Sunday, July 9, 2017

Nếu có thể...

(Ảnh internet)

Nếu có thể tôi thà rằng quên anh đi.

Anh giống như điều gì đó xa vời, anh và tôi không chung một thế giới. Mỗi đứa đều có khoảng trời riêng mà mình cần theo đuổi. Và cả hai đều không thể vì nhau mà buông bỏ thế giới của mình.
Nếu có thể cùng nhau bước tới phía đối phương thì tốt biết mấy. Nhưng không... chúng tôi khá giống nhau, đều cứng đầu và bảo thủ.

Nhớ lần đầu tiên tôi nhận ra mình yêu anh, tôi ngay lập tức hẹn anh ra quán trà sữa mà hai anh em vẫn đến khi rảnh rỗi. Tôi hỏi: "Nếu bây giờ em nói thích anh và muốn anh là người yêu em thì sao?". Anh trả lời: "Mình yêu nhau đi!" Thật nhanh và dứt khoát. Thế là hôm ấy thành buổi đầu hẹn hò của chúng tôi. Yêu nhau được một năm hay hơn tôi không nhớ nữa, tôi hỏi anh yêu tôi trước hay sao mà lần ấy tôi vừa ngỏ lời anh đã đồng ý. Anh siết chặt đôi bàn tay thon dài của tôi cười nói rằng anh định tuần sau mời tôi đi ăn, xem phim sau đó bất ngờ hôn tôi và tỏ tình, ai ngờ tôi lại nhanh chân hơn. Lúc ấy tôi nhìn sâu vào mắt anh để xem mọi điều anh nói có thật không hay chỉ là chuyện đã qua rồi bịa đại đôi điều lừa tôi thôi. Và tất cả những gì tôi thấy trong đôi mắt đen láy chỉ là sự chân thành. Một chút lay động hay áy náy của sự lừa dối cũng không có trong mắt anh. Tôi cảm thấy vui. Tôi hôn tặng anh một cái rồi hai đứa đi bộ về nhà. Tôi ước cuộc sống của mình cứ mãi êm đềm như vậy, chỉ có tôi và anh cùng niềm hạnh phúc vô bờ.

Một năm sau nữa qua đi, đứng trước sự lựa chọn vào Nam lập nghiệp hay tiếp tục ở ngoài Bắc với tôi anh đã chọn ra đi. Anh bảo tôi hãy đi với anh. Tôi đắn đo suy nghĩ hai ngày rồi từ chối anh. Công việc của anh thuận lợi khi vào Nam hơn thì tôi lại đang kinh doanh online với lượng khách lớn ngoài này thì sao mà đi cùng anh được. Tôi níu kéo anh mong anh nhường nhịn mình rồi hai đứa cùng phát triển.
Và anh chỉ bảo muốn chia tay... Trái tim tôi vỡ tan thành nghìn mảnh, nhưng tôi đồng ý để anh đi và không níu giữ anh nữa.

Nửa năm sau trên facebook của anh bùng nổ tin kết hôn, hình ảnh rạng rỡ của người vợ sắp cưới trong trang phục cô dâu khiến tôi một lần nữa tan nát cõi lòng. Chỉ là tôi dự định tháng sau vứt bỏ sự cứng đầu của mình vào Nam thăm anh và nói chuyện hai đứa. Nhưng lần này anh đã nhanh hơn tôi mất rồi...

Một năm nữa lại qua đi... tôi vẫn chưa quên anh. Buông bỏ một người sớm đã nguội lạnh tình cảm dành cho mình sao lại khó đến thế? Rốt cuộc là vì sao?

Ngoài giờ đi làm văn phòng, tôi vẫn tiếp tục công việc kinh doanh online và khi rảnh tôi lại đến quán trà sữa năm ấy, đến những nơi mà hai đứa từng hạnh phúc với nhau... Hóa ra tôi lại nhớ anh.

Từ ngày hay tin anh cưới tôi đã chặn facebook của anh đến nay được hai năm rồi. Tôi quyết định bỏ chặn và trong hộp thư tin nhắn hiện ra tin của anh từ ngày hôm ấy.

"Mai anh cưới. Anh muốn nói với em vài lời. Xin lỗi em.
Anh xin lỗi vì đã không thể bên em! Xin lỗi vì đã không thể từ bỏ sự nghiệp vì em! Xin lỗi vì đã bỏ đi khi em níu giữ anh! Xin lỗi vì từ nay về sau không thể dõi theo em nữa! Cô ấy đã có con với anh nên... lần này không thể tìm lại em nữa rồi! Anh đã định bỏ lại tất cả mọi việc để tìm em nhưng... 
Từ ngày vào Nam không khi nào anh ngừng nhớ em. Anh luôn rượu chè bê tha. Lúc đó anh... say quá và đã... anh không ngờ lại khiến cô ấy mang bầu. Bây giờ anh chỉ biết xin em hãy tha thứ cho anh, đừng nhớ tới một gã tồi như anh nữa và hãy sống thật hạnh phúc nhé!"

