Thursday, October 8, 2020

Chiếc hôn nhỏ trong gió

Ảnh: Internet

Có người hỏi tôi mùa nào đẹp nhất, có người hỏi tôi trái tim của tôi có gì, tôi im lặng nhấp tiếp ngụm cà phê đắng ngắt không bỏ đường, nhìn ra phía xa rất xa, nơi mà ánh mặt trời ngả màu chiều muộn cùng gió mùa thu dịu nhẹ. Tôi đã không trả lời câu hỏi đó mà chuyển sang câu chuyện khác để buổi gặp mặt giữa tôi và họ có thể tiếp nối cho đến khi tất cả đã uống cạn đồ uống trong cốc của mình.


Mùa nào đẹp nhất? Bạn đã từng chia tay bao giờ chưa? Bạn đã yêu ai nhiều tới nỗi ngay cả khi người ta rời bỏ bạn mà bạn vẫn tin yêu chưa? Tôi đã yêu một người như vậy vào những năm tháng còn mặc áo sơ mi trắng cùng váy xanh học trò cười tươi rói dưới những tán phượng đỏ rực rỡ, tôi đã yêu một người như vậy và vào lúc đó. 

Cùng nhau dạo khắp những con phố, cùng nhau ôn bài thư viện, cùng nhau đi hội chợ, cùng nhau xem phim, cùng nhau chạy dưới cơn mưa rào, cùng nhau hà hơi ấm vào đôi bàn tay lạnh ngắt khi đông về, cùng nhau đi dưới một chiếc ô nhỏ xinh khi nắng lên và khi mưa phùn bay nhẹ trong gió... Tôi và người đó đã bên nhau nhiều lần bốn mùa trong năm như thế. Vậy thì mùa nào là mùa đẹp nhất trong tôi đây?

Trái tim tôi có gì? Tôi mỉm cười khi nghĩ về câu hỏi đó. Hình ảnh người đó ngập tràn tâm trí tôi, đôi mắt, nụ cười, sự mỏi mệt khi căng thẳng hiện hữu trên gương mặt của người ấy hay cả những nét xấu xí nhất mà tôi từng chứng kiến đều khiến tôi mỉm cười. Trái tim tôi đơn giản là có tất cả những điều liên quan tới người ấy.

Nhưng bạn biết không, vào một ngày mùa thu, khi mà cơn gió mát dịu thổi quanh chúng tôi, một khoảng cách được dựng lên tuy vô hình nhưng cứng rắn tới bất ngờ. Bốn mắt chạm chau, hai đôi tay cũng chạm nhau, chúng tôi ngắm nhìn đối phương thật lâu, lâu tới mức những sự vật xung quanh đang diễn ra như thế nào cũng không ai trong chúng tôi mảy may để tâm. Rồi sự im lặng cũng không thể cứ mãi bao trùm không gian ngày hôm đó, người ấy đã nói lời chia tay và đặt lên trán tôi một chiếc hôn nhỏ. Đó là chiếc hôn đầu tiên giữa tôi và người ấy sau bao tháng năm học trò gắn bó. Người ra đi vì ước mơ và khát vọng, ở bên tôi người cảm thấy không thể có tương lai. Tôi mỉm cười buông tay quay bước đi mà không một lần ngoảnh đầu nhìn lại. Vì yêu thương người ấy mà tôi chấp nhận tất cả. Mọi khoảnh khắc diễn ra giữa hai chúng tôi cho dù là chia ly cũng là những khoảnh khắc đẹp nhất mà tôi sẽ mãi mãi cất giữ nó ở nơi sâu thẳm nhất trái tim mình.

Gi
(08/10/2020 - 3:25 pm)

Sunday, February 23, 2020

Bước chậm lại giữa thế gian vội vã - Đại Đức Hae Min

(Ảnh: Internet)
Đại Đức Hae Min, đọc xong cuốn sách "Bước chậm lại giữa thế gian vội vã" tôi muốn nhớ tên của tác giả và tôi muốn gửi lời cảm ơn sâu sắc tới người.

