Tuesday, April 25, 2017

Cảm ơn cậu! - Chương 7

Kết quả hình ảnh cho xa mãi
(Ảnh internet)


Bệnh viện ngày nào cũng như ngày nào bệnh nhân ra vào như trẩy hội, dù cho giá cả khám chữa bệnh có mắc cỡ nào thì lượng người đến nơi đây cũng không bao giờ giảm, nếu cả nước ai cũng kinh doanh bệnh viện thì không biết sẽ có điều gì nổi bật được xảy ra với tình hình kinh tế nước nhà. Vừa gặm bánh mỳ ở căng tin vừa ngắm nhìn dòng người qua lại ngoài kia Tùng không khỏi nghĩ ngợi lung tung.
- Anh lại ăn bánh mỳ à? - Huyền nhìn Tùng lo lắng, cô giật lấy chiếc bánh mỳ trên tay anh mở ra xem. - Ôi trời, sao nhiều tương ớt vậy? Anh không muốn ra viện nữa phải không?
- Kệ anh, mấy ngày toàn cháo lão anh muốn ói quá rồi.
Tùng thở dài.
- Nhưng cũng không nên cho quá nhiều tương ớt như vậy, cả cái ruột bánh đỏ choẹt, nhìn đến là...
- Em cứ kệ anh đi, mà này đừng có quan tâm anh quá, anh thấy không thoải mái.
- Lại định đuổi việc em nữa à? - Huyền bĩu môi, lôi số tiền thừa và giấy tờ xuất viện trả Tùng.
- Thôi cầm cả đi, giấy tờ anh chả cần, còn tiền thì coi như anh cảm ơn em và... một lần nữa xin lỗi em chuyện to tiếng hôm trước. Cũng may có em mấy ngày vất vả chăm anh trong đây, chứ nhờ mấy thằng con trai chỉ ốm thêm thôi.
Huyền nghe vậy liền thấy chán nản trong lòng, rốt cuộc trong lòng anh cô cũng mãi chỉ là người làm công ăn lương thôi. Nhưng không sao, cô chả phải đã hạ quyết tâm ở bên anh dẫu anh có đối xử với cô như thế nào đi chăng nữa hay sao.
- Sao không nói gì? - Tùng huơ huơ tay trước mặt Huyền đầy khó hiểu.
- Thì em nhận là được chứ gì. Anh ăn nhanh rồi uống thuốc đi còn về nhà nghỉ cho khỏe. - Huyền vừa rót nước, lấy thuốc vừa cài nhai như mẹ chăm con.
- Ờ, thôi em về trước đi, anh đi taxi là được rồi, cảm ơn em!
Tùng thấy ong hết đầu vì sự nhiều lời của Huyền nên nghĩ cách để cô về trước, ngoài Mẫn ra anh không thể chịu được sự nhiều lời của bất cứ người con gái nào khác.
Huyền cũng nhận ra ý tứ muốn đuổi khéo mình trong lời nói của Tùng nên cô đứng dậy chào anh rồi đi về luôn, không muốn ngoái lại nhìn anh dù chỉ một khắc. "Anh tàn nhẫn với em thật đấy, nhưng biết làm sao đây, ai bảo em yêu anh!". Tình cảm với Tùng mãi mãi cô chỉ có thể giữ trong lòng mình cùng những suy nghĩ như vậy thôi...