Nếu có thể... tất cả mọi chuyện đừng là "dự định" thì tốt biết mấy. Và nếu có thể... tôi đã quên anh lâu rồi...


Quỷ Quyệt
(17:50 - 08/07/2017)
P/s: Chia sẻ vui lòng dẫn nguồn nha. Cảm ơn ạ.

Friday, July 7, 2017

Cảm ơn cậu! - Chương 9

(Ảnh internet)
Ngày thứ hai nghìn bốn trăm ba mươi mốt.
Cường sau khi vừa mới tỉnh dậy thấy mình đang úp mặt vào ngực ai đó, tay ôm khư khư lấy một thân hình nhỏ bé, đang lơ mơ anh bỗng giật bắn mình đẩy người đó ra và ngay lập tức bắt gặp ánh mắt đầy lửa của Mẫn làm anh thoáng đổ vài giọt mồ hôi nơi thái dương. Anh cười trừ và toan bật dậy khỏi giường thì bị cô túm gọn.
- "Anh sẽ chỉ nằm cạnh em thôi. Anh thề là anh không chạm vào người em." Đêm qua không biết thằng cha nào vì sợ sấm sét mà quấn chặt người em đấy. Em mà không vì thương tình thì giữa đêm mưa giông đã đá tung đít anh ra ngoài rồi. Đồ sở khanh!
- Thì anh cũng đâu biết đêm qua cơn giông đó lại đến bất ngờ như vậy, chỉ là hành động vô thức thôi. Anh ôm chứ làm gì vượt giới hạn đâu, lúc thức mình còn hôn nhau được thì lúc ngủ ôm tí xíu có sao đâu. - Cường cười nhăn nhở, tay cứ gãi gãi đầu.
Mẫn lắc đầu mặc xác Cường xuống sau gấp chăn màn, cô búi cao tóc để lộ cái cổ cao cao trắng ngần rồi nhanh nhẹn nấu đồ ăn sáng cho cả hai. Cảm giác nấu ăn sáng cho ai đó thật thú vị, bất giác cô thoáng nghĩ giá mà Cường đã là chồng mình thì hay biết mấy, lúc này cô thật chỉ muốn hai đứa về chung một nhà luôn khỏi cần cưới xin gì. Nhưng những điều này cô chỉ nghĩ trong đầu thôi, cô dù sao cũng là con gái, không thể muốn người ta là chồng mình thì người ta phải là chồng mình ngay được.
Dòng suy nghĩ của Mẫn bị cắt ngang khi Cường vòng tay từ phía sau ôm lấy cô.
- Thật là... chỉ muốn em đã là vợ anh!
Mẫn cười mãn nguyện, tay vẫn lật dở đều từng quả trứng ốp la và xúc xích trên chảo. Hóa ra đồng quan điểm và suy nghĩ giữa những người yêu nhau là có thật, cô cảm thán trong tấm lòng đang rạo rực vì anh như vậy. Lúc này đây sao lại hạnh phúc đến thế...
...
Cường đến học viện lúc chín giờ, nay anh có tiết muộn. Trước khi lên lớp anh đứng ở trước cái gương to được đặt tại chiếu nghỉ của cầu thang tầng hai, vừa soi gương, vừa vuốt tóc, anh còn hát nghêu ngao ra chiều vui lắm. Ai không biết lại tưởng anh trúng số, mà nếu ai đó biết anh vui vì được ôm người yêu khi đi ngủ và sáng dậy được cô ấy chuẩn bị bữa sáng cho thì sẽ nói anh là con người quá đơn giản. Người ta phấn khích vì tiền đầy túi, còn anh thì ngược lại...
Cường bước vào lớp các cô cậu sinh viên đang chuyện trò to nhỏ bỗng im bặt chứ không hồ hởi chào hỏi như mọi khi. Thấy có điểm lạ lùng ở các sinh viên anh liền nhân tiện đùa vài câu.
- Lớp nay ngoan quá, lúc nào cũng ngoan như vậy có phải tốt không. Các em đã làm xong bài tập thầy giao chưa nhỉ? Nay buổi cuối mà các em không có gì muốn chia sẻ sao?
Cường cười nói muốn "rớt hàm" mà sinh viên cứ trơ mắt nhìn anh, quá khó hiểu với hành động kỳ quặc của mọi người anh nheo mắt, khẽ lắc đầu rồi cũng định nói tiếp gì đó, nhưng một cô sinh viên đã rụt rè lên tiếng.
- Thầy... thầy ơi, chúng em muốn hỏi là những điều này có... có thật không ạ?
Cô bạn sinh viên vừa nói, vừa nhắm tịt mắt tay giơ chiếc điện thoại của mình về phía Cường. Thấy vậy anh nhanh chóng từ bục giảng bước xuống chỗ cô cầm lấy điện thoại. Sau khi xem xong những bức ảnh hôn môi, ôm eo cười nói của anh và Mẫn cùng bài viết ác ý về mối quan hệ của hai người trên diễn đàn trường anh sững sờ kèm tức giận. Nhưng cũng lo lắng vô cùng, vì anh sợ nó sẽ ảnh hưởng đến việc tốt nghiệp sắp tới của Mẫn. Anh thật sự rất sợ điều đó. Anh nhắm nghiền mắt chừng vài giây, hít một hơi đầy lồng lực rồi thở hắt ra, lấy tay vuốt ngược tóc lên một cái rồi nghiêm mặt hỏi sinh viên của mình.
- Các em có biết ai đã đăng bài này không?