Như một dòng nước mát lạnh và âm thầm, từng câu từng chữ của cuốn sách ngấm và trái tim và trí não tôi. Dù cho có những khoảng lặng tôi không hiểu được hoặc không đồng tình với ý của tác giả nhưng khi nhắc đi nhắc lại nhiều lần thì chợt nhận ra đó là những điều hóa ra không quá khó hiểu hoặc cũng không nhất thiết phải đồng tình, chỉ cần lặng lẽ lật giở từng trang và đọc là được.

Dạy cho tôi cách tìm lại chính mình qua từng con chữ, dạy cho tôi cách dừng lại ngắm nhìn những điều đã qua làm tôi xót xa và khổ hạnh, dạy cho tôi biết vội vã là rất mệt và nếu mệt thì hãy nghỉ ngơi... Rất nhiều những bài học nhỏ bé đáng quý mà tác giả gửi vào đây tôi đều cảm nhận được.

Bao điều êm đềm cứ thế nhẹ nhàng đi vào tiềm thức của tôi như một bức tranh về một vùng quê yên bình không khói bụi. Tôi vừa đọc vừa mường tượng ra mình ở nơi nào đó chẳng còn ưu tư hay phiền muộn, một nơi mà tôi có thể bình lặng đứng bên ngoài nhìn ngắm chính tôi và những người xung quanh

Đại Đức Hae Min là một người tu hành, nên từng con chữ của tác giả là những lời của một người tu hành muốn lan tỏa sự tốt đẹp đến bao người, bởi thế nên giọng văn của người cứ chậm rãi, đều đều như mặt hồ ngày thu vậy. Trong và lành. Đơn giản và gần gũi.

Cuốn sách không quá dày, cũng không quá mỏng, lượng chữ thì không quá kín cũng không quá thưa, khi thì tác giả viết như một tản văn, khi thì tác giả viết như những mẩu trạng thái nhỏ đăng trên trang Twitter để tâm sự cùng bạn đọc. Đó cũng có thể coi là một cách trình bày nội dung khá là thú vị, khi đọc như vậy sẽ không bị quá miên man.

Tôi khá ấn tượng ở đoạn kết, tác giả viết chúng như một lời cầu nguyện vậy, có lẽ ở vị thế của một người tu hành tác giả muốn chỉ cho bạn đọc cách để cầu nguyện, để yêu thương chính mình và để bao dung và cảm ơn những người đã ở bên đời ta dù họ có đối xử tốt hay không tốt với chúng ta.

Nếu một ngày được trò truyện với tác giả tôi sẽ nói với người rằng đoạn đường mãi về sau của tôi nếu trở nên an yên một phần cũng vì đã đọc được những trang sách ý nghĩa này của người.

"Bước chậm lại giữa thế gian vội vã" dành cho những người vội vàng, biết mình cần chậm lại để thay đổi và học hỏi qua đó tự biết cách để trở nên hạnh phúc hơn. Và hơn cả cuốn sách này là của tất cả chúng ta, chỉ cần bạn muốn thì những ý niệm tốt đẹp mà tác giả muốn lan tỏa sẽ luôn ở bên bạn.

Hãy đọc và cảm nhận nhé. Chậm rãi từng chút, từng chút một...
Chúc bạn hạnh phúc!

Thiên Yết
(9: 33 pm - 23/02/2020)
P/s: Copy vui lòng liên hệ mình nhé, cảm ơn các bạn đã luôn ủng hộ mình. 

Thursday, January 16, 2020

Ông Công Ông Táo ngoại truyện

Kết quả hình ảnh cho tươi sáng
(Ảnh: Internet)
Sau khi được Thượng Đế sắc phong ba linh hồn bơ vơ thành ba vị Thần Tiên (Định Phúc Táo Quân) cai quản bếp núc, việc trong nhà và công việc chợ búa trong một gia đình thì ba linh hồn có thể đàng hoàng đối diện với nhau cùng nói một tiếng công bằng với tất cả mọi chuyện đã qua.

- Ông Thổ Địa à, sao ông lại đối xử tệ bạc với bà Thổ Kỳ thế?

Thổ Công chắp tay sau lưng, không nhìn Thổ Địa mà nhìn ra xa xăm những dãy núi trập trùng, thở dài thắc mắc.

