Friday, April 14, 2017

Có những ngày... 1

Kết quả hình ảnh cho falling into the ocean

Có những ngày sáng thức dậy như một kẻ dở người, đánh răng, rửa mặt, ăn uống rồi đi vòng vòng khắp nhà.
Có những ngày buồn như chó cắn, buồn như cả thế giới tuy ở trước mặt mình nhưng mình không thể hòa nhập vào nó.
Có những ngày ngồi ngẩn ngơ, bất động vài tiếng đồng hồ chỉ để thắc mắc: Mình sinh ra để làm gì? Tại sao lại sinh ra? Vì sao những người sinh ra mình lại gặp nhau? Tại sao mình lại dành cả vài tiếng dài như vậy chỉ để nghĩ những câu hỏi trên?
Có những ngày nhìn đâu cũng thấy mọi người đã thành công, đã có được những điều mình mong muốn thì đột nhiên trong lòng bị xáo trộn một cách ghê gớm... Giây phút đó chỉ mong mở được cánh cửa bước sang thế giới khác - nơi chỉ có mình mình.
Có những ngày dù cố gắng an ủi bản thân cỡ nào cũng thấy lòng chẳng thể an yên vì có quá nhiều điều trong cuộc sống khiến mình lo lắng, từ những việc nhỏ nhặt nhất.
Có những ngày bước ra khỏi cửa đi chợ, một cơn gió trót lùa vào người thôi cũng khiến bản thân cảm thấy trống rỗng đến khó tả.
Có những ngày dù cố gắng cười nhưng gương mặt lại méo mó đến khó coi.
Có những ngày sao cứ buồn đến vô vọng, nhìn về quá khứ, hiện tại hay tương lai của chính mình cũng thấy chỉ hai chữ Thất Vọng.
Có những ngày nước mắt chực trào khi nghĩ đến những nỗi sợ vô hình của thì tương lai, nỗi sợ hãi khi không biết sẽ đối mặt như thế nào với thất bại, hay chỉ đơn giản là nỗi sợ hãi khi những người xung quanh nhìn và hiểu sai về mình, những nỗi sợ hãi vô lý bủa vây tâm hồn.
Có những ngày chỉ muốn ngồi trong một góc nhỏ nơi gần cửa sổ le loi thứ ánh sáng yếu ớt - phòng giam.
Có những ngày bỗng muốn tự chết để xem thế giới này có tổn hao gì khi không có mình.
Có những ngày mở mắt ra thấy mình đói khát như đang nằm ở trên sa mạc, cách đó không xa là ốc đảo nhỏ nhắn xinh đẹp có nước uống và trái cây nhưng tuyệt nhiên lại chẳng muốn nhổm người dậy để lao tới vồ lấy những thứ kia cứu lấy mạng sống nhỏ bé này.
Có những ngày ước rằng thời gian hãy quay trở lại, nếu được như vậy hãy quay lại lúc những người sinh ra mình chưa gặp nhau.
Có những ngày... lạc lõng, bất cần, mong mỏi sự an yên đến nao lòng...
Ai rồi cũng có những ngày như vậy...


Thiên Yết
(11:36 am - 14/04/2017)

P/s: Copy vui lòng liên hệ mình nhé. Xin cảm ơn!

Sunday, April 9, 2017

Cảm ơn cậu! - Chương 4


Những ngày sau đó Cường và Mẫn thường xuyên tay trong tay đi khắp nơi, địa điểm họ hay lui tới là nhà sách, rạp chiếu phim và Gidae Coffee. Mải mê với niềm hạnh phúc vô bờ khi có được người mình hằng mong khiến Mẫn quên đi người anh thân thiết, khi sực nhớ ra thì nhìn quanh chả thấy anh đâu nữa.
- Của chị hết một trăm năm mươi lăm nghìn, em gửi hóa đơn ạ.
- Em ơi, sao dạo này chị không thấy anh Tùng?
Mẫn hơi nhíu mày.
- Anh ấy có chút chuyện nên về quê một thời gian ạ.
Cô thu ngân có thân hình mũm mĩm trả lời nhẹ nhàng.
- À, vậy à. Cảm ơn em nhé!
Nắm tay Cường bước ra khỏi quán, cô ngoái đầu lại nhìn và bỗng thấy nơi mà gần hai năm qua mình gắn bó sao nay xa lạ quá...
- Cậu đừng lo quá. Nếu có chuyện gì thì nhân viên đã không thản nhiên trả lời vậy. - Cường siết chặt tay cô như an ủi. Anh biết cô quý Tùng như thế nào.
- Ừ. - Cô cười méo mó đáp lời.