- Em nghĩ web trường bị hack ạ, vì bọn em vừa vào web định xem lịch thi tuần sau thì ấn mãi không được, rồi mấy giây sau những hình ảnh và bài viết đó từ mục diễn đàn cứ chồng chéo hiện lên các trang khác ạ. - Một nam sinh viên thật thà thuật lại sự việc.
- Thôi được rồi, lớp trưởng ổn định lớp giúp thầy...
- Dạ thầy, lớp trưởng hôm nay nghỉ ạ.
Cường chưa nói xong đã có sinh viên khác "nhảy vào mồm". Đang rối bời, khiến anh bực mình quát lên.
- Thì các em tự bảo nhau, thầy cần chút thời gian để xem xét vấn đề này!
Cả lớp thấy anh cáu có người cau mày khó chịu, có người tỏ ra hiểu cho anh. Ái ngại với các sinh viên anh chỉ biết xin lỗi rồi bước ra khỏi lớp thật nhanh.
Vừa ra tới hành lang, anh bắt gặp thầy Hồng - một trong các chuyên viên của phòng Tổ chức Cán bộ kiêm giảng viên môn Hành chính công của học viện đang vội vã tiến lại chỗ anh với gương mặt nghiêm trọng hết mức có thể. Anh đoán có việc chẳng lành sắp xảy ra...
- Sao cậu lại để xảy ra việc này?
- Em...
- Thôi không giải thích nữa. Giám đốc học viện đang đích thân triệu tập mọi người ở phòng họp rồi đấy. Đến mau thôi!
Hít một hơi thật sâu, Cường rảo bước theo sau thầy Hồng đến phòng họp. Cả hành lang không một tiếng động, chỉ có tiếng bước chân của hai người thật vội vã khiến cho bầu không khí nơi đây lạnh lẽo đến khó tả. Giống như... trước một cuộc đại phẫu có tính rủi ro cao trong bệnh viện. Đúng vậy! Chính là bầu không khí này, cái cảm giác bước lên đoạn đầu đài, giữa lằn ranh của sự sống và cái chết khiến Cường vô cùng căng thẳng.
Đẩy cửa bước vào, thầy Hồng nhanh chóng ngồi vào chỗ của mình, mọi người có chức vụ cao trong Ban điều hành học viện đã có mặt đầy đủ, tất cả bọn họ ngồi quanh chiếc bàn tròn ai nấy đều giữ nét mặt nghiêm nghị quay ra nhìn Cường. Lặng lẽ bước vào, anh đóng cửa và đứng trước mọi người nói dõng dạc.
- Để xảy ra việc này lỗi hoàn toàn ở phía em. Mong các anh chị trong Ban điều hành hãy trừng phạt em. Cô ấy không có lỗi trong chuyện này ạ!
- Đến lúc này mà cậu còn đi lo cho người khác, tiền đồ của cậu có thể sẽ bị dừng lại tại đây. Cậu không lo lắng sao? Hay cậu nghĩ bị đuổi khỏi học viện này cậu vẫn còn có thể tiếp tục giảng dạy được ở những trường đại học khác?
Giám đốc học viện tức giận lên tiếng. Nếu xung quanh ông ta là chất nổ thì có lẽ phòng họp nhỏ bé này đã bị vỡ tan vì "lửa" trong cơn thịnh nộ của ông ta kết hợp với chúng.
- Ý em không phải vậy ạ! Chỉ là em nghĩ trong chuyện này chúng em bị hãm hại, nếu học viện không thể bỏ qua cho chúng em thì xin hãy phạt mình em. Cô ấy không thể gặp chuyện gì được.
Lúc cấp bách, lúc "sinh, tử" kề cận như vậy rồi mà Cường vẫn không thôi cầu xin cho Mẫn, có thể nói anh yêu cô sâu đậm quá rồi.
- Hãm hại? Cậu phải hiểu hãm hại hay không nó là chuyện cá nhân của hai người, nhưng một khi đã làm ảnh hưởng đến học viện thì cậu và cô sinh viên kia đều phải chịu phạt. Quy định cấm giảng viên và sinh viên yêu nhau cậu chưa được đọc qua khi vào đây thực tập sao?
Trưởng phòng Tổ chức Cán bộ gay gắt lên án Cường. Ông ta vốn là người khó tính. Cũng có thể vì gần năm mươi tuổi rồi vẫn chưa có nổi một mái ấm cho riêng mình nên vấn đề này khi xảy ra lại thành thứ vô cùng nhạy cảm với cảm xúc vốn dĩ luôn bình lặng của ông ta.
- Trưởng phòng không thể nói như vậy được ạ! Em và cô ấy vốn quen biết nhau trước. Với lại quy định này áp dụng cho sinh viên chính quy thì đúng chứ đối với sinh viên liên thông thì sao có thể cấm cản được ạ. Vì có những người học liên thông còn là bậc cha mẹ, những người thậm chí đã thành đạt. Có hành vi yêu đương ngoài trường học thì sao có thể cấm được. Em nói ngoài trường học vì những bức ảnh chụp em và cô ấy đều là ở trước cổng nhà cô ấy, chứ không phải tại học viện mình. Nếu như thế thì vì cớ gì chúng em phải chịu tội. Đáng lẽ ra những người ngồi đây phải cùng nhau đưa ra biện pháp để bắt được kẻ xấu muốn hủy hoại thanh danh của học viện nói chung và của giảng viên, sinh viên nói riêng. Đằng này mọi người chỉ biết hùa vào bắt chúng em chịu tội. Rốt cuộc thứ mọi người muốn ở đây có phải chỉ là một người có thể đứng ra hứng mọi trách nhiệm và tội lỗi. Nếu vậy thì hãy chọn em đi. Để cô ấy yên.
