Wednesday, August 1, 2018

Mình ngủ với nhau đi!

(Ảnh: Internet)
Nó thích hắn! Nhưng hắn thích nó hay không thì còn là một điều mơ hồ như khói sương!

Thứ tình cảm ấy đã có từ lâu lắm rồi, trước cả khi nó nhận ra mình thích hắn nhiều như bây giờ. Là thích? Không hẳn chỉ là thích! Có lẽ là yêu...

Những tin nhắn cợt nhả, những hững hờ hắn thả trôi vào mối quan hệ của hai đứa làm nó tê dại. Nó buồn vì câu chuyện tình yêu của mình không được như mong đợi.

Hắn quan tâm nó, hắn trò chuyện với nó, hắn luôn bên nó khi nó cần... Thế nhưng hắn lại không bao giờ nói rằng hắn có tình cảm với nó - thứ tình cảm yêu đương trai gái mà nó đang mộng mơ.

Nó bất lực với những nhớ nhung, chờ đợi và thèm khát mỗi ngày, tâm can nó bị chính mớ suy tư rối bời của đứa con gái đang yêu cào xé. Nó đau - nỗi đau vô hình do nó tự ngộ nhận vơ lấy!

Hắn đã từng nói "Em lấy chồng đi thì anh cũng lấy vợ!", hắn cũng từng nói "Sao giờ em vẫn ế, có phải em chờ anh không?", và hắn cũng đã từng nói "Anh thích em lắm, em gái à!"... Tất cả mọi thứ hắn nói dù cố ý hay vô tình thì cũng giống như đang thả "bả" nó - đứa con gái ngây thơ hiếm có này!

Nó bị lẫn lộn giữa tình yêu và tình bạn thân thiết với hắn. Những lúc hắn nói vài điều tưởng như tỏ tình với nó thì lại kèm theo sự đùa giỡn nên bảo nó tin rằng hắn thích hay yêu nó làm sao nó có thể tin nổi. Nó không thể! Nó không bao giờ có thể!

Nhiều lần nó định hỏi rằng "Anh thích em à?", nhưng khi bắt đầu vào câu chuyện nó lại run rẩy, cuối cùng mọi thứ lại trôi vào dĩ vãng. Nó và hắn như mèo và chuột vờn nhau trong mối quan hệ rối ren đó.

...

Cho đến một hôm, hắn rủ nó đi uống bia. Hắn bất chợt kể rằng hắn đã từng yêu, từng chia ly, từng đổ vỡ và hắn sợ... Nó nghe không sót một từ, giọng hắn cứ đều đều đi vào con tim non nớt chỉ biết yêu hắn của nó. Nó thấy cay sống mũi phải vờ ngáp ngủ để che đậy giọt nước mắt tràn mi của mình.

Hắn và nó uống hết bảy ca bia hơi to phạc rồi dìu dắt nhau rời đi. Gọi một chiếc taxi, hắn đưa nó về nhà, nhà nó hay nhà hắn cả hai chẳng còn phân biệt được. Bởi vì dù là nhà ai đi chăng nữa thì hai đứa cũng quá rõ từng ngóc ngách trong nhà nhau...

Lấy chân đẩy cửa phòng hắn loạng choạng dìu nó lên giường, tháo dép và kéo chăn đắp cho nó. Hắn nhìn nó say mê một hồi lâu rồi đứng dậy loạng choạng đi ra ngoài. Tay hắn vừa chạm vào cửa thì nó bỗng xuất hiện ôm hắn từ phía sau. Nó nói trong hơi men "Mình... ngủ với nhau đi! Thật trong sáng! Em muốn ôm anh đêm nay!". Nhanh như cắt hắn quay lại ôm ghì nó vào lòng thủ thỉ "Xin lỗi em, anh yêu em! Bấy lâu nay là anh tệ và ích kỷ! Anh đã làm em vất vả rồi. Hãy tha thứ cho anh!" Nó lịm đi cùng nước mắt và nụ cười còn vương trên môi. Là mơ hay là thật thì từng lời hắn vừa nói đã in hằn trong trí nhớ nó.

Sáng hôm sau khi nó hé mở đôi mắt trong vắt lên đã thấy hắn đang mỉm cười nhìn mình. Quá thẹn thùng nó vùng dậy chạy trốn. Hắn túm áo nó lại ôm chặt nó từ phía sau đều giọng "Đêm qua trong sáng, anh mới chỉ tỏ tình và em cũng mới chỉ ôm anh ngủ thôi! Em không cần ngượng đâu!". Rồi hắn ngọt ngào hôn lên tai và cổ nó...