Trong căn hộ tầng năm tòa nhà Vinh Lộc mọi thứ bừa bộn vô cùng, mùi men nồng nặc bay khắp phòng dù cho cửa ban công đang mở, Tùng ngồi dựa lưng vào tường uống cạn từng chai rượu. Đôi mắt anh vô hồn nhìn ra phía hành lang, nơi chiếc màn gió đang đung đưa. Tự dặn lòng sẽ bình thản trước Mẫn, nhưng xem ra anh không thể làm được. Gần chục ngày không xuất hiện ở quán, xem camera vẫn thấy cô vui vẻ bên Cường... ấy vậy mà một lời hỏi han dành cho anh cũng không có. "Đến là anh em cũng chả được nữa!" Cười khẩy rồi lại uống cạn một phần tư chai rượu, anh lơ mơ chìm vào giấc ngủ. Trong mơ một cô gái chăm nom anh vô cùng cẩn thận, anh mỉm cười gọi tên "Mẫn à!" rồi choàng tỉnh dậy.

- Anh tỉnh rồi à? Anh làm em lo chết mất!
Mẫn vui mừng đến chảy cả nước mắt. Cô đã sốc tí thì bắn tim ra ngoài khi nghe điện thoại của nhân viên quán bảo cô đến viện gặp anh, thật may là mọi chuyện đã ổn, anh vẫn vẹn nguyên trước mặt cô.
- Anh nhớ em!
Tùng ôm chầm lấy Mẫn, có điều gì đó mãnh liệt và da diết thôi thúc anh làm vậy. Cái ôm chặt tới mức cô không thể nhúc nhích, mãi tới khi được anh thả ra cô mới thở gấp.
- Bị điên à? Rốt cuộc anh sao vậy?
- Anh Tùng yêu chị! Luôn yêu chị gần hai năm qua! Đó là lý do đấy?
Cô bé thu ngân bỗng từ đâu xuất hiện tuyên bố một tin gây sốc khiến bầu không khí như đóng băng.
Mẫn ngồi im, Tùng cũng vậy. Cường tới viện đón Mẫn vừa tới phòng bệnh nghe được điều này anh không biết bản thân có nên tiếp tục bước vào không. Anh cứ dựa lưng ngoài cửa phòng một lúc lâu rồi quyết định quay lưng đi. Trái tim anh bỗng quặn thắt lại giống như có người đang bóp nát nó vậy.
- Huyền, mai em nghỉ việc đi!
Tùng lên tiếng một cách chán nản rồi nằm xuống chùm chăn kín đầu.
- Em có lỗi gì? Anh yêu một người còn chẳng biết đến tình yêu của anh đến mức phải nhập viện vì chảy máu dạ dày, nếu em và các bạn không đến tìm anh bàn công việc thì có phải anh đã chết thối rồi không? Bây giờ em giúp anh, anh lại như vậy!
Huyền ấm ức bật khóc. Có lẽ anh không bao giờ biết được việc đẩy anh về phía Mẫn là việc làm đau khổ cỡ nào. Vì cô yêu anh. Nhiều hơn cả khoảng thời gian anh yêu Mẫn.
- Em im đi! Liên quan gì đến em?
Tùng bật dậy, giật cái chăn trên người vứt xuống đất.
- Sao anh lại như vậy? Cô bé chỉ là lo cho anh thôi.
Mẫn giữ cánh tay anh khuyên can.
Mọi thứ ngột ngạt tới mức không một ai chịu nổi. Cũng may bệnh nhân cùng phòng bệnh với anh đã đi ra ngoài gặp bác sĩ không thì sẽ có chuyện xảy ra.
- Em sẽ nghỉ việc như anh muốn!
Huyền đặt cặp lồng cháo lên bàn rồi đi thẳng ra ngoài. Vừa đi nước mắt vừa trào ra như mưa, cô chẳng còn nhìn rõ đường nữa. Bao nhiêu người bị cô va vào buông lời mắng mỏ cô cũng kệ chẳng thèm bận tâm. Trái tim chồng chéo vết thương suốt bốn năm qua nay đã quá mệt mỏi rồi...