Cường cũng bày tỏ quan điểm và thái độ gay gắt của bản thân trong vấn đề này. Anh thấy nếu quả thật lỗi thuộc về anh và Mẫn thì ở đời này chắc chả có gì gọi là công bằng nữa. Chuyện này anh tuyệt đối không bỏ qua dễ dàng như thế. Nếu học viện không giải quyết anh sẽ chịu phạt thay Mẫn và nhờ người bạn làm cảnh sát của anh vào cuộc.
- Cậu! - Phó giám đốc học viện tức khí đến nỗi không biết nói gì, chỉ biết đập bàn hét lên.
- Thôi nào! Xem ra cần thời gian để giải quyết sự việc này. Cậu Cường đây nói cũng có lý. Trước mắt phòng thông tin học viện đã đóng website, sau khi sửa chữa sẽ mở lại sau. Còn việc tìm kiếm thủ phạm thì chắc chắn phải tìm rồi. Tạm thời cậu Cường và sinh viên Mẫn sẽ chịu trách nhiệm đưa ra lời xin lỗi trước toàn thể các thành viên trong Học viện Kinh tế. Và chính cậu sẽ là người tìm hiểu kẻ đã hack web học viện. Mọi người có ý kiến gì nữa không?
- Giám đốc không thể cho qua dễ dàng như vậy được. Hành động này chính xác là đã làm ảnh hưởng xấu đến thuần phong mỹ tục của đất nước nói chung và của học viện nói riêng. - Trưởng phòng Tổ chức Cán bộ phẫn nộ phản đối.
- Đúng vậy! Tôi cũng thấy anh đưa ra hình phạt với hai người này là quá nhẹ rồi. - Phó giám đốc chêm dầu vào lửa.
- Thế ngoài hai người ra tất cả đồng tình cách xử lý của tôi phải không?
Giám đốc là người thấu tình đạt lý nên khi đã hiểu ra cốt lõi vấn đề ông quả thật không muốn làm to chuyện. Ông biết chuyện tình cảm là thứ khó ngăn cản nhất trên cõi đời này. Nhưng người dám lợi dụng chuyện tình cảm của người khác để làm chuyện tầm bậy ông càng không muốn kẻ đó được hả hê. Ông nhất định phải để kẻ xấu phải chịu phạt thích đáng.
Sau khi nghe Giám đốc hỏi vậy không một ai lên tiếng phản đối, Phó giám đốc và Trưởng phòng Tổ chức Cán bộ chỉ biết cúi mặt nuốt cục tức vào trong. Cuộc họp đến đây xem như chấm dứt, mọi người dần trở về làm việc của mình, không ai quan tâm hay để ý gì nữa. Còn mỗi thầy Hồng và Cường trong phòng, hai người nhìn nhau rồi cùng trút những tiếng thở dài.
- Cậu định tìm tên người xấu đó bằng cách nào? Mà tôi không hiểu trông cậu hiền lành như vậy sao lại có thể là kiểu người gây thù chuốc oán đến nỗi bị hãm hại thê thảm như vậy? Hay là kẻ ác đó muốn hại cô bé kia?
Nói đến đây cả hai cùng nhìn nhau đầy ẩn ý, Cường chào thầy Hồng rồi nhanh chóng ra khỏi phòng họp. Anh vội vã rút điện thoại trong túi ra và ấn số một để gọi cho Mẫn. Anh cần gặp cô.
- Em!
- Anh!
Hóa ra Mẫn đã chờ Cường bên ngoài cửa nãy giờ. Lúc anh bị gọi lên phòng họp cô cũng được người phụ trách phòng Công tác Chính trị Học sinh Sinh viên của học viện gọi lên nhằm hỏi rõ vấn đề. Nhưng khi vừa đến cổng học viện cô nhận được tin không phải lên nữa. Lo lắng hỏi lại người phụ trách thì được biết Cường đang bị chất vấn tại phòng họp nên cô đã vội vã đến đây. Lúc đứng ngoài chờ cô thật sự chỉ muốn lao vào trong nhưng sợ rằng hành động nông nổi của mình sẽ hại anh nên lại thôi. Cho đến khi mọi người bước ra mà vẫn chưa thấy anh, lúc này sự sợ hãi trong cô mới lên đến đỉnh điểm. Nhưng thật may, thật may là anh đã bước ra trước khi cô làm điều gì đó ngốc nghếch.
- Anh... anh không sao chứ? Em xin lỗi! - Mẫn cúi gằm mặt, nước mắt bắt đầu tuôn rơi.
- Đừng ngốc! Mọi chuyện không sao rồi. Đi theo anh! - Cường đưa cô chiếc khăn tay rồi quay bước đi trước để cô theo sau.
Lúc này đây, ngoài kia gió vẫn nhẹ nhàng thổi, còn nắng vẫn chan hòa. Mọi rắc rối đôi khi chỉ để con người ta nhận ra giá trị của đối phương với mình mà thôi. Cũng không phải là điều gì đó quá trầm trọng khiến thiên nhiên phải ủ rũ cùng ta...