Về đến nhà thấy mọi thứ gọn gàng sạch sẽ thơm tho vô cùng, Tùng khẽ chép miệng, anh biết lần này mình nợ Huyền một ân tình không hề nhỏ. Thực ra anh đã sớm nhận ra cô thích mình nhưng không thể đáp trả tình cảm đó được. Dù nợ cô điều gì thì anh cũng nhất định không bao giờ dùng tình cảm để trả cho cô, vì như vậy là không công bằng với cả cô và anh.
Thở hắt ra một hơi thật mạnh, Tùng nhìn lên trần nhà một lúc rồi như sực nhớ ra điều gì vô cùng quan trọng anh rút vội di động ra ấn số gọi Trang - chị gái anh.
- Chị ơi, em đặt một bó hướng dương nhé, chị làm đẹp vào nha.
- Cuối cùng cũng chịu có bạn gái rồi hả? 
Trang đang thanh toán tiền cho khách nhận được điện của em trai thì mừng như vớ được vàng bỏ mặc khách cho nhân viên chạy vào phòng luôn.
- Em tặng một người bạn thôi, chị mừng hụt rồi nha.
Tùng cười khoái chí ở đầu dây bên kia.
- Ba mươi rồi mà mãi không yêu ai, em nói xem như vậy có được không? 
Trang nói như hét vào điện thoại, lần nào động đến chuyện yêu đương của em mình cô cũng sốt ruột nhắc nhở, đôi khi còn mắng nhiếc thậm tệ. Có mỗi cậu em trai cô không lo cho anh thì lo cho ai.
- Chị cứ nói hoài!
- Còn nói nữa!
- Thôi được rồi, em xin lỗi, hì hì. À chị yêu, em chúc chị ngày lễ này hạnh phúc bên anh rể nha.
- Hừm! Ừ! Chị với anh Phước thì lúc nào chả yêu thương nhau, em lo cho mình đi, cảm ơn giai yêu của chị. 
- Rồi rồi, em biết rồi. Thế nha chị sáu giờ em đến lấy hoa.
Tùng cúp máy thật nhanh, anh biết chị gái thương và quan tâm mình nhiều lắm, nhưng cứ nói mãi một chuyện như vậy suốt tám năm qua khiến anh không thể không bực mình.

...

- Anh Tùng!
- Sao giờ này anh lại ở đây?
Tùng thấy Mẫn và Cường ngạc nhiên như vậy, anh không biết nói sao chỉ cúi đầu mỉm cười rồi tiến đến gần phía Mẫn hơn.
- Anh làm gì vậy?
Cường nhíu mày, ánh mắt có phần giận dữ, anh giơ tay ngăn Tùng bước tiếp.
- Anh mượn người yêu của em hai phút được không Cường? Em chỉ cần để cô ấy đứng lên trước mặt anh thôi, không đi đâu xa khỏi em cả.
Cường tuy khó chịu ra mặt nhưng vẫn đứng lui sang bên cạnh để Mẫn tiến lên vài bước đối mặt nói chuyện với Tùng.
- Em...
Mẫn hơi run, từ hôm "bị" anh tỏ tình cô không dám quay lại thăm anh, chỉ gọi điện cho Huyền nhờ cô bé chăm anh. Nay đứng trước mặt anh, cô không biết nên cư xử như thế nào cho phải, mọi thứ trở nên vô cùng ngại ngùng, giống như cô chưa từng là người em thân thiết của anh vậy.
- Tặng em! - Tùng mỉm cười chìa bó hoa hướng dương tươi đẹp ra phía Mẫn. - Anh có thể ôm em không?
- Anh dám! - Cường ngay lập tức bước lại túm cổ áo Tùng gằn lên từng tiếng. - Tôi đã nghe thấy anh tỏ tình với cô ấy trong viện, anh biết cô ấy có tôi rồi mà còn định lấn lướt à?
- Anh không có ý đó, em không phải lo. - Tùng thản nhiên trả lời với thái độ trung hòa dù cho anh sắp bị ăn đòn.
Mẫn khi ấy mới hiểu ra nguyên do vì sao mấy ngày vừa rồi bị Cường lạnh nhạt, cô cảm thấy hơi giận anh, rõ ràng hai người đang công khai yêu nhau vậy mà anh không trực tiếp hỏi cô cho rõ sự tình lại đi tỏ thái độ lầm lầm lì lì vô cớ với cô. Suy nghĩ vài giây cô hít một hơi đầy lồng ngực rồi thở hắt ra, đưa tay lên khẽ đẩy Cường sang một bên và nói:
- Anh lui ra đi, để em nói chuyện với anh Tùng, dù sao thì em cũng muốn nói rõ một lần.
- Anh thấy khó chịu lắm Mẫn ạ! - Cường nắm tay Mẫn như không muốn buông cô ra dù cô chỉ nói chuyện với tình địch của anh ngay cạnh đây.
- Đồ ngốc, không tin em à? Giận mấy ngày như vậy chưa đủ à? - Mẫn cười cười gỡ tay anh ra.
- Em... biết rồi à? À mà... trời ạ, anh đã định không nói ra chuyện này! - Cường tự lấy tay đập vào đầu mình một cái, giờ mới sực nhớ ra bản thân vừa để lộ chuyện anh biết Tùng tỏ tình với cô.
Mẫn không nói gì chỉ biết lắc đầu cười, cô hiểu tính Cường hơn ai hết, anh tuy là con trai nhưng lại khá ngốc nghếch trong chuyện tình cảm, anh giận cô vì tự trách, vì sợ cô sẽ không yêu anh chứ không phải vì ghen. Nếu vì ghen thì ngay lúc ở viện anh đã xông vào đấm cho Tùng vài cái rồi...
Mẫn tiến gần Tùng hơn, cô mỉm cười, nụ cười ấy không hiểu sao lại rực rỡ đến vậy, chỉ với ánh sáng từ đèn xe hắt lên thôi cũng đẹp như thế, khiến cho trái tim Tùng càng rạo rực hơn.
- Anh Tùng, em xin lỗi vì từ chối cái ôm của anh, em không thích anh nên không muốn tạo cho anh bất kỳ hy vọng nào!
- Anh hiểu, chỉ là anh muốn ôm em lần cuối để tạm biệt đoạn tình cảm một phía trong lòng anh thôi.
Tùng dường như vẫn muốn có cô trong vòng tay dù chỉ là chốc lát. Cường đứng ngay canh nghe anh nói xong mà ruột gan cứ nóng ran lên, hai bàn tay sớm đã nắm chặt lại.
- Anh hiểu thì anh phải biết em sẽ không cho anh ôm phải không, quen nhau hai năm rồi, tình cảm anh em này em vốn rất quý trọng, em thật lòng không muốn nó mất đi vì bất cứ điều gì anh ạ!
Mẫn mỉm cười nắm lấy bàn tay to và ấm áp của Tùng thay cho cái ôm mà anh khao khát.
- Ừ... không sao... vậy ta vẫn là anh em nhé, sau ngày hôm nay sẽ vẫn là anh em tốt nhé, em đừng để tâm những gì xảy ra hôm nọ nữa, nếu không anh sẽ áy náy vô cùng.
Tùng đưa nốt tay còn lại lên cầm lấy tay Mẫn thật chặt, anh biết đây có lẽ là lần cuối anh được nắm tay cô lâu như vậy.
- Tất nhiên rồi ạ. Mình vẫn là anh em tốt mà anh. Em thực ra đã sớm quên chuyện đó rồi, chỉ sợ anh vẫn cố chấp nên em mới trốn tránh.
Tùng nghe cô nói vậy chỉ biết lắc đầu cười bảo cô ngốc nghếch rồi tạm biệt cô và Cường tại đây. Anh bước đi mà lòng nặng trĩu, có gì đó đau đớn quá, nhớ lại hình ảnh khi nãy Cường hôn cô mà trái tim anh càng quặn thắt, giống như có kẻ nào đó vô cùng man rợ đang dùng dao rạch từng chút, từng chút vào trái tim chưa liền sẹo của anh.

Đêm ấy gió cứ thổi, thổi mãi không ngừng, làm ai đó vừa nhắn tin giả bộ trách móc người yêu lại vừa muốn bên người mình yêu mãi mãi; làm ai đó vì nhớ nhung người không thuộc về mình mà cô đơn đến tận cùng...

Sunday, April 16, 2017

Cảm ơn cậu! - Chương 6

Kết quả hình ảnh cho yêu thương
(Ảnh internet)

Sau khi kết thúc chuyên mục tặng hoa, trao lời yêu xong, cả lớp bàn nhau giải tán, liên hoan để hôm khác vì nay là ngày mọi người đi chơi riêng. Cường bảo Mẫn để xe lại trường rồi lai cô đến một tiệm mỳ Ý nổi tiếng trên phố cổ. Không gian ấm cúng với ánh đèn vàng bao phủ và cách bày biện gọn gàng, lịch sự, bắt mắt.

