Friday, June 11, 2021

Thất bại!

(Ảnh: Pinterest)

Hai từ "Thất bại" sao nặng thế?

Khi còn nhỏ "Thất bại" là khi không đạt điểm cao, là khi không ăn được món mình yêu thích, là khi không được xem chương trình mình muốn, là khi chẳng ai để tâm tới mình, là khi là một đứa trẻ cô đơn...

Khi ở các cấp học "Thất bại" là khi học thua bạn bè, "Thất bại" là khi bố mẹ đi mọi nơi khoe mình giỏi giang mà thực tế thì hoàn toàn ngược lại, là khi mà người bạn mình thương chẳng thương lại mình.

Khi lên các bậc học cao hơn, đại học, cao học, tiến sĩ thì "Thất bại" là khi chỉ biết học nhưng không hề sáng tạo, là khi nhận ra mình chọn nhầm ngành nhưng chẳng đủ cương quyết để từ bỏ nó và học lại từ đầu một ngành nghề tiềm năng và phù hợp với mình hơn. 

Trưởng thành hơn và đi làm chợt nhận ra "Thất bại" là khi nhìn xung quanh chẳng có ai bên mình, cô độc. "Thất bại" là khi phải ôm mọi thứ trong lòng, là khi nhận ra đến thứ gọi là chuyên môn mà bản thân cũng làm không tới, nhận ra mình thua tất cả mọi người. 

Thất bại.

Không vượt qua được mặc cảm của chính mình là một loại "Thất bại" tệ hại nhất. Lúc nào cũng giữ trong mình cái suy nghĩ bản thân mình tiêu tùng rồi. Bản thân mình ngu ngốc như thế này thì đáng sống một cuộc đời bất hạnh. 

Thất bại.

Khi đặt hy vọng vào nhầm người, khi nghĩ rằng có thể thấu hiểu được người khác nhưng hóa ra bản thân chẳng hiểu gì, bị dắt mũi, bị cô lập, bị coi thường.

Thất bại.

Một ngày nhận ra bản thân là người dễ bị cảm xúc chi phối. Dễ bị trầm cảm vì những điều tệ hại mà người khác mang đến cho mình! Đó là một loại "Thất bại" rất đau khổ. Tự trách, dằn vặt tâm can. 

Thất bại còn là khi để một vấn đề biết trước là "sẽ sai" lặp lại quá nhiều lần...

Ai rồi cũng trải qua thôi, cái gọi là "Thất bại"!


Gi

(11/06/2021 - 00:17 am)

Wednesday, June 9, 2021

Thế giới này thật kỳ lạ!

(Ảnh: Pinterest)

Hôm nay trong một cuộc họp với công ty, em giấu điện thoại dưới gầm bàn, mắt vừa nhìn Giám đốc, nhìn đồng nghiệp rồi thi thoảng lại đảo xuống gầm bàn nhắn tin cho tôi. Em nói như thế này:

"Chị à, em lại hết ghét người đó rồi!"

Tôi lập tức hỏi lại:

"Tại sao?"

Bởi mới cách đây một tuần em điên cuồng gọi tên tôi nói rằng em phát điên vì anh ta là kẻ giả dối, em phát điên vì anh ta là kẻ lăng nhăng làm đổ vỡ hình tượng trong lòng em, em phát điên vì anh ta chẳng coi em ra gì. Ấy thế mà bây giờ em lại nói là em hết ghét anh ta rồi. 

"Vì em chả còn cảm giác gì nữa. Không ghét, không giận, cũng chẳng bận tâm!"

"Hử?"

Con người ta có thể thay đổi cảm xúc nhanh vậy sao? Hay là thay vì chọn việc phải ghét bỏ, để ý người ta từng li từng tí em ấy đã học được cách bỏ qua mọi việc. Bởi về cơ bản thì em ấy và người bạn kia đâu có liên quan gì đến nhau! Chẳng qua là ban đầu em ấy thần tượng quá nên khi hiểu tường tận được người ta thì bị sốc nên vậy. Dù là gì thì tôi cũng cảm thấy may mắn vì em ấy đã bỏ qua được một cái gai nhọn muốn làm tổn thương em. 

Một lần khác thằng bạn tôi lại gọi điện và bảo với tôi rằng:

"Mày à, tao đi chơi với công ty và có nằm ngủ chung với mấy bà chị làm cùng mà người yêu tao ghen kia kìa! Chả hiểu nó bị làm sao? Tao đã làm gì sai?"

"@#$%^&*! Còn không làm gì sai?"

Xin lỗi các bạn vì tôi vừa nói láo, nhưng mà một người con trai nằm ngủ với... mà còn hỏi rằng đã làm gì sao! Nếu thằng bạn tôi độc thân thì ok thôi, nhưng tiếc thay nó lại có người yêu rồi. Cái điều tối thiểu đó còn không tự ý thức được thì biết phải làm sao?

"Mấy bà ấy có chồng cả rồi, tao chả có cảm giác gì cả!"

"Ok mày, còn đợi đến khi mày có cảm giác nữa hả?"

Tôi đã cúp máy trước vì cái sự "xàm" của thằng bạn. Thế giới này thật kỳ lạ. Hay chính tôi và một số người khác không đủ bao dung?

Mà cần phải bao dung sao?


Gi

(09/06/2021 - 10:10 pm)

Monday, May 3, 2021

Có một người đến để cứu vớt một người...

(Ảnh: Pinterest)

Có một người trong lòng đầy tổn thương, tự khóa mình lại, kìm nén mọi cảm xúc. Người đó dùng sự gai góc để đối mặt với cả thế giới. Cứ ngỡ bản thân mạnh mẽ như họ tưởng thật, nào ngờ khi mọi chuyện quá sức chịu đựng thì chỉ một gợn cảm xúc nhỏ ngang qua cũng khiến họ òa khóc như đứa trẻ.

Đôi vai run lên bất chợt, những giọt nước mắt nóng hổi chứa đầy sự ấm ức chẳng ai hiểu thấu. Bỗng một bàn tay xuất hiện, ấm áp tới nỗi bức tường băng giá bao năm cũng đành vỡ tan. Ánh mắt họ chạm nhau, một bên khóe mắt còn chưa khô, một bên ánh cười như tia nắng mai soi rọi màn đêm âm u trong lòng ai đó. 

Trong tích tắc người tổn thương có chỗ bấu víu chộp vội bàn tay ấm để bước qua khỏi vùng an toàn nhưng lạnh lẽo bấy lâu. Hóa ra thế giới ngoài kia lại tươi sáng như thế, lại thư thả và đáng yêu như thế. 

Người có đôi mắt biết cười ấy đến như con gió và rời đi cũng nhanh y như cách mà họ đến. Chắc có lẽ trong cuộc đời hỗn tạp này, sự xuất hiện của họ chỉ để cứu vớt một tâm hồn tổn thương đang đứng trên bờ vực của sự buông xuôi mọi thứ. 

Có đôi lần người mang trong mình sự tổn thương năm xưa chợt nhớ tới người có đôi mắt biết cười, họ bất giác nhoẻn miệng cười rồi quay bước tiến về phía tươi sáng đang chờ đón họ...

Cảm ơn người đã đến, dù chỉ là trong khoảnh khắc!

Gi

(11:16 pm - 03/05/2021)