Sunday, January 14, 2024

Nắm tay giữa sương mờ

(Ảnh: Internet)
Mối tình bị đứt đoạn, hai người chỉ đành hạnh phúc bên người mới vì không thể bao dung được nhau trong cuộc đời này. --- Tiếng mưa rả rích ngoài hiên, nước mưa hòa lẫn cùng gió và cây cỏ tỏa ra mùi hương thoang thoảng đặc trưng của ngày mưa len vào căn phòng trống vắng lặng. Hằng ngồi bó gối như đang ôm gọn nỗi cô đơn vào lòng mình. Cô nghiêng mặt nhìn ra cửa sổ, ánh đèn đường hắt vào làm lộ đôi mắt đang long lanh đầy nước của cô. Cô đã cố giấu chúng bằng cách tắt hết đèn điện trong nhà. Nhưng có vẻ như dù có cố giấu cỡ nào thì cũng không thể dối lòng mình được. "Em phiền thật đấy, ngoài kia người ta yêu nhau đầy ra nhưng có ai phiền phức quẩn quanh người yêu của họ cả ngày như em không? Chia tay đi! Anh không thể chịu nổi nữa! Anh cũng cần có quỹ thời gian riêng của mình chứ! Em có hiểu được không?" Từng câu từng chữ mà Khải nói cứ văng vẳng bên tai cô, như thể anh đang trực tiếp nói ngay lúc này trước mặt cô vậy. Yêu một người là sai sao, ở cạnh người mình yêu là sai sao? Dù có cố gắng để hiểu cho cảm giác của anh thì cô cũng thật sự không hiểu, tại sao sự quan tâm, sự gần gũi của những người đang yêu lại trở thành sự phiền phức và là cái cớ để Khải nói ra lời chia tay. Hai tuần rồi, cô im lặng thì anh cũng lặng thinh. Có phải hai người đã thật sự kết thúc? Không được, cô vẫn còn yêu anh nhiều như vậy thì làm sao có thể nói kết thúc là kết thúc được? Cô phải đi tìm anh, phải nói cho anh biết hai tuần qua đối với cô khổ sở như thế nào! Hằng lao ra ngoài giữa đêm mưa gió, dù đã mặc áo mưa nhưng cái lạnh của cơn mưa đêm vẫn khiến cô cảm thấy muốn ngã bệnh ngay lập tức. Nhưng cô không thể gục ngã khi chưa đứng trước mặt anh để nói ra nỗi lòng của mình như thế này được! Cốc cốc cốc! Tiếng gõ cửa vang lên khi Khải đang dần chìm vào giấc ngủ. Mỗi khi trời mưa anh thường ngủ ngon hơn những ngày bình thường khác. Hằng không rõ cô đã ấn chuông và gõ cửa nhà anh trong bao lâu, nhưng khi cánh cửa bật mở ra cũng là lúc cô không ý thức được mọi điều xung quanh nữa. Nhìn thấy hình ảnh anh mờ dần trước mắt mình cũng là lúc cô gục ngã. Cơ thể nhỏ bé run rẩy và ướt nhẹp của Hằng đang nằm gọn trong lòng bàn tay của Khải. Anh thở hắt ra đầy sầu não rồi nhấc bổng cô vào trong nhà. Khải cẩn thận lau người rồi thay bộ đồ khác cho Hằng, nhìn cô nằm trên giường anh thấy có chút xót thương, còn tình yêu xưa kia lại chẳng cảm nhận được chút nào. Anh không biết khi cô tỉnh lại hai người sẽ phải đối diện ra sao. Hai tuần qua, không có cô anh thật sự đã rất thoải mái. Thà rằng anh đã yêu thương kẻ khác nên muốn bỏ cô thì có lẽ anh còn thấy nhẹ lòng hơn. Chắc cô phải đau khổ lắm mới đội mưa tìm anh giữa đêm thế này. "Anh ơi!" "Tỉnh rồi à!" "Em nhớ anh! Em thật sự đã rất khổ sở để thử chấp nhận lời chia tay của anh. Thế nhưng mà... em... em không thể làm được. Em vẫn còn rất yêu anh. Mình đừng chia tay anh nhé!" Hằng ghì chặt lấy Khải, cô sợ lắm, sợ lỡ vòng tay mình lỏng ra một chút thì anh sẽ biến mất. Cô sợ lắm, thật sự rất