- Ai cho gọi em xưng anh mà dám thế hả? Lúc nãy ở trong lớp nên tớ bỏ qua nhé!
Mẫn liếc yêu Cường một cái sắc lẹm rồi lại tiếp tục gắp mỳ sốt kem bỏ vào miệng ăn tiếp.
- Em muốn "cậu", "tớ" đến bao giờ nhỉ?
Cường nhẹ nhàng lên tiếng, anh bỗng đứng dậy đi vòng ra sau lưng Mẫn.
- Cậu là gì đấy? Đi đâu vậy?
Mẫn hơi giật mình, cô có chút lo lắng vì sợ anh lại bỏ đi mất. Có gì đó vẫn ám ảnh trong cô - sự rời đi của anh sáu năm về trước.
- Em ngồi im! - Cường khẽ vén hết tóc của cô ra sau, rút trong túi quần ra chiếc dây cột tóc có hình cỏ bốn lá được đính đá lấp lánh rồi cột gọn chúng lại. - Anh thấy em ăn uống khổ sở quá, cứ phải giữ tóc hoài. Giờ thì được rồi đó! Lát về nhà em có thể tháo tóc ra để xem chiếc dây anh tặng em sau.
- Eo ơi, hành động soái ca kìa, tớ thích quá đi. - Mẫn cười sung sướng, mặt hơi ửng đỏ.
Cường thấy cô vui vẻ liền thấy trong lòng vô cùng hạnh phúc, tuy vẫn còn hơi để ý lời tỏ tình của Tùng dành cho cô lúc ở viện nhưng từ giây phút này anh quyết tâm sẽ không để bất cứ ai làm lung lay tình yêu trong anh nữa.
- Thế mình xưng hô anh em nhé? - Cường nháy mắt.
- Thì... vầng ạ. Tùy anh vậy!
Mặt cô lại đỏ bừng lên, thú thật cô cũng muốn gọi anh, em với Cường lắm nhưng không sao gọi được nên thành ra cô cứ kệ để xưng cậu, tớ cho thoải mái. Ngờ đâu hôm nay từ "anh" được phát ra từ miệng mình lại khiến cô thẹn thùng đến thế. Không hiểu sao Cường có thể vô tư gọi "em" như vậy.
- Ôi dễ thương quá, má em đỏ hết lên rồi kìa! - Không thể chịu nổi sự dễ thương của cô người yêu, anh đưa tay lên bẹo má cô một cái và nở nụ cười mãn nguyện.
- Anh còn nói nữa, em đang bị xấu hổ. Ôi mẹ ơi, làm sao bây giờ? - Mẫn càng ngại hơn, mặt nóng bừng lên, cô đưa tay lên vỗ vỗ vào má cho bớt nóng.
...

