Sunday, April 19, 2026

Cuộc gọi lúc 3 giờ sáng!

 

3 giờ 10 phút, tiếng chuông điện thoại vang lên. Màn đêm yên tĩnh bị xé toạc bởi âm thanh đó. Phương Anh mơ màng với lấy điện thoại, miệng còn lẩm bẩm cằn nhằn trước khi “alo”. Nhưng đầu dây bên kia không có tiếng người, chỉ có tiếng sóng biển rì rào. Trong cơn buồn ngủ, nghe tiếng sóng vô cùng dễ chịu ấy, cô lại thiếp đi lúc nào không hay.

Sáng hôm sau, Phương Anh tỉnh dậy bởi tiếng chim hót ngoài vườn. Cô nheo mắt vì ánh sáng từ cửa sổ chiếu vào.

“Đêm qua quên đóng cửa rồi…”

Cô thầm trách mình. Nhưng rồi, ký ức về cuộc gọi lúc rạng sáng chợt quay lại. Phương Anh mở điện thoại kiểm tra, đúng là 3 giờ 10 phút có một cuộc gọi đến. Nhưng điều khiến cô sững lại là… cuộc gọi ấy vừa mới kết thúc không lâu.

Một số lạ đã gọi cho cô, mở máy suốt từ rạng sáng… đến tận khi trời sáng?

“Đúng là một kẻ biến thái…” Phương Anh mắng chửi ra mồm luôn. Rồi lớn tiếng gọi chồng. 

“Chồng ơi!”

“Ơi, anh đây. Sao em dậy sớm thế?”

Tùng - Chồng cô vừa đẩy cửa bước vào thì Phương Anh hỏi dồn dập:

“Anh về lúc nào vậy ạ? Anh có thấy điện thoại em đang gọi với ai không?”

“Anh vừa về là vào bếp làm đồ ăn luôn, chưa lên phòng em ạ. Có chuyện gì thế?”

Phương Anh kể lại toàn bộ câu chuyện diễn ra. Tùng nghe xong, trong lòng chợt dấy lên một nghi ngờ. Người có thể làm điều này… chỉ có thể là Hải. Nhưng anh không thể nói điều đó với Phương Anh được.

“Có thể là người say rượu gọi nhầm thôi. Định gọi cho người yêu, mà lộn sang số em. Rồi ngủ quên luôn. Đến khi hết tiền thì máy tự tắt.”

Một câu chuyện nghe rất hợp lý được Tùng bịa ra nhằm qua mặt vợ mình. 

Phương Anh gật đầu:

“Thế thì kệ họ vậy. Đêm qua anh làm ca có mệt không? Vừa về đã nấu ăn sáng cho em rồi. Anh chiều em thế này là em hư đấy!”

Cô vừa nói vừa ôm chồng đầy tình cảm.

Cưới nhau hơn ba năm, nhưng họ vẫn như những cặp đôi mới cưới. Năm nay, hai người dự định có em bé, nên Tùng càng chăm sóc và yêu chiều vợ nhiều hơn.

“Vợ anh, anh không chiều thì chiều vợ hàng xóm à?”

“Gớm. Mua nhà ở cái nơi chẳng có nổi một bóng hàng xóm, lấy đâu ra vợ hàng xóm cho anh chiều?”

Phương Anh châm chọc. Ba năm trước, Tùng giấu cô mua một căn nhà ở khu dự án ngoại thành. Nhà đẹp, giá rẻ, nhưng dang dở. Người ta xây xong căn nào là bán tống bán tháo căn đó. Cuối cùng, cả khu gần như không có ai ở. Chỉ có mỗi nhà họ. Ai đến xem cũng chê khu này hẻo lánh, thành ra dù nhà có rẻ cũng chả có ai thèm mua! 

“Ba năm rồi mà em vẫn chưa quên chuyện này à?” Tùng cười mếu máo.

Phương Anh không đáp lời mà chỉ nhún vai, rồi đi vệ sinh cá nhân chuẩn bị ăn sáng.

...

Để xác minh cuộc gọi đêm qua có phải của Hải không, Tùng nói dối vợ là phải đi công tác một ngày. Phương Anh cảm thấy bất an nhưng vẫn để chồng đi, vì giờ anh cũng là người làm kinh tế chính, chủ bảo sao thì cũng phải làm thôi, đi một hôm thì cũng không có gì quá đáng. 

“Em gọi mẹ sang chơi cho đỡ buồn nhé.”

“Thôi, mẹ sang là bố nhớ liền. Em gọi bạn thân qua cũng được. Nó đang cãi nhau với chồng, gọi cái là sang ngay. Anh đi rồi về sớm với em nhé.”

Tùng lái xe rời đi. Nhìn Phương Anh đứng trước cửa, bóng cô nhỏ dần phía sau, lòng anh chợt dâng lên cảm giác áy náy.

...

Hải và Tùng từng là bạn thân.