sợ! "Em nghỉ đi đã, sáng mai dậy rồi mình nói chuyện nhé!" Khải đáp lại cái ôm của Hằng bằng cái ôm nhẹ nhàng và ấm áp mọi khi, anh vừa thở dài vừa vỗ về dỗ dành cô. Anh không muốn phải gay gắt với một người đang yếu ớt như thế này. Có lẽ đây là phần tình cảm còn sót lại trong anh đối với cô. Mệt mỏi chìm vào giấc ngủ, Hằng thấy lại được cảm giác có anh che chở nên yên tâm lắm, cô ước rằng khoảnh khắc này sẽ kéo dài mãi mãi thì tốt biết bao nhiêu. Sáng hôm sau, Hằng bị đánh thức bởi mùi đồ ăn. Mùi bơ thơm béo ngậy xộc vào cánh mũi khiến chiếc bụng cồn cào của cô réo ầm ĩ. Cô di chuyển ra phòng bếp bằng cơ thể còn đang choáng váng của mình, có vẻ như cơn mưa đêm qua ảnh hưởng đến sức khỏe của cô không nhẹ. "Anh làm bánh mì bơ ạ? Thơm quá!" Hằng ôm lấy Khải từ phía sau khiến anh hơi bất ngờ nên thoáng giật mình. Anh nhẹ nhàng gỡ tay cô ra rồi xoay người lại nhìn cô. "Mình chia tay rồi mà. Em đừng tùy tiện như thế, rồi lại khó dứt!" Câu nói của Khải khiến Hằng thật sự rất đau lòng. Anh vẫn kiên quyết như vậy nhưng lại vẫn dịu dàng cả đêm qua chăm sóc cho cô, giờ còn nghỉ làm để nấu bữa sáng ăn cùng cô. Quả thật cô không hiểu nổi anh nữa rồi. "Thà rằng đêm qua anh ném em ra đường đi cho rồi! Cho người ta hy vọng rồi dập tắt một cách phũ phàng như thế này, anh có thấy thoải mái không?" "Em đừng ngang ngược nữa, nếu là em thì em có thể để một cô gái ở ngoài lúc đêm mưa lạnh không? Nhất là người con gái đó lại là người mình từng thương. Em nói chuyện có lý tí đi chứ?" "Người từng thương? Khá khen cho câu nói ấy!" Hằng cười khổ. Mới có bấy nhiêu thời gian ít ỏi trôi qua mà anh đã vội gói ghém cô thành món đồ cổ thật rồi sao? Ấy thế mà cô còn định tới đây nói với anh sự khổ sở của cô trong những tuần qua. Ôi càng nghĩ càng thấy cô vừa dại khờ vừa ngây thơ! "Em định cứ ôm cục tức này mà đi về, nhưng không, em nghĩ em nên nói ra." "Em nói đi, anh nghe đây!" Khải từ tốn đáp lời. Anh thật sự cũng muốn biết đêm qua vì điều gì mà cô lại không quản mưa gió lao đến nhà anh như thế. "Em nhớ anh và muốn quay lại với anh. Hai tuần qua em đã khổ sở lắm. Đó là điều em muốn nói với anh!" Lấy hết dũng khí để nói ra, mặc dù vẫn là những lời mà đêm qua trong lúc cảm xúc rối bời cô đã nói ra, nhưng cô cũng thấy trong lòng nhẹ nhõm hơn chút. Tuy nhiên, giờ đây cô hoàn toàn không thể đoán được Khải sẽ đồng ý hay không đồng ý bắt đầu lại mối quan hệ này. Bởi lúc này trông anh trầm tư hơn khi nãy rất nhiều. Anh đang im lặng. Rốt cuộc thì trong cái khối óc thông minh kia đang tính toán điều gì? "Anh vẫn nghĩ là... mình không nên quay lại!" Câu nói đêm qua và câu nói hiện tại của Hằng giống hệt nhau về mặt ý nghĩa, vậy là anh đã có hai lần để suy nghĩ về lời đề nghị của cô. Nhưng đáp án của anh rốt cuộc vẫn chỉ có một! "Lý do?" "Anh đã không còn vui vẻ và hào hứng khi gặp em, nếu cứ tiếp tục thì đó là một sự sai lầm em ạ." "Chứ không phải anh có người khác à?" "Không! Trước nay anh chỉ có mình em thôi!" Khải nhìn sâu vào đôi mắt đang trực trào những giọt lệ phẫn nộ của Hằng rồi thành thật trả lời. "Nói