Ăn mỳ, sau đó đi uống cà phê ở Highlands đến gần mười hai giờ mới về nhà, ấy vậy mà hai người chẳng nỡ rời nhau, cứ quấn quýt mãi không rời. 
Gió đêm heo hút cuốn vào con ngõ nhỏ tối om của nhà Mẫn khiến Cường lo lắng. Lần nào đưa cô về anh cũng không yên tâm để cô lại một mình trong căn nhà này.
- Sao bố mẹ em mua nhà xa thế, ở cái nơi vắng người như vậy mà lại chỉ có mình em sống. Anh lo quá!
- Không có tiền chả mua ở đây. Anh có thấy nhà nào ba tầng, sân rộng, full nội thất mà có tỉ hai năm chục không? 
Mẫn dùng hai tay bẹo má anh, chút ánh sáng từ đèn xe chiếu vào tường hắt lên làm cho đôi mắt Cường long lanh như sao đêm. Mọi thứ xung quanh như yên ắng hơn, hay họ không thể cảm nhận được bất kỳ loại âm thanh nào ngoài tiếng đập của trái tim mình và trái tim đối phương.
- Anh... hôn em nhé! - Cường nuốt khan một cái, mắt không rời đôi môi căng mọng của Mẫn mà đưa ra lời đề nghị.
Mẫn im lặng, tay không còn đặt lên má anh nữa, mắt cũng nhìn đi chỗ khác. Người cô nóng ran vì ngại, kể từ lần trước được anh hôn đến giờ họ chỉ nắm tay nhau chứ chưa hề động chạm gì hơn. Nay anh nói vậy cô hơi run. 
- Thì... em là người yêu anh rồi...
Mẫn nói xong liền nhắm chặt mắt. Môi chu chu ra nhìn rất mắc cười.
- Ha ha. Cô nàng ngốc này! 
Nhìn cô qua ánh đèn mờ ảo thôi cũng khiến anh không nhịn nổi cười. 
- Ôi trời ạ, khẽ thôi! Đang ở ngoài cổng mà anh làm gì vậy?  Khu này tuy vắng nhưng vẫn có hàng xóm láng giềng đó anh. Mai họ sang phản ánh em biết giấu mặt vào đâu.
Mẫn cuống cuồng kiễng chân lên bịt miệng Cường lại, vô tình đẩy anh dựa sát vào tường.
- Tư thế này giống em cưỡng hôn anh quá! 
Cường nhếch môi cười làm Mẫn ngượng chín mặt.
- Em... em... đâu có...
Chưa kịp nói xong cô đã bị anh "lật ngược tình thế". Xoay người một trăm tám mươi độ, rất nhanh Cường đã đẩy cô vào tường, anh đặt lên môi cô nụ hôn điên dại cùng khao khát cháy bỏng. Cường cứ vậy lấn át Mẫn, tay anh trượt từ mặt cô, xuống cổ rồi vai và cuối cùng anh đã kịp dừng lại. Hai người nhìn nhau như còn muốn tiến thêm bước nữa ở trong nhà cô nhưng Cường biết bây giờ chưa phải lúc, anh không muốn Mẫn bất an vì sự tiến triển quá nhanh trong quan hệ yêu đương của hai người nên đã nhanh chóng kết thúc những dục vọng trong mình.
- Đến đây thôi, nếu không anh sẽ bị em ghét mất. 
Mẫn mỉm cười áp mặt vào người Cường rồi chủ động vòng tay ôm chặt lấy anh. Cô thấy xúc động vì anh biết nghĩ cho cô, vì anh là một người đàng hoàng và vì mình đã chờ đợi đúng người!
- Cảm ơn anh! 
- Đồ hâm này! - Cường tựa cằm xuống đầu Mẫn, tay anh ghì chặt cô hơn vừa ôm vừa đung đưa người.

Gió đêm vẫn thổi, tiếng lá cây khô xào xạc quét đất, tiếng côn trùng bay vo ve xung quanh, một không gian đêm khá sống động, bỗng có tiếng bước chân phát ra từ phía tường bên kia của nhà Mẫn làm cả hai giật mình, Cường nhanh chóng kéo Mẫn ra phía sau lưng mình rồi hô lớn tiếng:
- Ai!
- Anh đây! Hai đứa đừng hoảng!
Giọng nói quen thuộc cất lên, người con trai cao ráo bước ra từ bóng tối cùng với một bó hoa hướng dương trên tay khiến cả Mẫn và Cường không khỏi ngỡ ngàng cùng cất lời:
- Anh Tùng!
...

Saturday, April 15, 2017

Cảm ơn cậu! - Chương 5

Kết quả hình ảnh cho Lạc lõng
(Ảnh internet)

Ngày thứ hai nghìn bốn trăm lẻ hai. Ngày Quốc tế Phụ nữ.
Thời tiết mùa xuân không biết đâu mà lần, mấy ngày trước nắng tưởng đã vào hạ nào ngờ đâu gió mùa, mưa rơi không ngừng suốt hai ngày qua.
Đang nóng lại lạnh làm Mẫn không biết tối đi học nên mặc gì. Đứng trước tủ quần áo ngắm nghía một chút rồi lấy một chiếc váy len dáng rộng màu xanh lục ra ướm lên người, thấy cũng ổn cô quyết định mặc nó. Hôm nay Mẫn hơi buồn vì từ hôm cô vào bệnh viện thăm Tùng đến giờ đã hai ngày rồi không gặp được Cường. Không biết anh bận gì mà không có thời gian gặp cô, nói chuyện điện thoại cũng chỉ trong chốc lát là vội vàng tắt máy. Nếu cô nhớ ra nay là mùng Tám tháng Ba chắc còn buồn hơn.

