mắt cuối cùng nơi khóe mi của tôi. Anh nói lời xin lỗi rồi rời khỏi… Đó là lần cuối cùng tôi gặp anh…

Gi
Một bài viết cũ từ - (24/05/2020 - 3: 53 pm)

Yêu đâu cần mạng xã hội đề tên đối phương

Ảnh: Internet

Tôi biết một đôi yêu nhau, họ hạnh phúc lắm. Mãi sau này khi hai người đăng một tấm ảnh chụp chung và vài dòng ngắn gọn như một tin thông báo thì tôi mới biết là họ đã thành đôi. Họ yêu nhau chắc có lẽ một năm hoặc hơn, nhưng không khi nào thấy ai trong hai người đăng bất kỳ điều gì về đối phương lên mạng xã hội cả.

Điều đó không có nghĩa là họ không yêu nhau. Vì họ tin tưởng đối phương, vì họ biết đến một ngày nào đó khi tình yêu đủ chín thì sẽ tự công khai thôi nên chẳng ai trong cả hai phải tỏ ra vội vã.

Tình yêu của họ êm đềm như con sóng những ngày yên ả không gió bão, cứ thế nhẹ nhàng rì rào đẩy đưa. Họ có chung một niềm đam mê là làm nghề về du lịch nên mỗi chuyến đi tình cảm của họ như sát gần nhau hơn.

Khắp nơi trên đất nước Việt Nam này sắp phủ kín dấu chân của họ. Nỗi cô đơn ban đầu và niềm tin sau này kéo họ gần nhau hơn và dần dần trở thành một mối quan hệ khăng khít mà nhiều người ao ước.

“Điều gì khiến em mỉm cười mỗi sớm!” Chàng trai hỏi cô gái.

“Được chiếc cằm lởm chởm râu của anh cọ vào trán em!” Cô gái trả lời.

Họ rất vui vẻ, họ rất hạnh phúc, chỉ hai người biết đâu cần cả mạng xã hội tung hô. Chính thứ tình cảm đơn thuần ấy của họ khiến tôi thay đổi thật nhiều cách nghĩ về một tình yêu đúng nghĩa.

Các bạn à, yêu đâu cần mạng xã hội đề tên.

---

Viết cho một ngày nắng lên ---#Gi---

(2:42pm - 21/10/2020)