dối! Nói dối!" Hằng gào lên và lao vào đấm thùm thụp vào ngực của Khải. "Đồ tồi! Anh từng hứa sẽ bên tôi cả đời! Giờ lại nói vì không còn cảm xúc khi bên tôi nên chia tay! Thà rằng... thà rằng anh cứ nói anh có người khác thì tôi còn thấy nó bớt vô lý đi!" Không biết phải trấn an Hằng như thế nào, Khải chỉ còn cách đứng im chịu trận. Người ta nói khi yêu nhau một thời gian sẽ cảm thấy chán nhau, nếu thật sự cùng nhau vượt qua được sự chán chường đó thì sau này sẽ bền vững lắm. Đã có lúc Khải cho rằng mình đã vượt qua được, nhưng dường như anh đã nhầm. Càng bên cô, anh càng thấy chẳng còn chút cảm xúc nào. Việc gần gũi cô như một thói quen khiến anh ngột ngạt. Cộng thêm, cô không thay đổi chút nào từ ngày hai người yêu nhau, cứ bám dính lấy anh như một loại keo dính. Thời gian để anh có sự riêng tư cũng không nổi trọn vẹn một ngày. Anh không rõ mọi chuyện sai từ khi nào, chỉ là khi anh nhận ra thì đã chẳng còn cứu vãn nổi mối quan hệ này nữa. Nó khiến anh sợ cả việc phải bắt đầu yêu đương với một người nào đó. Vậy nên anh không thể nói dối rằng anh vì yêu ai đó mà bỏ cô được. Hoàn toàn không muốn lấy lý do không có thật đó. Giá mà cô có thể một lần đặt mình vào vị trí của anh thì có lẽ cô đã hiểu anh hơn. "Sao anh không nói gì?" Đánh mắng Khải chán chê, Hằng ngồi phịch xuống sàn nhà, bơ phờ đặt câu hỏi. "Vì anh sai nên anh không có gì để thanh minh cả, anh chỉ mong em có thể nguôi giận và sống thật vui vẻ. Anh xin lỗi!" Nghe được câu trả lời của Khải, Hằng ôm mặt, miệng thì cười lớn nhưng nước mắt vẫn chẳng thể ngừng rơi. Cảm xúc trong cô lúc này thật tệ và bí bách. Mấy năm trời quấn quýt bên nhau khiến cô lầm tường mối quan hệ này sẽ thật sự viên mãn đến sau cùng. Nhưng không, cô hoàn toàn sai lầm. "Nếu em buông tay... anh... anh sẽ hạnh phúc chứ?" Sau một hồi khóc lóc tức tưởi, Hằng cố gắng gạt đi nước mắt, nghẹn ngào nói. "Anh... anh không chắc, chỉ là anh sẽ cảm thấy nhẹ nhõm và tự do hơn chăng!" Khải trả lời nhẹ bẫng. Chính khoảnh khắc này, nhìn sâu vào đáy mắt của anh, Hằng đã thấy sự khao khát được giải thoát trong anh mãnh liệt nhường nào. Đột nhiên cô không còn muốn níu kéo nữa. Có lẽ chính cô cũng không biết bản thân lại yêu thương anh nhiều đến thế. Cô hoàn toàn có thể vì anh mà làm tất cả mọi điều miễn sao đó là những gì mà anh thật sự mong muốn. "Nếu... nếu nói.... nếu nói em có thể hiểu toàn bộ cho anh... cho anh lúc này. Thì là... thì là em nói dối. Nhưng được rồi. Hôm nay sẽ... sẽ là ngày... ngày mà mình chính thức chia tay!" Hằng nói trong tiếng nấc nghẹn ngào, trái tim cô đau đớn quá! Thật khó khăn để Hằng có thể từ bỏ, giá mà trong anh còn chút cảm giác với cô thì có lẽ cô đã thử níu kéo thêm, nhưng hôm nay cô đã chứng kiến tất cả, cảm nhận được mọi thứ. Vậy nên dù có đớn đau cỡ nào cô cũng sẽ chấp nhận ra đi. Chỉ mong anh đừng bao giờ hối hận về quyết định ngày hôm nay của mình. Khải thấy Hằng đột nhiên thay đổi thái độ rồi rời khỏi thì chạy theo định tiễn cô, nhưng rất nhanh đã bị cô từ chối. Chắc có lẽ cô sợ rằng nếu anh đi theo thì cô sẽ mãi mãi không bao giờ buông tay được nữa. Lần bước đi này cô nhất quyết sẽ không ngoảnh đầu lại. Sau ngày hôm ấy, mỗi ngày qua đi đều thật khó khăn, Hằng phải cố gắng che đậy sự buồn tủi của mình. Ban đầu cô nghĩ mình sẽ vứt bỏ mọi thứ liên quan đến anh, sau dần cô lại không nỡ, bởi cô sợ rằng khi muốn tìm lại sẽ chẳng thấy được gì. Lúc đó cô sẽ tuyệt vọng lắm. Còn về phía Khải, anh vẫn tiếp tục nhịp sống của mình, đôi khi nghĩ đến Hằng anh lại vô thức vào các trang mạng xã hội tìm kiếm thông tin của cô mặc dù biết chắc chắn tại thời điểm này cô sẽ chẳng buồn để lộ chút thông tin nào của bản thân cả. Anh cũng nhiều lần ngồi ngẫm nghĩ rất lâu về cảm xúc của bản thân trong lần chia tay này. Thật sự liệu anh vì tự do của bản thân mà rời bỏ cô là đúng hay sai. Và có đúng vì tự do mà rời đi, hay tận sâu trong tim anh vốn dĩ đã chẳng còn chút tình cảm nào với cô nữa rồi. Ngày tháng cứ vậy trôi đi, đến tận vài năm sau đó Khải và Hằng dường như vẫn chẳng thể yêu thêm một ai. Nhưng họ cũng không có ý định quay về với nhau... Một ngày nọ, ở nơi Tam Đảo mù sương, Hằng đi dạo một mình để cảm nhận sự mới lạ của nơi đây, cô thả trôi lòng mình để không phải suy nghĩ bất kỳ điều gì, bởi chả mấy khi cô trốn làm đi chơi như thế này. Bỗng cô dừng lại, cách người phía trước chỉ còn hai bước chân, dù lớp sương khá dày so với bình thường nhưng cô tin mình không hề nhìn lầm. Người trước mặt cô chính là Khải. Đã ba năm rồi, kể từ ngày cô xoay người bước đi, cả hai chưa một lần chạm mặt nhau. Ngày hôm nay quả thật đầy bất ngờ với cả hai. "Em khỏe không?" Khải tiến về phía Hằng, sau ba năm, gương mặt anh khác xưa khá nhiều, có vẻ như anh đã trở thành một người trầm lặng hơn. "Em ổn, thế còn anh?" Hằng bình thản trả lời, trong lòng cô không cảm thấy quá phấn khích như thi thoảng cô vẫn nghĩ về khoảnh khắc này. Trước mặt cô, anh đang hiện diện thật nguyên vẹn và hoàn hảo, cô chỉ đơn giản là cảm thấy biết ơn vì điều đó. "Anh cũng thế, mình đi dạo cùng nhau chút nhé!" "Vâng." Khải và Hằng cùng nhau dạo bước nhưng vẫn giữ một khoảng cách nhất định. Lớp sương sớm thi thoảng mỏng đi do gió thổi tạt qua nhưng cũng mau chóng dày lên khi gió ngừng thổi. Đã có lúc họ tưởng rằng hai bàn tay đã thật sự chạm vào nhau. Thế nhưng cả hai đều biết điều đó cũng không có nghĩa lý gì nữa. Cái nắm tay như sương mờ này có lẽ là dấu chấm hết đẹp đẽ cuối cùng mà họ dành cho nhau. Bởi hai người đã thật sự bình thản để buông tay nhau rồi. Hằng không còn đau khổ và đau đáu về mối tình này, Khải cũng không còn áy náy nữa... Yêu một người chính là như vậy, trả tự do đúng lúc và tôn trọng quyết định của đối phương, cũng như tha thứ và tự yêu lấy chính bản thân mình. Thời gian qua đi tất cả sẽ chỉ còn lại là những hồi ức đẹp, hiện tại phía trước vẫn là quan trọng hơn cả. Sau này chúng ta rồi sẽ gặp được hạnh phúc đích thực, chỉ là chẳng phải cùng với nhau. Nhưng thi thoảng có thể hay biết thông tin về nhau đã là một loại hạnh phúc rồi, phải không? Gi (2:12 pm - 14/01/2024) Đăng lần đầu tại minigame Những Ngón Tay Đan 