- Này Mẫn, ôn bài chưa?
Hằng từ phía sau chạy đến khoác tay Mẫn rồi cả hai cùng bước vào thang máy.
- Tao chưa, không có tâm trạng gì cả. Ôi tao chán quá!
Mẫn thở dài, cô buồn muốn rớt nước mắt nhưng không thể khóc được, cô không muốn mình trở thành con người yếu mềm trước mặt người khác.
- Hửm? Có chuyện gì vậy? Lại tình yêu tình báo à?
Hằng nghiêng người sang một bên để nhìn rõ hơn các biểu cảm trên mặt Mẫn.
- Ừ thì... vậy đấy! Mà thôi tao chả muốn nói đâu!
Mẫn lại thở dài thườn thượt, trong lòng cô lúc này là một mớ những tâm sự nặng trĩu.
- Ờ thì thôi khỏi nói đi, hôm nay kết thúc môn cuối đấy, mày nên buồn vì sắp xa tao đi. - Hằng vừa nói vừa cười lớn.
Mẫn lắc đầu nhếch môi cười. Cô chắc chắn sẽ nhớ Hằng rồi, một đứa con gái ăn nói không kiêng nể ai, nhưng chân thật. Tính tình như vậy ai nỡ quên cho được.

Lớp học ồn ào với một đống thiệp và hoa, Hằng nhìn thấy liền nhún vai rồi đi vào chỗ ngồi còn Mẫn lúc này mới ngã ngửa ra. Cô im lặng cố tỏ ra bình thản nhưng càng buồn hơn. Ngày Quốc tế Phụ nữ mà người mang tiếng là người yêu cô chả có lấy một tin nhắn hỏi han, hay chúc mừng. Tâm trạng Mẫn càng tuột dốc một cách thảm hại. Trước cô cứ hay bĩu môi chê bai mấy người con gái vì bạn trai mà âu sầu là dở người, nhưng thật không ngờ bây giờ chính cô lại đang như vậy...

Bài kiểm tra Thuế có ba câu, một câu lý thuyết, hai câu bài tập dài một cách khủng khiếp mà thời gian làm bài chỉ có sáu mươi phút. Cả lớp nghệt mặt ra khi nhìn thấy đề bài, lớp trưởng có xin thêm thời gian làm bài nhưng cô không đồng ý.
- Các anh, các chị cứ làm đi, làm được đến đâu thì làm, tôi để xem các anh chị học hành ra sao. Chứ cứ nghĩ liên thông mà sao lãng là tôi không đồng ý đâu!
Mẫn hoa mắt nhìn đề bài, rồi cũng cặm cụi làm cho xong.