- Chắc do tôi đã đòi hỏi quá cao ở một người vợ chỉ tiết tảo tần bên tôi. Tôi luôn muốn vợ tôi đã tốt thì phải tốt hơn nữa!

Thổ Đại chua chát nói, nước mắt lại chẳng thể rơi như hồi còn làm con người nữa, vì Thần Tiên không biết khóc!

- Chắc hẳn ông đã rất hối hận. Tôi cũng hối hận lắm!

- Tại sao? Ông đã làm được rất nhiều việc cho cô ấy rồi, người hối hận và đáng trách chỉ có tôi thôi.

Thổ Đại đặt tay lên vai Thổ Công an ủi.

- Vì tôi không xuất hiện sớm hơn, để cô ấy phải đi quãng đường đau khổ ấy một mình quá lâu.

Câu nói này của Thổ Công làm Thổ Địa càng dằn vặt và hối hận hơn trăm ngàn lần. Chỉ tiếc rằng ông chẳng còn ở kiếp của con người để trả nợ ân tình ấy nữa.

- Ông đã bao giờ xin lỗi cô ấy chưa? – Thổ Công Tiếp lời.

- Tôi… tôi…

Thổ Địa cảm thấy tối tăm mặt mũi. Khi gặp lại vợ cũ tại nhà của chồng mới, ông chưa một lần xin lỗi bà, ông chỉ biết bước vào nhà theo bà và ăn cơm bà nấu, lại một lần nữa ông trở thành người chỉ biết nhận lấy những tình cảm chân thành từ phía bà. Nhìn lên trời cao, ông thấy đau đớn nơi ngực trái vô cùng. Giá mà có thể đổ lệ thì tốt biết bao, ông thầm ước ao!

- Cô ấy tới rồi, khi là người chưa nói ra được thì khi thành Thần Tiên hãy làm nốt những điều còn dang dở đi. – Thổ Công trầm tư nhìn về phía Thổ Kỳ đang tất tả việc chợ búa của Gia chủ.

Thổ Địa tiến lại gần bên Thổ Kỳ, bà dừng tay lại, nhìn ông một hồi rồi cũng hiểu ý ông muốn nói chuyện cùng mình nên hai người cùng nhau bước ra hiên nhà chuyện trò.

- Xin lỗi! Tôi xin lỗi vì đã làm em khổ. Lần cuối này thôi hãy để tôi được kêu tên em nhé! Nhi! Quãng thời gian qua em chắc hẳn đã phải rất đau khổ khi ở bên tôi.

- Thổ Địa à, không sao đâu! Mọi chuyện đã qua rồi. Ông không thấy trước khi chết tôi đã được hạnh phúc sao!

Thổ Kỳ nhìn ra sân nhà, thấy những chú gà đang chầm chậm mổ từng hạt thóc thì cười đầy hạnh phúc. Nụ cười ấy rạng rỡ và trong sáng như ánh mặt trời lúc ban mai.

- Giờ tôi chỉ mong chúng ta, tôi, ông và Thổ Công có thể hòa thuận để bảo vệ hạnh phúc của Gia chủ thôi. Vì việc khiến mỗi một gia đình hạnh phúc, bình yên chính là chúng ta đã thành công trong việc sửa sai chuyện quá khứ rồi. – Thổ Kỳ tiếp lời.

- Cảm ơn em!

Bất giác đôi mắt của Thổ Địa đổ được một giọt lệ. Hóa ra khi người ta được thứ tha và chịu buông bỏ mọi đau khổ, dằn vặt thì điều kỳ diệu gì cũng có thể xảy ra. Thượng Đế đã ban cho ông một giọt lệ để ông có thể cảm ơn người mà ông luôn chỉ biết làm tổn thương ấy, để ông biết có được một sự tha thứ là khó khăn nhường nào!

Thổ Công nãy giờ đứng phía sau cũng bước lên trước cùng hai người. Cả ba mỉm cười nhìn nhau và cùng ngước lên trời xanh. Mai này mỗi ngày chắc hẳn đều sẽ là một ngày hạnh phúc…


Thiên Yết
(11:11 am – 16/01/2020)
P/s: Copy vui lòng dẫn nguồn, cảm ơn mọi người đã luôn bên mình ^^!