Wednesday, September 20, 2023

Có hạnh phúc nào như thế dành cho người như bạn và tôi...

(Ảnh: St)

Có hạnh phúc nào như thế dành cho người như bạn và tôi...

Chạnh lòng trước một video tỏ tình của cặp đôi trẻ tuổi nổi tiếng trên mạng xã hội. 

Chạnh lòng vì người ta được người thương tặng cho món quà đắt tiền. 

Chạnh lòng vì người ta có người để sẻ chia niềm vui, nỗi buồn. 

Chạnh lòng vì lỡ thấy ánh mắt của một kẻ si tình dành cho người mà họ yêu.

Chạnh lòng vì lúc nào bản thân cũng chỉ có một mình...

Tôi tự hỏi có hạnh phúc nào như thế dành cho bạn và tôi... ở một tương lai không xa? Tôi vốn dĩ chẳng phải là một kẻ may mắn trong tình yêu, và cũng không đủ tinh tường để nhận ra yêu thương ở ngay cạnh mình. Giống như đang bị dải lụa mềm mỏng che mất tầm nhìn, tuy không phải kẻ mù lòa nhưng thực chất chẳng thể nhìn rõ sự tình hay con người tốt xấu xung quanh. Có lẽ bởi vậy mà mãi đến khi bỏ lỡ một ai đó có tình cảm với mình tôi mới ngơ ngác nhận ra. 

Các bạn có biết một người rất lâu rồi không dành tình cảm cho ai sẽ đặt bản thân ở trạng thái như thế nào không? Đó là một chữ "lặng" kết hợp với một tâm thế sẵn sàng buông tay. "Lặng" ở đây có nghĩa là không còn hay nói đúng hơn là "không dám" để bản thân phấn khích hay miên man đau khổ khi rơi vào bất kỳ tình huống nào. Sẵn sàng buông tay có ý nghĩa đơn giản là nếu thật sự phải rơi vào cảnh chia tay, đứt gãy một mối quan hệ, họ sẽ sẵn lòng buông bỏ ngay lập tức, không bi lụy dù chỉ một phút hay một giây. Và tất nhiên là không hề hối tiếc. 