Sau khi Huyền rời khỏi Mẫn đã kể cho Tùng nghe ai là người luôn ở bên chăm sóc anh suốt hai ngày qua. Cô trách anh sao vô tâm và vô lý quá.
- Vì tim anh chỉ dành cho em!
Tùng nhìn trân trối vào mắt Mẫn, tay nắm chặt tay cô. Lúc này anh chả có tâm trí quan tâm ai là người chăm mình, anh chỉ biết và chỉ biết đến người con gái đang ngồi đối diện anh thôi.
- Em chưa bao giờ thích anh, anh biết mà...
- Anh mặc kệ!
Tùng kéo cô vào lòng, anh đã khao khát những cái ôm này như thế nào chứ.
- Bỏ ra! Đồ điên này! Mối quan hệ giữa chúng ta mãi chỉ là anh em thôi! - Mẫn dùng hết sức đẩy anh ra rồi bật dậy chạy ra cửa phòng. Cô không biết con trai khi không có được tình cảm của một người lại cư xử kỳ cục như thế. - Em xin lỗi, nhưng em phải đi!
Tùng tuyệt vọng nhìn ra phía cửa nơi Mẫn vừa rời đi một lúc lâu rồi lại nằm xuống. Dạ dày vẫn còn đau nên anh cứ co quắp người lại như con tôm trong cơn mê man. Những giọt mồ hôi lấm tấm đầy trán, một bàn tay mũm mĩm trắng ngần đã lấy khăn thấm chúng đi một cách nhẹ nhàng đầy kiên trì và nhẫn nại...

Wednesday, April 5, 2017

Cảm ơn cậu! - Chương 3

(Ảnh internet)

Ngày thứ hai nghìn ba trăm chín mươi.
Tại Gidae Coffee.
Buổi tối, thời tiết không quá lạnh, ngoài trời khoảng hai mươi ba độ còn trong quán cà phê sách được bật điều hòa vô cùng ấm áp. Mọi thứ diễn ra rất tự nhiên, Tùng đang cười nói với nhân viên pha chế của mình về vụ thiết lập những món đồ uống đặc biệt chào mừng ngày Quốc tế Phụ nữ. Nhưng bầu không khí bỗng bị đông cứng gần năm phút khi Mẫn xồng xộc chạy vào hét lên cô cần một chỗ đẹp ngắm được cảnh đường để cùng uống nước nói chuyện với Cường.

- Anh! Anh Tùng!
Mẫn huơ huơ tay trước mặt Tùng rồi khó hiểu nhíu mày.
- Chỉ còn chỗ mọi khi em ngồi thôi, em cũng thấy quán anh đang đông mà.
Tùng nhún vai làm bộ vui vẻ nhưng trong lòng như đang dậy từng đợt sóng quặn thắt.

Quán anh tuy rất đông nhưng lúc nào cũng trống một chỗ - chỗ Mẫn hay ngồi, lần nào cũng vậy, tất cả nhân viên trong quán đều biết lý do chỉ riêng Mẫn vẫn hồn nhiên đón nhận mà không hề hay biết ẩn ý của anh. Vì cô vốn đơn giản và cũng vì cô không thể bận tâm đến ai ngoài người con trai đột nhiên biến mất hơn sáu năm trước.
"Cuối cùng thì hai đứa cũng về bên nhau rồi ư? Chỉ là anh chưa thể tiếp nhận điều đó ngay được Mẫn ạ! Anh phải làm sao đây, cô gái của anh?" Tùng miên man theo đuổi suy nghĩ riêng trong đầu mình, miệng tuy vẫn cười nhưng có lẽ nụ cười đó sẽ thật khó coi. 