Tuesday, June 6, 2017

Cảm ơn cậu! - Chương 8

Kết quả hình ảnh cho giấc mộng đẹp
(Ảnh internet)
Trời xanh biếc, gió thổi làm dịu đi cái nóng ngày hè. Những đám mây trắng thi thoảng lại xuất hiện trên bầu trời như những chiếc kem bông khổng lồ, cỏ cây hoa lá đang ươm mình trong ánh nắng rực rỡ và cả một vườn hoa hướng dương đang kiêu hãnh khoe sắc giữa trời mây. Cảnh tượng thật nên thơ. Tùng và Thu đang ở trước hiên nhà ngắm nhìn cảnh vật tươi đẹp ấy trong niềm hạnh phúc lứa đôi, anh nằm gối đầu lên đùi cô khép hờ đôi mắt để tận hưởng sự yên bình ấy...
Một vài tích tắc sau bỗng sấm chớp đùng đùng, tiếng còi xe cứu thương réo ầm ĩ, Tùng giật mình bật dậy, anh lơ mơ nhìn thấy người con gái mình yêu nằm giữa vũng máu đang loãng đi hòa vào cùng mưa. Anh lao tới chỗ cô nhưng không thể, không gian và thời gian như đảo lộn, chúng cuốn anh vào một vòng xoáy sâu hun hút làm anh rơi xuống một cái hố đất lạnh lẽo, cùng lúc đó anh tỉnh dậy trên giường của mình, trong nhà mình, đầu óc choáng váng.
Là mơ! Tùng hốt hoảng nhìn quanh, mồ hôi đã đầy trên gương mặt anh, chúng làm ướt chiếc áo anh đang mặc trên người. Rất lâu rồi anh không còn mơ thấy Thu - người yêu cũ của mình... nhưng nay lại mơ, anh chỉ là cảm thấy lòng như thắt lại. Câu chuyện buồn đó anh muốn quên nhưng chưa khi nào quên được, đã tám năm rồi!

...