Ngày phát hiện mình bị ung thư giai đoạn cuối, Hải đã nhờ Tùng và một vài người bạn dựng lên một vở kịch phản bội, để Phương Anh hận mình mà rời đi. Còn Tùng sẽ là người “tình cờ xuất hiện”, giúp đỡ, rồi ở bên chăm sóc cô thay anh.

Kế hoạch thành công mỹ mãn. Phương Anh tin. Cô hận Hải nhưng cũng đau đớn vô cùng. Và rồi, cô cùng Tùng vượt qua một năm đau khổ đầy biến động. Sau đó, cô đồng ý cưới anh, nhưng cô bày tỏ mong muốn ba năm sau mới có con. Cô cần thời gian để thật sự xóa đi hình bóng của Hải mãi mãi.

“Không hối hận à? Sao không nói thật để cô ấy tự lựa chọn?” Tùng từng hỏi.

“Mày không hiểu được đâu. Nếu thật sự yêu ai đó… mày sẽ biết, chia ly sinh tử là nỗi đâu lớn như thế nào.”

Đó là cuộc nói chuyện cuối cùng của họ, trước ngày Tùng cưới Phương Anh.

...

Hai năm trôi qua trong hạnh phúc. Cho đến khi Hải gọi lại.

Anh nói bệnh của mình đã được chữa khỏi, nhờ một phương thuốc ở làng chài nơi anh đang sống. Đó vốn là tin vui… nhưng lại khiến Tùng bất an.

“Đừng lo. Chỉ cần cô ấy hạnh phúc thì tao sẽ không bao giờ xuất hiện.” Hải nói vậy.

Cứ như vậy, thời gian êm đềm lại tiếp tục trôi qua. Nhưng cuộc gọi lúc 3 giờ sáng kia… khiến Tùng không thể yên lòng.

Anh liên hệ tổng đài, xin định vị số điện thoại lạ đã gọi đến máy Phương Anh và đang trên đường đến đó. Còn số liên hệ mọi khi của Hải… đã không còn tồn tại. Tổng đài thông báo, số này đã được báo hủy từ nửa năm trở lại đây.

...

Tùng đến một làng chài nhỏ. Nơi đây bình yên đến lạ. Anh đang loay hoay tìm kiếm thì có người gọi:

“Anh Tùng phải không ạ?”

Một cô gái nhỏ nhắn, da rám nắng, đúng chất người vùng biển.

“Cô biết tôi sao?”

“Anh Hải hay xem lại ảnh của hai người… và kể về anh nhiều lắm. Cả Phương Anh và những chuyện khác nữa!”

Tùng nghe xong thì khựng lại.

“Nhưng… sáng hôm qua, anh ấy mất rồi.”

Tùng sững người, cơ thể như chết lặng.

“Anh ấy chưa từng khỏi bệnh. Chỉ là sống ở đây giúp anh ấy đỡ hơn thôi. Nửa năm gần đây, bệnh trở nặng… Anh ấy từ chối điều trị. Và cắt hết liên lạc…”

“Vậy cuộc gọi rạng sáng hôm qua…”

“Là anh ấy. Anh ấy muốn nói chuyện với chị Phương Anh lần cuối. Nhưng chỉ tiếc là chị ấy lại ngủ luôn khi vừa nhấc máy. Nên anh ấy cứ để điện thoại như vậy cho đến khi chính anh ấy cũng rời đi...” 

Cô gái bật khóc thành tiếng. Ba năm ở bên và chăm sóc một người, có lẽ tình cảm của cô ấy cũng đã sâu nặng lắm rồi. Ấy thế mà Hải chỉ mãi nhớ về một người con gái đã kết hôn cùng người khác.

Tùng quỳ xuống cát. Nước mắt anh cũng tuôn rơi. Giá mà anh nhận ra sớm hơn. Làm gì có bệnh ung thư nào chữa được chỉ vì một phương thuốc cơ chứ. Anh thật là ngây thơ!

...

Sau khi thắp hương cho Hải, Tùng trở về. Trong lòng anh là một mớ hỗn độn. Anh không biết có nên nói sự thật cho Phương Anh hay không. Nhưng rồi anh hiểu ra rằng, có những sự thật… không phải cứ nói ra là tốt. Giống như Hải, anh ấy đã chọn im lặng để giữ lại nụ cười của người mình yêu. Tùng cũng vậy, anh sẽ giữ bí mật này, thay cả phần của Hải.

...

“Anh yêu em… tha thứ cho anh nhé.”

Đây là lời cuối cùng của Hải. Cô gái làng chài đã giữ lại cho riêng mình mà không nói ra. Bởi cô biết, câu nói này nên để anh trực tiếp nói với Phương Anh vào một kiếp nào đó, khi mà hai người thật sự gặp lại nhau!

#Gi🌿

#Tác_giả_Gi #truyện_ngôn_tình

No comments:

Post a Comment