- Hứ! Chán vậy, hôm nay là buổi gặp riêng đầu tiên của em với cậu ấy sau bao năm xa cách đó. Cái chỗ em ngồi view xấu hoắc à, chỉ được cái khuất người dành đọc sách hay ôn bài thì khoái chứ mà... thôi đành vậy!
Mẫn thở dài, mặt buồn thiu. Cách đây gần chục phút cô còn đang tưởng tượng ra trong đầu mình cả mớ hình ảnh lãng mạn thì giờ lại bị sụp đổ hết rồi.
- Hay em qua quán cà phê bạn anh mở trên phố cổ. Anh điện đặt chỗ hộ em nhé!
- Thôi anh. Xa xôi. Mà thực ra em hơi run nên muốn ngồi quán anh để có thêm động lực. Anh biết em quý anh như thế nào rồi mà!
Mẫn cười hì hì nheo mắt giơ ngón tay cái về phía Tùng khiến anh được an ủi phần nào. Mặc dù không được làm người yêu nhưng ít ra đối với cô anh vẫn được coi là một người quan trọng... giống "người nhà". Tuy hơi mỉa mai nhưng anh cảm thấy biết ơn vì điều đó.

Tám giờ ba mươi phút tiếng chuông ở phía cửa ra vào vang lên, chàng trai bảnh bao với áo len cổ tim màu be nhạt, vest xám, quần chinos trắng kết hợp giày lười bước vào thu hút sự chú ý của cả quán. Tùng mỉm cười, một phần hiểu được vì sao cậu ta luôn ở trong trái tim Mẫn. Anh cũng đoán chắc người này tính cách phải nhã nhặn và chu đáo lắm mới dành được tình cảm của cô như vậy. Nhìn sang phía Mẫn, cô gái xinh đẹp trong chiếc áo nỉ dáng dài rộng màu vàng phối ren trắng ở phần chân áo, quần legging đen kết hợp adidas trắng rất năng động. Cô còn búi tóc cao, thoa chút phấn, kẻ chút chân mày, đánh chút son màu cam nhìn càng trẻ trung hơn.
Tùng thấy Mẫn đứng dậy giơ tay vẫy người con trai bảnh bao kia anh liền quay mặt đi. Nhìn họ quá đẹp đôi rồi, anh không còn chỗ để chen chân vào nữa. Hôm nay anh sẽ để cho nhân viên phục vụ họ, anh sẽ chỉ đứng từ xa nhìn cô thôi. Thấy cô hạnh phúc... với anh như vậy là quá đủ rồi.