Ngày thứ hai nghìn bốn trăm ba mươi.
Gần một tháng vật lộn với bài vở và thi kết thúc học phần Mẫn cảm thấy chẳng còn chút sức lực nào, sắp tới còn thực tập nữa, mới nghĩ qua thôi cô đã ngán ngẩm rồi. Nhưng nghĩ đến khoảng thời gian sau khi hoàn thành chương trình học liên thông cô sẽ được thoải mái hòa mình vào cuộc sống bộn bề để tự mình kiếm tiền cô lại thấy thú vị và hào hứng trở lại.
Hôm nay sau khi thi môn cuối xong Mẫn có hẹn ăn tối với Cường. Cô vì điều đó mà thấy rạo rực cả buổi, đối với cô dù ngày nào cũng gặp thì cảm giác vẫn như lúc đầu gặp mặt, vẫn rạo rực, vẫn xốn xang đến lạ.
- Được nghỉ có tuần thôi à? 
Hằng chán nản khi nghe Phúc thông báo lịch tập trung gặp giảng viên hướng dẫn thực tập.
- Nói lâu quá nhỉ, lớp mình mỗi lần họp lại dài dòng.
Mẫn nóng ruột bật điện thoại lên xem giờ rồi mở tin nhắn của Cường ra đọc. Anh đã đến và đợi cô được ba mươi phút rồi.
- Hôm nay sao cứ cuống lên thế? - Hằng nhíu mày khó hiểu.
Mẫn cười cười rồi nói nhỏ, hai má bất giác đỏ hây hây.
- Cường hẹn tao ăn tối.
Hằng nghe vậy chỉ gật gù, nhưng trong lòng lại dâng lên nỗi niềm thất vọng đến lạ kỳ cùng một chút lo lắng, bất an. Cô lo rằng mình đã thích thầy giáo - người yêu của cô bạn học cùng, việc này khiến Hằng đau đầu, bối rối gần tháng nay. Cô chỉ mong rằng bản thân sẽ không làm điều gì lố bịch phá hỏng mối quan hệ tốt đẹp của Mẫn.

Chờ mãi, chờ mãi cũng thấy được người con gái mình yêu, Cường trìu mến, vẫy tay gọi Mẫn và còn cài mũ bảo hiểm cho cô khiến bao bạn học nhìn thấy muốn hờn cả thế gian. Phúc đi ngang qua chào thầy một tiếng rồi mặt lạnh tanh không đáp lại ánh nhìn chào hỏi của Mẫn. Không rõ anh cố tình hay vô ý...
Có những điều xảy ra không ai biết được nội tình trừ những người trong cuộc.