Tình yêu mà nó mong đợi cuối cùng cũng đến thật rồi. Dẫu biết phía trước là cả quãng đường dài mà hai đứa phải tiếp tục bước đi. Nhưng nó không còn muốn quan tâm nữa. Bây giờ, ngay lúc này, nó hạnh phúc bên hắn. Thế là quá đủ rồi!

Quỷ Quyệt
(0:00 am - 31/07/2018)

Sunday, July 22, 2018

Em quên anh có được không?

(Ảnh: Internet)
Đêm qua nghe nhạc, em nhớ đến anh rồi bật khóc nức nở, em vội vã lấy giấy lau những giọt nước mắt bất chợt đó đi.

Em quên anh có được không? Liệu em có làm được điều đó không khi mà đi đâu, làm gì, hay ở cùng với ai em cũng chỉ nhìn thấy bóng hình hai ta của những ngày hạnh phúc đã qua.

Anh đang hạnh phúc rồi, anh thật sự đang hạnh phúc rồi, cùng với người khác không phải em! Em không trách anh, cũng chẳng dám tham vọng có lại anh trong vòng tay mình. Chỉ mong anh hãy mãi như vậy, đừng rời bỏ người con gái ấy, để cô ấy giống như em bây giờ.

Không ai bắt em phải nhớ anh, chỉ là những kỷ niệm cùng ký ức xưa cũ quá mặn nồng khiến em không thể buông bỏ dẫu cho anh đã bỏ đi từ lâu lắm rồi. Người ta nói "Quên là khi nghĩ đến người cũ ta sẽ không cảm thấy đau nữa!", giờ đây nghĩ về anh em vẫn đau...

Có lẽ em vẫn chưa thể quên được anh. Thế nhưng mà em vẫn muốn hỏi rằng "Em quên anh có được không?". Ở trong tim em anh vẫn hiện hữu như xưa, chưa bao giờ biến mất, chưa bao giờ!

Em thấy mình ngu ngốc, dẫu em luôn thấy mình ngu ngốc nhưng không thể phủ nhận nỗi nhớ ấy. Em nhớ anh!

Em buồn lắm, em đau lòng lắm, em lưu luyến lắm những năm tháng thanh xuân cùng anh! Em còn phải làm ra vẻ mình ổn đến bao giờ?

Em quên anh có được không?

Quỷ Quyệt
(10:15 pm - 19/07/2018)

Thursday, July 19, 2018

Chiều chợt mưa

(Ảnh: Internet)
Mưa!
Ướt hết các phố, mọi nẻo đường cho đến tâm trí tôi đều ủ rũ. Tôi mông lung nghĩ về tương lai mờ nhạt mà mình không thể định hình được. Tôi lắng lo và bất an từng chút một trong từng cử chỉ của chính mình. Tôi sợ hãi việc phải đối mặt với thực tại kém cỏi của bản thân.

Mưa!
Từng giọt mưa lạnh lẽo chảy vào con tim yếu mềm đang bơ vơ giữa dòng đời ở cái tuổi phần tư cuộc đời, từ tình cảm, tình thân cho đến tình bạn rồi cả công việc, mọi thứ đang bị đảo lộn vào nhau khiến đầu óc tôi căng như dây đàn. Tôi thực sự muốn cắt đứt mọi thứ để không còn phải nghĩ suy gì nữa.

Mưa!
Những vạt mưa xiên xẹo theo chiều gió cứ vô tình táp thẳng vào mặt, lạnh, lạc lõng, suy sụp, tôi muốn thoát khỏi cảm giác này.

Mưa!
Một chiều mưa với bao nhiêu xúc cảm, tôi vỗ ấm, an ủi chính mình bằng ly trà nóng hổi. Chắc đâu đó trong lòng tôi vẫn thôi thúc rằng "Mọi chuyện rồi sẽ ổn thôi!", thế cho nên dù sao đi chăng nữa tôi vẫn cố gắng gượng...
Nhưng nước mắt chợt nhoèn đôi mi, mọi thứ đều mờ đi như tấm kính cửa sổ kia bị làm mờ bởi mưa...

Quỷ Quyệt
(5:23 pm - 19/07/2018)