Cuối giờ thu bài ai nấy đều mang bộ mặt méo xẹo, từ người tự làm cho đến người chép bài. Lớp trưởng mang hoa và quà lên tặng cô nhân ngày Tám tháng Ba và có nói đỡ cho lớp bài kiểm tra vừa rồi, giảng viên nhận quà và không quên dặn dò lớp:
- Lớp trưởng có lời thì tôi sẽ xem xét, tất nhiên các anh chị bận đi làm không có thời gian học hành đàng hoàng, nhưng cũng không đến nỗi là không biết gì. Môn này là môn liên quan trực tiếp đến công việc của các anh chị sau này cơ mà. Điểm kiểm tra tôi sẽ châm chước động viên, còn thi là tôi chấm chặt nên mọi người cố gắng ôn tập tốt. Tôi cũng không mong gặp lại anh chị đâu. Còn về hoa và quà thì tôi cảm ơn lớp, chúc các bạn nữ của lớp luôn xinh đẹp và thành công.
- Chúng em cảm ơn cô.
Cô giáo cười, gật đầu chào rồi đi ra khỏi lớp. Lúc này mọi người mới dám thở mạnh, bàn tán về độ nghiêm khắc của vị giảng viên này.
- Thôi nào! Giờ là khoảng thời gian để mọi người tặng quà cho các bạn nữ xinh đẹp của lớp ta. Mọi người ngồi vào chỗ nào, chỉ những người có phận sự được đi lại thôi.
Lớp trưởng đứng lên trước lớp vừa nói vừa giơ hai tay lên phía trước như để trấn áp cơn bạo động.
- Về trước được không anh, em bị ốm. - Mẫn vừa thu sách, vở, bút, thước vừa nói, bộ mặt mệt mỏi đến bợt cả ra.
- Ai có thể về nhưng riêng em thì không!
Lời nói của lớp trưởng khiến cả lớp chú ý.
- Anh Phúc thích Mẫn hay sao mà giữ người ta ghê thế?
- Có ẩn tình gì rồi. Ha ha.
- Cuối năm lại thêm đôi à?
Lớp học bỗng ồn như cái chợ vỡ. Mẫn đau đầu muốn ngất tại chỗ. Cô đứng dậy khoác túi lên vai rồi len khỏi bàn đi ra cửa lớp. Vừa bước tới nơi thì cô mở to mắt hết cỡ có thể khi nhìn thấy người con trai quen thuộc đang đứng trước mặt cô. Trên tay anh còn cầm một bó hoa hồng xanh. Cả lớp ai nấy đều gào thét, người ngưỡng mộ, kẻ ganh ghét.
- Đó, anh đã bảo là em không được về trước mà, may mà thầy đến kịp.
Phúc nhún vai nhìn Mẫn và thầy, rồi nhìn các bạn trong lớp. Mẫn nghe thấy những điều anh nói cũng hiểu ra vài phần, nhưng cô không thể quay lại nhìn Phúc nói gì được vì lúc này cô bận nhìn một người khác. Anh ấy thật đẹp và dịu dàng. Vẫn là những bộ đồ đơn giản nhưng không hiểu sao cô cứ bị cuốn hút mãi không rời mắt được.
- Ôi thầy thích con Mẫn kìa.
- Trời ạ!
- Nó sướng như tiên ấy.
Mặc kệ những lời bàn tán dưới lớp Cường tiến lên hai bước để được gần Mẫn hơn. Anh đưa bó hoa lên phía trước, tay cầm lấy tay Mẫn, đặt bó hoa vào tay cô. Mẫn đón lấy bó hoa, mắt cứ nhìn xuống bó hoa mà không nhìn anh. Cường kéo mạnh cô về phía mình ôm cô vào lòng thủ thỉ: Anh xin lỗi! Mấy ngày qua để em buồn lòng rồi, đừng giận anh nhé!
- Ôi lãng mạn quá!
- Ôi tao không dám nhìn.
- Ôi trời ơi như trong phim ấy!
Lớp học lại được một đợt bùng nổ nữa.
Mẫn sụt sịt gật đầu, bao hậm hực hai ngày qua bỗng chốc tan biến, cô định đưa tay lên lau nước mắt thì Cường đã làm nó thay cô. Phúc nhìn thấy cảnh đó bỗng trong lòng như có gai nhọn đâm vào. Anh quay đi chỗ khác nói chuyện với đám bạn.
- Thật ngại khi công bố chuyện tình cảm của thầy trước mặt các bạn như thế này. Thầy chỉ muốn người con gái thầy yêu được bất ngờ thôi. Và cũng vì cô ấy đang giận nên thầy muốn xin lỗi cô ấy. Không phiền các em chứ?
Sau khi hình ảnh sụt sùi qua đi, Cường nắm tay Mẫn đứng lên bục giảng để nói chuyện với cả lớp.
- Thầy ơi, bọn em bỏ qua cho thầy ạ.

Tiếng cười vang lên khắp giảng đường, bay qua cả dãy hành lang, tràn xuống các tầng khác. Ngày hôm nay lớp học vui nhộn hơn bao giờ hết. Các bạn nữ ai cũng có hoa và những lời chúc ngọt ngào.
Hằng nhìn bạn mình và thầy đầy ngưỡng mộ, trong lòng có chút tiếc nuối và trống rỗng không rõ lý do.