Nhà hàng Món ngon Hàn Quốc buổi tối khá đông, hầu như khách hàng đều phải gọi điện đặt trước mới có chỗ ngồi, Cường biết vậy nên sáng nay anh đã gọi điện từ sớm để đặt bàn. Nắm tay Mẫn đi đến bàn đặt sẵn, kéo ghế cho cô rồi anh cũng nhanh chóng ngồi vào chỗ mình - phía đối diện.
- View đẹp quá anh ạ, anh chọn chỗ khéo quá đấy! - Mẫn vừa ngồi xuống đã thích thú khen ngợi.
- Có gì mà anh không làm được chứ! - Cường nhún vai. - Em chọn món đi.
Mẫn ngắm nhìn các món trong menu một lúc rồi chỉ chọn được mỗi món cơm cuộn. Cô không hay đi ăn đồ Hàn nên nếu phải chọn cô chả biết món gì ngoài cơm cuộn cả.
- Mỗi món đó thôi à? Ngốc thế không biết, thôi để anh gọi cho.
Cường nháy mắt với Mẫn và vẫy tay gọi phục vụ rồi cũng kêu thêm được những món ngon có tiếng ở đây. Trong các món được gọi ra Mẫn thấy vừa miệng nhất là món súp đậu phụ kho. Đây là một món ăn vô cùng thú vị theo nhận định của cô.
- Ôi mềm và ngon quá. Cảm giác xúc từng thìa bỏ vào miệng thật thú vị anh ạ. Còn cay nữa chứ, lần sau đến đây em sẽ kêu món này đầu tiên.
Mẫn vui vẻ cười tít cả mắt. Cường nhìn cảnh tượng đó bất giác nghĩ đến câu nói kinh điển "đường tắt đến trái tim người con gái nhanh nhất chính là đi qua dạ dày".
- Em thích thì ngày nào đến đây ăn cũng được. - Cường lấy tay xoa đầu Mẫn như xoa đầu một con cún con.
- Em không phải chó mà anh xoa mạnh vậy đâu. - Mẫn bặm môi vờ cáu giận. - Nhưng em cho phép vì em thích.
Cả hai nhìn nhau cười thành tiếng. Cường không nghĩ cô lại có cả mặt này nữa, quả thật càng ngày càng thấy cô người yêu bé bỏng hay tếu và rất dễ thương, nếu phải xa cô lần nữa đó là điều không bao giờ anh làm được. Không bao giờ, Cường tự dặn lòng mình như vậy.
...
Nắm tay nhau trước cửa nhà Mẫn mà chẳng thể nào yên tâm rời đi, từ lúc biết cô ở nơi xa lắc xa lơ này và lại là một nơi thưa dân anh luôn bất an trong lòng, thiếu điều xách đồ về đây ở với cô thôi. Hôm nào đưa cô về là phải đứng ôm cô gần nửa tiếng đồng hồ dù sớm hay muộn, ráo hay mưa, lạnh hay nóng.
- Sao anh cứ lo hoài làm gì? Em có thể tự bảo vệ bản thân mình mà, đồ phòng vệ em giăng đầy nhà luôn ấy. - Mẫn ngước lên nhìn Cường, đôi mắt sáng long lanh trong màn đêm tựa như sao trên trời.
- Thì anh lo vậy đấy. Chỉ muốn bên em! - Cường ghì chặt cô hơn, anh tựa cằm vào đầu cô như muốn nói cô là vật sở hữu quý báu của mình.
Nghĩ ngợi mãi, hít một hơi đầy lồng ngực, Mẫn đưa ra đề nghị khiến anh vừa vui vừa sốc.
- Thật hả, anh hư và nguy hiểm lắm đấy, em đừng hối hận khi bảo anh ở lại qua đêm nhé!
Cường thả Mẫn ra, tay nắm chắc hai vai cô lay mạnh rồi chìa tay ra xin chìa khóa mở cửa.
- Anh dám làm gì vượt giới hạn thì em sẽ xử anh bằng đồ tự vệ. - Mẫn thả chìa khóa vào tay Cường, không quên tặng anh một cái lườm tóe lửa.
Nhà Mẫn có ba tầng. tầng trệt là phòng khách và nhà bếp, phòng mẫn ở tầng hai còn tầng ba dành riêng để đồ đạc và giặt đồ phơi phóng các kiểu. Cường vào nhà "xin phép" Mẫn đi thăm thú từ trên xuống dưới và khi quay lại nhìn cô anh nhún vai nói, nét mặt có vài phần thất vọng.
- Hình như không còn phòng nào cho anh ngủ em ạ. Anh rất lấy làm tiếc nhưng anh nghĩ mình có thể ngủ chung phòng với nhau để giải quyết vấn đề nan giải này. Em thấy sao?
Mẫn nghe vậy mà buồn cười, cố kìm cơn lại cô gãi đầu nét mặt tỏ ra ngây thơ vô tội vô cùng.
- Em quên không nói là nhà em chỉ bố trí một phòng ngủ, chết thật giờ sao nhỉ? Anh nói cũng có lý nhưng em nghĩ anh có thể đi về mà. Hợp lý ha?
Cường nhìn Mẫn khó hiểu, anh thật sự không phân biệt được cô nói thật hay đùa. Bỗng anh thấy khá tiếc nuối cho tài năng diễn xuất của cô.
- Good! Em diễn mà như thật!
- Ai diễn ạ? Thôi em tiễn, anh về đi. Khi khác lại nhà ha.
- Tiễn này!
- A, bỏ em ra.
- Anh không bỏ ấy.
Cường mặc kệ tiếng la hét của Mẫn, anh bế thốc cô lên đến tận phòng và ném xuống giường.
- A A A!
Phản ứng đầu tiên của cô khi bị thả phịch một cái xuống giường là hét thất thanh và vội vàng ngồi dồn vào góc giường cùng với hành động ôm gối. Cường nhìn mà không thể nhịn được, anh đứng chống nạnh cười lớn tiếng, nhưng cũng nhanh chóng nghiêm mặt lại:
- Nếu có tên biến thái định "hấp diêm" em thì em cũng chỉ biết làm vậy thôi hả? Sao lại không có hành động tự vệ nào thế? Bảo anh yên tâm, anh làm không được đâu!
- Thì vì là anh mà, không lẽ em lấy bình muối ớt tự pha xịt vào mặt anh anh mới vừa lòng.
Mẫn phụng phịu quay mặt ra phía cửa sổ không thèm nhìn Cường. Thấy vậy anh ngồi xuống cạnh cô, lấy hai tay xoay người cô về phía mình rồi ôm chặt cô vào lòng mình. Anh thủ thỉ với cô rất nhiều điều, bộc bạch hết tâm tư của mình cho cô nghe. Cường không sợ Mẫn biết anh yêu cô nhiều hơn thì sẽ bị cô đối xử hời hợt với mình. Anh tin tình cảm của cô và anh tin tình cảm của chính mình. Vì thế nên anh không giấu giếm bất kỳ điều gì khi tâm sự với cô hết.
- Thì tại khi nãy anh cứ nói to âm lượng lên làm em thấy mình như bị trách mắng ấy... nên em mới dỗi.
- Ừ anh xin lỗi!
- Sau này đừng có la lớn với em nha!
- Ừ, chỉ em được la lớn với anh. Không dỗi nữa nha!
Cường buông cô ra, thấy cô cười mỉm má hây hây đỏ là anh biết cô hết giận rồi. Anh cười tươi xoa đầu cô như xoa đầu một con cún rồi lại ôm cô vào lòng, tâm sự với cô thật lâu...

