Friday, October 9, 2020

Tôi không còn một mình

Ảnh: Internet
Tôi đã sợ hãi cuộc sống này vô cùng. Nó cô đơn lắm.

Mỗi khi tôi đứng từ trên cao nhìn xuống dòng người phía dưới, tôi lại thấy lòng mình xa lạ. Xa lạ tới nỗi tôi nghĩ rằng chẳng thể nào tiếp tục đi tiếp cuộc đời này được nữa.

Tôi sợ cảm giác mỗi sáng thức dậy phải đối mặt với khó khăn từ công việc cho đến chuyện tình cảm và các mối quan hệ xã hội. Nó bí bách và ngột ngạt như có một bàn tay vô hình muốn bóp lấy cổ tôi.

Bạn có biết không trái tim của tôi có một vết nứt. Nó là tất cả tổn thương gom góp trong quá trình trưởng thành của tôi. Nó nông hay sâu tôi không rõ, chỉ biết khi không có việc gì để nghĩ, tôi nghĩ tới nó thì rất đau. Đau lắm!

Làm sao để thoát ra khỏi những nỗi niềm "ẩm mốc" đó?

Tôi chợt nhận ra mình cần phơi nắng! Tôi đem trái tim mình về phía ánh sáng, phơi chúng và không động tới chúng nữa. Tôi dùng cái đầu nhiều hơn là cảm xúc. Mọi thứ tôi làm đã có lý trí thay vì chỉ biết rửa mặt bằng nước mắt như trước đây.

Các bạn ạ, nắng đẹp lắm! Ấy vậy mà lâu nay ngay cả khi đứng dưới một bầu trời đầy nắng và gió tôi vẫn thấy ủ dột và buồn bã. Cảm giác nhắm mắt và tận hưởng một ngày tràn ngập ánh sáng thật tuyệt vời.

Những trang sách cũng đi bên tôi trong suốt quá trình con tim bị thương tổn, từng trang sách là từng trải nghiệm mới và hơn hết chúng là người bạn cần mẫn và tận tình bao bọc lấy tôi. Sự cô đơn dần rời xa...

Tôi từng là một người hay cười nhưng có những khoảng thời gian nụ cười như chết đi trên khuôn mặt tôi. Nhưng dần dần chúng đã xuất hiện trở lại. Chúng giúp tôi thoải mái hơn khi gặp những người khác, bởi khi giao tiếp nụ cười chính là điều đẹp đẽ và tự tin nhất mà chúng ta có thể mang đến cho người đối diện. Nụ cười sẽ lan tỏa mọi năng lượng tích cực và phá vỡ mọi sự tiêu cực.

Rũ bỏ lớp vỏ sợ hãi và cởi mở hơn, tôi không còn cuộn mình trong cô đơn nữa. Bên tôi đã xuất hiện những người đồng hành mới, những người cảm nhận được sự thay đổi trong tôi, những người có cùng tần số và cung bậc cảm xúc với tôi. Chúng tôi thấu cảm và động viên lẫn nhau.

Tôi không còn một mình nữa, bàn tay tôi đưa lên cũng đã có người nắm lấy... và tôi đã tin hạnh phúc là có thật!

Gi
(09/10/2020 - 9:16pm)

Thursday, October 8, 2020

Chiếc hôn nhỏ trong gió

Ảnh: Internet

Có người hỏi tôi mùa nào đẹp nhất, có người hỏi tôi trái tim của tôi có gì, tôi im lặng nhấp tiếp ngụm cà phê đắng ngắt không bỏ đường, nhìn ra phía xa rất xa, nơi mà ánh mặt trời ngả màu chiều muộn cùng gió mùa thu dịu nhẹ. Tôi đã không trả lời câu hỏi đó mà chuyển sang câu chuyện khác để buổi gặp mặt giữa tôi và họ có thể tiếp nối cho đến khi tất cả đã uống cạn đồ uống trong cốc của mình.


Mùa nào đẹp nhất? Bạn đã từng chia tay bao giờ chưa? Bạn đã yêu ai nhiều tới nỗi ngay cả khi người ta rời bỏ bạn mà bạn vẫn tin yêu chưa? Tôi đã yêu một người như vậy vào những năm tháng còn mặc áo sơ mi trắng cùng váy xanh học trò cười tươi rói dưới những tán phượng đỏ rực rỡ, tôi đã yêu một người như vậy và vào lúc đó. 

Cùng nhau dạo khắp những con phố, cùng nhau ôn bài thư viện, cùng nhau đi hội chợ, cùng nhau xem phim, cùng nhau chạy dưới cơn mưa rào, cùng nhau hà hơi ấm vào đôi bàn tay lạnh ngắt khi đông về, cùng nhau đi dưới một chiếc ô nhỏ xinh khi nắng lên và khi mưa phùn bay nhẹ trong gió... Tôi và người đó đã bên nhau nhiều lần bốn mùa trong năm như thế. Vậy thì mùa nào là mùa đẹp nhất trong tôi đây?

Trái tim tôi có gì? Tôi mỉm cười khi nghĩ về câu hỏi đó. Hình ảnh người đó ngập tràn tâm trí tôi, đôi mắt, nụ cười, sự mỏi mệt khi căng thẳng hiện hữu trên gương mặt của người ấy hay cả những nét xấu xí nhất mà tôi từng chứng kiến đều khiến tôi mỉm cười. Trái tim tôi đơn giản là có tất cả những điều liên quan tới người ấy.