Mạnh mẽ như vậy là tốt. Nhưng sống một cuộc đời thiếu đi những cảm xúc vui tươi như ánh ban mai, hay buồn sâu thẳm như ngày mưa giông xem chừng cũng kém đi vài phần thú vị. Bạn biết đấy, chuyện này chẳng khác nào một món ăn cần vị ngọt thì đột nhiên người nấu lại quên không mua loại gia vị đó về. Cố ăn một lần, hai lần, ba lần thì được, chứ lần nào món ăn cũng thiếu vị thì liệu còn thấy muốn ăn món đó nữa không? 

Vậy nên nếu có thể thì tôi mong rằng bạn và tôi vào một ngày gần nhất sẽ phá vỡ được "lớp băng lạnh lùng" vây quanh trái tim mình. Mong rằng đứa trẻ đang chịu tổn thương trong mỗi chúng ta sẽ được chữa lành và thỏa thích vẫy vùng trong thế giới tươi đẹp này. Mong rằng sau mỗi lần gặp chuyện không như ý bạn và tôi sẽ dũng cảm trải nghiệm thất bại và dũng cảm bắt đầu lại mọi thứ với nhiệt huyết như lúc ban đầu. 

Và tôi mong rằng bạn, là bạn đó, người đang đọc đến những dòng cuối cùng của bài đăng này hãy ngay lập tức mỉm cười nhé! Cảm ơn bạn vì đã luôn cố gắng, cảm ơn bạn vì đã không bỏ cuộc! Bạn và tôi chắc chắn sẽ hạnh phúc! Chắc chắn là như vậy rồi! :D 


Gi

(11:31 pm - 20/09/2023)

Monday, August 21, 2023

Những điều cha mẹ chưa kể...

(Ảnh st)

"Ông nó sao thế?"

"Mưa nhiều, đầu gối đau nhức quá bà ạ!"

"Đã bảo ông làm một chuyến xe lên thành phố để thằng Tú đưa đi khám rồi. Ông cứ không nghe lời thế này tôi biết phải làm sao?"

Bà Vân vừa xoa bóp đầu gối cho chồng vừa càm ràm. Bà trách thì trách vậy thôi, chứ trong lòng bà lắng lo nhiều lắm. Nhà có mỗi thằng con trai lại đi lập nghiệp ở xa. Bao năm nay, ở chốn thôn xóm xa xôi nghèo nàn này chỉ có hai cái thân già ở nhà rau cháo nuôi nhau. Nếu giờ ông Bình mà có mệnh hệ gì thì bà biết sống như thế nào?

"Bà chỉ được cái lo xa. Tôi chinh chiến xa trường bao năm, khi kết thúc chiến tranh lại tiếp tục lao động quần quật nuôi con cái ăn học thành tài. Tôi khỏe lắm, bà không phải nghĩ ngợi nghe chưa!"

Ông Bình dịu giọng chấn an vợ bằng câu chuyện xưa như diễm kể cả ngàn lần không biết chán. Bà Vân nghe xong chỉ biết gật gù như bao lần mà thôi. 

"Sao không nói gì, bà nhớ là đừng nói gì với thằng Tú nhé! Nó giờ có gia đình riêng rồi, lo cho các con đã đủ bận tối mắt, tối mũi. Đừng làm con nó bận tâm thêm nữa!"

Bà Vân buồn lòng. Lắm khi bà trách chồng mình vô cùng, lúc còn trẻ bảo đẻ thêm vài đứa, sau già còn có đứa nọ, đứa kia chăm sóc tuổi già cho mình, nhưng ông Bình cũng cứng đầu, vì muốn dành những điều tốt đẹp nhất cho con nên dù xung quanh xóm nghèo nhà nào cũng ba bốn người con thì ông vẫn quyết tâm giữ vững quan điểm chỉ đẻ một người con là anh Tú mà thôi. 

"Bà lại nghĩ về vấn đề đó à?"

"Ông cứ kệ tôi!"

"Làm sao mà tôi kệ được, bà cứ nghĩ nhiều lại thành trách thằng Tú cho mà xem." Ông Bình chép miệng, sự khổ tâm hiện rõ trên gương mặt. 