Không gian xung quanh như ngừng lại với Mẫn và Cường khi hai người ngồi đối diện nhau. Đã bao lâu rồi họ không nhìn nhau gần như vậy. Cả hai đã thay đổi về ngoại hình, không còn nét mặt búng ra sữa nữa, họ đã trưởng thành rồi.
- Bao năm qua cậu ổn chứ?
Cường và Mẫn bất giác bật cười khi cả hai vô tình có chung một câu hỏi.
- Tớ xin lỗi!
Bỗng Cường tỏ ra bối rối. Anh luôn muốn nói câu này với Mẫn nhưng không tài nào mở miệng được.
Mẫn nghe xong lời xin lỗi bao uất ức bị dồn nén muốn bung ra hết. Nhưng cô không nỡ vừa được mặt đối mặt đã cãi nhau, như vậy thật không hay.
- Xin xỏ gì? Tớ chả dám nhận đâu! Chân là của cậu cái miệng là của cậu, muốn đi mà không nói tiếng nào đó là việc của cậu thôi. Tớ đâu thể trách! - Mẫn cười khổ, giọng điệu rõ ràng là đang muốn dằn vặt đối phương đến chết.
Cường nghe đến đây là biết Mẫn giận cỡ nào và cứ nghĩ cô mang trong mình sự giận dữ này suốt hơn sáu năm qua anh lại càng tự trách mình.
- Thì... mà... cậu có muốn nghe chuyện nhà tớ không...
Câu nói của Cường khiến Mẫn khựng lại, nhưng rồi cô cũng gật đầu nghe anh giãi bày. Đúng vậy! Thứ cô cần lúc này chính là lý do vì sao ngày ấy anh rời đi trong lặng câm.
- Năm đó... nhà tớ vỡ nợ...
Tim Mẫn nhói đau, cô lấy tay bịt miệng để không thốt lên đầy bàng hoàng.
- Bố mẹ tớ ly dị...
Cô cứ nghe anh kể mà không thể chen ngang một lời nào dù là sự động viên an ủi. Là người nghe thôi mà cô còn ngỡ ngàng và khủng hoảng tâm lý đến vậy. Thế còn anh... những năm tháng qua anh đối mặt với nó như thế nào? Vậy mà cô cứ trách anh... Cô tự thấy mình mới là kẻ tồi tệ dù là với tư cách bạn thân hay là người có tình cảm đơn phương cũng vậy.
- Hai năm trước tớ định về tìm cậu nhưng nghe nói cậu chuyển đi. Tớ cũng cố tìm mọi cách và lấy được địa chỉ của cậu thông qua vài người bạn là công an nhưng... lại hay tin bố qua đời... thật lòng mà nói khi đó tớ chả còn chút tâm trí nào nữa! Và khoảng thời gian từ đó đến nay tớ từ bỏ ý định tìm cậu... tớ thấy mình đã biến mất quá lâu và tớ nghĩ... cậu quên tớ rồi!
- Không sao mà... tớ mới là người cần xin lỗi. Chí ít cậu còn có lúc muốn tìm tớ... còn tớ thì...
Mẫn nhìn sang hướng khác tránh ánh mắt anh và để ngăn mình rơi lệ.
- Đừng tự trách mình! - Cường thôi dựa lưng vào ghế, anh rướn người lên nắm lấy tay cô, bàn tay ấy lạnh ngắt khiến anh xót xa.
- Tớ xin lỗi! Chắc những năm tháng qua cuộc sống của cậu khó khăn lắm! Tớ xin lỗi!
Mẫn rụt tay lại, cô thấy mình không xứng đáng nhận cái nắm tay ấy. Nói là thích anh, nói là yêu anh mà chưa khi nào cô cố gắng hỏi han và tìm hiểu về anh. Thứ tình cảm trong cô rốt cuộc là gì vậy? Có lẽ là sự ích kỷ và ý chí chiếm hữu chứ quan tâm và chia sẻ không hề tồn tại trong cô. Bảo sao hôm chia tay anh chả thể mở lời nói bất kỳ điều gì với cô. Đúng là đứa con gái tồi tệ! 
Cô quá áy náy và xấu hổ nên đã nhanh chóng mở túi để tiền thanh toán trên bàn và chạy thật nhanh ra ngoài. Cô muốn trốn chạy khỏi anh mãi mãi.
Cường thấy vậy cũng đứng dậy đuổi theo Mẫn. Những người trong quán và Tùng há hốc mồm không hiểu chuyện gì xảy ra.

Cường đuổi kịp và ôm cô vào lòng. Cái ôm bất ngờ khiến tim Mẫn tan chảy. Cô bật khóc.
- Có ai trách cậu đâu. Là tớ sai, đáng ra hai năm trước nên tìm cậu chứ không nên từ bỏ cậu lần nữa...
- Đừng nói nữa! Xin cậu... tớ là đứa bạn tồi tệ! Tớ thật xấu xa! Tớ...
Cường thả Mẫn ra, tay anh đưa lên chạm vào mặt cô lau đi những giọt nước mắt đang đua nhau rơi xuống. Cô ngước lên nhìn anh với đôi mắt long lanh đầy nước dù cho anh đã cố lau chúng đi. Hai người nhìn nhau như thấu từng lay động trong tròng mắt đối phương mặc cho người qua đường có nhiều chuyện dừng lại ngó. Thời gian và không gian lúc này như ngừng lại, Cường nâng cằm Mẫn lên rồi ghé đầu xuống đặt một nụ hôn lên đôi môi xinh đẹp kia. Nụ hôn đó là nhớ nhung là yêu thương dồn nén bao năm qua anh gửi đến cô. 
Mẫn khá bất ngờ, cô vụng về, lúng túng định lùi lại nhưng đã bị anh giữ chặt. Cô chẳng biết phải làm gì đành nhắm mắt lại tận hưởng nụ hôn đầu đời đủ vị mặn ngọt của nước mắt và tình yêu...

Tùng đã chứng kiến toàn bộ sự việc, anh mỉm cười quay đi. Bóng lưng ấy to lớn nhưng đơn độc, trái tim ấy tuy đang đập liên hồi nhưng tê dại đến đớn đau và nụ cười ấy sao méo mó đến thế. 
"Chúc em hạnh phúc... cô gái nhỏ!"