Nhưng bạn biết không, vào một ngày mùa thu, khi mà cơn gió mát dịu thổi quanh chúng tôi, một khoảng cách được dựng lên tuy vô hình nhưng cứng rắn tới bất ngờ. Bốn mắt chạm chau, hai đôi tay cũng chạm nhau, chúng tôi ngắm nhìn đối phương thật lâu, lâu tới mức những sự vật xung quanh đang diễn ra như thế nào cũng không ai trong chúng tôi mảy may để tâm. Rồi sự im lặng cũng không thể cứ mãi bao trùm không gian ngày hôm đó, người ấy đã nói lời chia tay và đặt lên trán tôi một chiếc hôn nhỏ. Đó là chiếc hôn đầu tiên giữa tôi và người ấy sau bao tháng năm học trò gắn bó. Người ra đi vì ước mơ và khát vọng, ở bên tôi người cảm thấy không thể có tương lai. Tôi mỉm cười buông tay quay bước đi mà không một lần ngoảnh đầu nhìn lại. Vì yêu thương người ấy mà tôi chấp nhận tất cả. Mọi khoảnh khắc diễn ra giữa hai chúng tôi cho dù là chia ly cũng là những khoảnh khắc đẹp nhất mà tôi sẽ mãi mãi cất giữ nó ở nơi sâu thẳm nhất trái tim mình.

Gi
(08/10/2020 - 3:25 pm)

Sunday, February 23, 2020

Bước chậm lại giữa thế gian vội vã - Đại Đức Hae Min

(Ảnh: Internet)
Đại Đức Hae Min, đọc xong cuốn sách "Bước chậm lại giữa thế gian vội vã" tôi muốn nhớ tên của tác giả và tôi muốn gửi lời cảm ơn sâu sắc tới người.

Như một dòng nước mát lạnh và âm thầm, từng câu từng chữ của cuốn sách ngấm và trái tim và trí não tôi. Dù cho có những khoảng lặng tôi không hiểu được hoặc không đồng tình với ý của tác giả nhưng khi nhắc đi nhắc lại nhiều lần thì chợt nhận ra đó là những điều hóa ra không quá khó hiểu hoặc cũng không nhất thiết phải đồng tình, chỉ cần lặng lẽ lật giở từng trang và đọc là được.

Dạy cho tôi cách tìm lại chính mình qua từng con chữ, dạy cho tôi cách dừng lại ngắm nhìn những điều đã qua làm tôi xót xa và khổ hạnh, dạy cho tôi biết vội vã là rất mệt và nếu mệt thì hãy nghỉ ngơi... Rất nhiều những bài học nhỏ bé đáng quý mà tác giả gửi vào đây tôi đều cảm nhận được.

Bao điều êm đềm cứ thế nhẹ nhàng đi vào tiềm thức của tôi như một bức tranh về một vùng quê yên bình không khói bụi. Tôi vừa đọc vừa mường tượng ra mình ở nơi nào đó chẳng còn ưu tư hay phiền muộn, một nơi mà tôi có thể bình lặng đứng bên ngoài nhìn ngắm chính tôi và những người xung quanh

Đại Đức Hae Min là một người tu hành, nên từng con chữ của tác giả là những lời của một người tu hành muốn lan tỏa sự tốt đẹp đến bao người, bởi thế nên giọng văn của người cứ chậm rãi, đều đều như mặt hồ ngày thu vậy. Trong và lành. Đơn giản và gần gũi.

Cuốn sách không quá dày, cũng không quá mỏng, lượng chữ thì không quá kín cũng không quá thưa, khi thì tác giả viết như một tản văn, khi thì tác giả viết như những mẩu trạng thái nhỏ đăng trên trang Twitter để tâm sự cùng bạn đọc. Đó cũng có thể coi là một cách trình bày nội dung khá là thú vị, khi đọc như vậy sẽ không bị quá miên man.

Tôi khá ấn tượng ở đoạn kết, tác giả viết chúng như một lời cầu nguyện vậy, có lẽ ở vị thế của một người tu hành tác giả muốn chỉ cho bạn đọc cách để cầu nguyện, để yêu thương chính mình và để bao dung và cảm ơn những người đã ở bên đời ta dù họ có đối xử tốt hay không tốt với chúng ta.

Nếu một ngày được trò truyện với tác giả tôi sẽ nói với người rằng đoạn đường mãi về sau của tôi nếu trở nên an yên một phần cũng vì đã đọc được những trang sách ý nghĩa này của người.

"Bước chậm lại giữa thế gian vội vã" dành cho những người vội vàng, biết mình cần chậm lại để thay đổi và học hỏi qua đó tự biết cách để trở nên hạnh phúc hơn. Và hơn cả cuốn sách này là của tất cả chúng ta, chỉ cần bạn muốn thì những ý niệm tốt đẹp mà tác giả muốn lan tỏa sẽ luôn ở bên bạn.

Hãy đọc và cảm nhận nhé. Chậm rãi từng chút, từng chút một...
Chúc bạn hạnh phúc!

Thiên Yết
(9: 33 pm - 23/02/2020)
P/s: Copy vui lòng liên hệ mình nhé, cảm ơn các bạn đã luôn ủng hộ mình.