...

Gidae Coffee cả ngày nay "kín cổng cao tường", Tùng cảm thấy bức bách, anh muốn một mình nhưng lại không muốn ở nhà nên quyết định cho cả quán nghỉ làm hai hôm. Trái tim anh đau đớn, cái cảm giác về vụ tai nạn của Thu tám năm trước lại quay về.
Anh đang uống bia, vỏ lon vứt vương vãi dưới sàn nếu thu vào chắc cũng được một nửa tải của mấy bà đồng nát gánh rong dọc đường. Đôi mắt anh đờ đẫn nhìn vào khoảng không tối tăm trước mặt, mọi thứ trước mắt anh cứ nhòe nhoẹt đi, khi thì hai bóng khi thì không có gì cả, chút ánh sáng hắt từ đèn đường vào quán qua tấm kính chẳng giúp anh nhìn rõ hơn, lúc này cho dù anh có tỉnh tảo cũng không thấy rõ huống chi anh đang vô cùng "say sưa"!

Thu là một người con gái dịu dàng, nụ cười duyên dáng luôn hiện hữu trên môi cô, cô luôn bình tĩnh và xử lý mọi việc trong bình yên dù chuyện xảy đến có "kịch tính" như thế nào đi chăng nữa.
Ngày đầu tiên Tùng gặp Thu chính là tại khu vườn hoa hướng dương tươi rói nhà cô, hôm đó anh theo chân chị gái đến nhập hoa nhà cô về bán, những cây hoa hướng dương kiêu hãnh khoe mình trong nắng gió, giây phút anh bắt gặp nụ cười dịu dàng của cô ẩn hiện sau những tán lá xanh mướt và sắc vàng của hoa khiến tim anh lạc nhịp. Khi đó anh tự hỏi lòng mình rằng trái tim anh có phải đã rớt đâu mất rồi không, hay là nó đã sớm nằm gọn trong tay cô rồi. Hàng trăm câu hỏi cứ bủa vây tâm trí khiến anh lú lẫn, anh thật không ngờ bản thân mình cũng có lúc như thế này - lúc trót say nắng một cô gái - lúc trúng tiếng sét ái tình.
Câu chuyện tình ngọt ngào của hai người bắt đầu từ những cuộc gặp mặt với lý do người mua kẻ bán hoa hướng dương, dần dần là gặp vì nhớ nhung, những lời hứa hẹn sẽ cùng nhau đi đến cuối con đường, sẽ nắm tay nhau không bao giờ buông ra.
Nhưng... giây phút đó anh đã buông tay cô, anh đã để cô một mình quay lại nhặt đồ bị rơi khi trời đang mưa tầm tã. Anh căm hận bản thân dù cho trước lúc ra đi cô đã nói rằng không sao, rằng đó không phải lỗi của anh, và rằng anh đừng bao giờ cảm thấy buồn vì cô không còn bên anh nữa... Anh không thể tin được chỉ vài giây trước cô còn cười nói với anh, vài giây sau đã nằm gọn trong vũng máu tươi bị loãng đi vì mưa.

Những ảo ảnh của quá khứ đang vây lấy Tùng, anh cúi gằm mặt xuống và khóc. Một bàn tạy nhỏ bé khẽ kéo anh ngả vào lòng mình, vỗ về anh chìm vào giấc ngủ. Trong cơn say mê man đôi lần Tùng mở mắt ra, anh ngước lên nhìn người con gái ấy, khẽ gọi tên cô rồi yên tâm thiếp đi trong vòng tay ấy... đã lâu lắm rồi anh không được cô ôm vào lòng như thế này, cảm giác bình yên nơi sân nhà lại hiện lên trong tâm trí, nó khiến anh mỉm cười an yên đến lạ...