(Ảnh Pin)
Có thấy quen không, khi bạn chưa từng là ưu tiên trong mối quan hệ ấy?
Có thấy quen không, khi người ta trả lời tin nhắn của tất cả mọi người rất nhanh, còn tin nhắn của bạn thì vài tiếng sau mới nhớ ra?
Có thấy quen không, khi chỉ lúc có chuyện, người ta mới vội vàng tìm đến bạn?
Nhưng bạn chưa từng trách móc. Chỉ buồn một chút… rồi lại thôi. Và vẫn cư xử như không có gì xảy ra.
Cái cảm giác quen thuộc đó khiến bạn, dù biết mình chỉ là một “chiếc lốp dự phòng”, vẫn chọn ở lại. Bạn cứ hy vọng… lần sau họ sẽ khác. Sẽ xem trọng bạn hơn. Sẽ nhớ đến bạn đầu tiên, chứ không phải là lựa chọn cuối cùng khi không còn ai ở đó nữa.
Nhưng có lẽ… trong mối quan hệ ấy, họ chưa từng chọn bạn. Và bạn cũng chưa từng chọn chính mình. Sự hiện diện của bạn giống như một chiếc ly thủy tinh mỏng, trong suốt đến mức, nếu không ở thật gần, sẽ chẳng ai nhận ra rằng nó đang ở đó.
“Mày không thấy mất mặt à? Sao cứ dính lấy người coi mày như không khí vậy?”
Chắc câu nói này bạn đã nghe không ít lần rồi. Nhưng thật ra, bạn không quỵ lụy đến mức đó. Bạn chỉ ở lại đủ lâu để hiểu giới hạn của bản thân mình nằm ở đâu. Nghe thì giống như đang bao biện. Nhưng đôi khi, đó lại là cách để người ta trưởng thành.
Rời đi không phải là thua. Chỉ là đến một lúc nào đó, trái tim mệt rồi… thì tự khắc biết dừng lại thôi!
Sẽ có một ngày, bạn tự bước ra khỏi cái mác “phương án B” của ai đó. Không phải vì được một vị quý nhân bất ngờ xuất hiện, thương xót và kéo bạn ra, mà là vì bạn đủ tỉnh táo để không ở lại nữa.
Bạn không sai khi từng đứng bên lề cuộc sống của một người. Bạn chỉ ở sai vị trí… và cần thời gian để nhận ra điều đó thôi.
Nếu bạn đọc đến đây và nhận ra chính mình đã, đang hay sắp rơi vào tình cảnh này, thì bạn biết mình cần phải làm gì rồi đấy! ^^
#Gi🌿
#Tác_giả_Gi #tản_văn
(1:48 pm - 20/04/2026)

No comments:
Post a Comment