"Ông không phải lo, thằng Tú cũng là con trai tôi. Tôi thương nó còn chả hết, trách cứ gì. Chỉ là giờ chúng ta tuổi cao sức yếu rồi, cùng nhau lâm bệnh rồi đi cùng nhau thì chả nói làm gì, ông hay tôi mà đi trước thì người còn lại sao sống nổi!"

Bà Vân rơm rớm nước mắt, bà cảm thấy không còn đủ tự tin để sống vui vẻ, không lo nghĩ gì khi ở cái tuổi này. 

"Mẹ nói gì vậy ạ?"

Anh Tú thả rơi túi hoa quả và bánh trái trên tay xuống đất, chạy vội lại phía bố mẹ. Bàn tay anh lạnh ngắt do đi ngoài trời mưa, người thì ướt nước mưa, cứ khẽ run lên từng đợt. 

"Sao con lại ở đây, có công chuyện gì gấp à? Đang mưa gió thế này!"

Ông Bình và bà Vân cùng nhau lên tiếng. Hai người lo lắng vội vã đứng dậy cuống cuồng tìm khăn bông để lau người cho con trai. 

"Bố mẹ cứ kệ con ạ. Chút mưa gió này có hề hấn gì đâu ạ. Nếu con không bất ngờ về đến thì sao mà biết được bố mẹ lại có những suy nghĩ như thế này. Con thật sự cảm thấy không yên tâm nổi. Hay là..."

Chưa nói hết câu, ông Bình đã chùm khăn bông lên đầu anh Tú rồi lau đầu cho anh như khi anh còn nhỏ. Đối với ông mà nói, dù anh có trưởng thành cỡ nào thì trong mắt ông, anh vẫn chỉ là cậu con trai nhỏ bé mà thôi. 

"Dạ bố cứ để con, bố mẹ ngồi đi ạ. Con bị ướt mưa có tí thôi mà." Anh Tú vừa dọn gọn đồ rơi dưới sàn, vừa tiếp lời. 

"Rồi rồi, cứ lau khô đầu tóc, đi thay đồ ra không lại cảm lạnh." 

Bà Vân giục giã anh Tú. Chỉ đến khi thấy anh thay quần áo và lau đầu tóc khô ráo bà mới thôi không nói nữa. 

"Dạ, vậy con nói nốt ý của con khi nãy ạ. Hay là bố mẹ chuyển lên thành phố sống với vợ chồng con đi ạ. Chứ bố mẹ ở xa, những lúc mưa gió trở trời như thế này con lo lắng không làm ăn được gì. Tiền nong gửi về bố mẹ cũng không tiêu đến, cứ cất đi rồi con đưa các cháu về thăm, hai người lại dúi tiền cho chúng nó." Anh Tú thở dài. 

"Cha bố anh, giờ ông bà cho cháu tiền mà anh cũng cấm nữa hả." Ông Bình chép miệng. 

"Ý con không phải vậy, bố hiểu ý con mà cứ đánh trống lảng. Lần này con đội mưa gió về cũng để mời bố mẹ lên thành phố ở với vợ chồng con ạ. Bố không nghe mẹ của con vừa lo lắng những gì sao ạ. Con không về thì có phải hai ông bà lại ôm nhau khóc một mình rồi không!" 

Anh Tú quay sang trêu mẹ. 

"Nỗi khổ tâm của cái thân già này, giờ lại bị con cái mang ra trêu chọc. Bà già này khổ quá mà!" 

"Nếu không muốn con cứ lôi chuyện này ra trêu trước mặt con dâu và các cháu của bố mẹ thì hai người chuyển lên sống với vợ chồng con đi. Con xin hứa là giấu kín chuyện này đến lúc ch..."

"Thôi thôi, lại chuẩn bị vạ miệng. Mẹ thì không có gì khó khăn cả, chỉ là bố con ở đây quen rồi. Không phải mẹ chưa từng nói chuyện này. Khi nãy kêu ông ấy lên thành phố để con đưa ông ấy đi khám cái chân đau mà cứ bảo mẹ là thôi đừng làm phiền con kia kìa." Bà Vân đẩy "quả bóng" sang phía ông Bình. 

Ông Bình im lặng không nói gì, nhìn quanh căn nhà nhỏ cũ kỹ của mình, lại nhìn ra ngoài cửa sổ với những quang cảnh làng quê quen thuộc, nếu thật sự phải rời xa nơi đây, chắc chắn ông sẽ cảm thấy không nỡ. Đằng nào cũng gần đất xa trời rồi, chuyển đến một nơi xa lạ cũng để làm gì. 

"Dạ nếu là vấn đề này thì hay là bố mẹ cứ chuyển lên sống thử với vợ chồng con vài tháng. Cũng tiện thăm khám bệnh cho khỏi hẳn đi đã ạ. Rồi nếu không quen thì bố mẹ lại về. Nhà cửa còn đây, bố mẹ yên tâm nhé ạ!"

Anh Tú mỉm cười chắc nịch, tay nắm chặt lấy tay của bố mẹ. Có lẽ điều bố mẹ lo lắng hơn cả là sợ bản thân không bắt kịp với nhịp sống nơi phố thị. Nhưng đó đâu phải vấn đề, có anh và gia đình nhỏ của anh luôn bên cạnh, anh tin rằng những điều mà bố mẹ anh chưa bao giờ kể ra kia sẽ dần được sẻ chia và đại gia đình của anh sẽ vui vẻ quây quần bên nhau mãi mãi. 

"Được rồi, bố đồng ý!" Ông Bình thở hắt ra một tiếng sau khi suy nghĩ rất lâu. 

"Con cảm ơn bố mẹ đã cho con cơ hội được chăm sóc bố mẹ mỗi ngày!" Anh Tú ôm hai người vào lòng. Cuối cùng thì anh đã làm được rồi, điều mà anh luôn canh cánh không yên trong lòng bấy lâu nay.

---

"𝗡𝗵𝘂̛̃𝗻𝗴 đ𝗶𝗲̂̀𝘂 𝗰𝗵𝗮 𝗺𝗲̣ 𝗰𝗵𝘂̛𝗮 𝗸𝗲̂̉..." chỉ là một câu chuyện ngắn, nhưng qua câu chuyện này, Gi tin rằng mỗi người trong chúng ta sẽ hiểu hơn về đấng sinh thành của mình. Cuộc sống tuy vội vã và nhiều lắng lo, nhưng hãy sống chậm lại đôi chút để chờ cha mẹ nữa các bạn nhé. Khi đó bạn sẽ lắng nghe được tâm tư của cha mẹ, để sau này dù có thể nào đi chăng nữa cũng không bao giờ phải hối hận. Tiền tài danh vọng rất quan trọng, nhưng hãy nhớ 𝘃𝗼̛́𝗶 𝗰𝗵𝗮 𝗺𝗲̣ 𝘁𝗵𝗶̀ 𝘀𝘂̛́𝗰 𝗸𝗵𝗼̉𝗲 𝘃𝗮̀ 𝗻𝗶𝗲̂̀𝗺 𝘃𝘂𝗶 𝘁𝗿𝗼𝗻𝗴 𝗰𝘂𝗼̣̂𝗰 𝘀𝗼̂́𝗻𝗴 𝘁𝗶𝗻𝗵 𝘁𝗵𝗮̂̀𝗻 𝗺𝗼̛́𝗶 𝗹𝗮̀ 𝗺𝗼́𝗻 𝗾𝘂𝗮̀ 𝘆́ 𝗻𝗴𝗵𝗶̃𝗮 𝘃𝗮̀ 𝗾𝘂𝘆́ 𝗴𝗶𝗮́ 𝗻𝗵𝗮̂́𝘁 các bạn nhé!

Gi

(00h10 pm - 13/08/2023)