Sunday, February 23, 2020

Bước chậm lại giữa thế gian vội vã - Đại Đức Hae Min

(Ảnh: Internet)
Đại Đức Hae Min, đọc xong cuốn sách "Bước chậm lại giữa thế gian vội vã" tôi muốn nhớ tên của tác giả và tôi muốn gửi lời cảm ơn sâu sắc tới người.

Như một dòng nước mát lạnh và âm thầm, từng câu từng chữ của cuốn sách ngấm và trái tim và trí não tôi. Dù cho có những khoảng lặng tôi không hiểu được hoặc không đồng tình với ý của tác giả nhưng khi nhắc đi nhắc lại nhiều lần thì chợt nhận ra đó là những điều hóa ra không quá khó hiểu hoặc cũng không nhất thiết phải đồng tình, chỉ cần lặng lẽ lật giở từng trang và đọc là được.

Dạy cho tôi cách tìm lại chính mình qua từng con chữ, dạy cho tôi cách dừng lại ngắm nhìn những điều đã qua làm tôi xót xa và khổ hạnh, dạy cho tôi biết vội vã là rất mệt và nếu mệt thì hãy nghỉ ngơi... Rất nhiều những bài học nhỏ bé đáng quý mà tác giả gửi vào đây tôi đều cảm nhận được.

Bao điều êm đềm cứ thế nhẹ nhàng đi vào tiềm thức của tôi như một bức tranh về một vùng quê yên bình không khói bụi. Tôi vừa đọc vừa mường tượng ra mình ở nơi nào đó chẳng còn ưu tư hay phiền muộn, một nơi mà tôi có thể bình lặng đứng bên ngoài nhìn ngắm chính tôi và những người xung quanh

Đại Đức Hae Min là một người tu hành, nên từng con chữ của tác giả là những lời của một người tu hành muốn lan tỏa sự tốt đẹp đến bao người, bởi thế nên giọng văn của người cứ chậm rãi, đều đều như mặt hồ ngày thu vậy. Trong và lành. Đơn giản và gần gũi.

Cuốn sách không quá dày, cũng không quá mỏng, lượng chữ thì không quá kín cũng không quá thưa, khi thì tác giả viết như một tản văn, khi thì tác giả viết như những mẩu trạng thái nhỏ đăng trên trang Twitter để tâm sự cùng bạn đọc. Đó cũng có thể coi là một cách trình bày nội dung khá là thú vị, khi đọc như vậy sẽ không bị quá miên man.

Tôi khá ấn tượng ở đoạn kết, tác giả viết chúng như một lời cầu nguyện vậy, có lẽ ở vị thế của một người tu hành tác giả muốn chỉ cho bạn đọc cách để cầu nguyện, để yêu thương chính mình và để bao dung và cảm ơn những người đã ở bên đời ta dù họ có đối xử tốt hay không tốt với chúng ta.

Nếu một ngày được trò truyện với tác giả tôi sẽ nói với người rằng đoạn đường mãi về sau của tôi nếu trở nên an yên một phần cũng vì đã đọc được những trang sách ý nghĩa này của người.

"Bước chậm lại giữa thế gian vội vã" dành cho những người vội vàng, biết mình cần chậm lại để thay đổi và học hỏi qua đó tự biết cách để trở nên hạnh phúc hơn. Và hơn cả cuốn sách này là của tất cả chúng ta, chỉ cần bạn muốn thì những ý niệm tốt đẹp mà tác giả muốn lan tỏa sẽ luôn ở bên bạn.

Hãy đọc và cảm nhận nhé. Chậm rãi từng chút, từng chút một...
Chúc bạn hạnh phúc!

Thiên Yết
(9: 33 pm - 23/02/2020)
P/s: Copy vui lòng liên hệ mình nhé, cảm ơn các bạn đã luôn ủng hộ mình. 

Thursday, January 16, 2020

Ông Công Ông Táo ngoại truyện

Kết quả hình ảnh cho tươi sáng
(Ảnh: Internet)
Sau khi được Thượng Đế sắc phong ba linh hồn bơ vơ thành ba vị Thần Tiên (Định Phúc Táo Quân) cai quản bếp núc, việc trong nhà và công việc chợ búa trong một gia đình thì ba linh hồn có thể đàng hoàng đối diện với nhau cùng nói một tiếng công bằng với tất cả mọi chuyện đã qua.

- Ông Thổ Địa à, sao ông lại đối xử tệ bạc với bà Thổ Kỳ thế?

Thổ Công chắp tay sau lưng, không nhìn Thổ Địa mà nhìn ra xa xăm những dãy núi trập trùng, thở dài thắc mắc.

- Chắc do tôi đã đòi hỏi quá cao ở một người vợ chỉ tiết tảo tần bên tôi. Tôi luôn muốn vợ tôi đã tốt thì phải tốt hơn nữa!

Thổ Đại chua chát nói, nước mắt lại chẳng thể rơi như hồi còn làm con người nữa, vì Thần Tiên không biết khóc!

- Chắc hẳn ông đã rất hối hận. Tôi cũng hối hận lắm!

- Tại sao? Ông đã làm được rất nhiều việc cho cô ấy rồi, người hối hận và đáng trách chỉ có tôi thôi.

Thổ Đại đặt tay lên vai Thổ Công an ủi.

- Vì tôi không xuất hiện sớm hơn, để cô ấy phải đi quãng đường đau khổ ấy một mình quá lâu.

Câu nói này của Thổ Công làm Thổ Địa càng dằn vặt và hối hận hơn trăm ngàn lần. Chỉ tiếc rằng ông chẳng còn ở kiếp của con người để trả nợ ân tình ấy nữa.

- Ông đã bao giờ xin lỗi cô ấy chưa? – Thổ Công Tiếp lời.

- Tôi… tôi…

Thổ Địa cảm thấy tối tăm mặt mũi. Khi gặp lại vợ cũ tại nhà của chồng mới, ông chưa một lần xin lỗi bà, ông chỉ biết bước vào nhà theo bà và ăn cơm bà nấu, lại một lần nữa ông trở thành người chỉ biết nhận lấy những tình cảm chân thành từ phía bà. Nhìn lên trời cao, ông thấy đau đớn nơi ngực trái vô cùng. Giá mà có thể đổ lệ thì tốt biết bao, ông thầm ước ao!

- Cô ấy tới rồi, khi là người chưa nói ra được thì khi thành Thần Tiên hãy làm nốt những điều còn dang dở đi. – Thổ Công trầm tư nhìn về phía Thổ Kỳ đang tất tả việc chợ búa của Gia chủ.

Thổ Địa tiến lại gần bên Thổ Kỳ, bà dừng tay lại, nhìn ông một hồi rồi cũng hiểu ý ông muốn nói chuyện cùng mình nên hai người cùng nhau bước ra hiên nhà chuyện trò.

- Xin lỗi! Tôi xin lỗi vì đã làm em khổ. Lần cuối này thôi hãy để tôi được kêu tên em nhé! Nhi! Quãng thời gian qua em chắc hẳn đã phải rất đau khổ khi ở bên tôi.

- Thổ Địa à, không sao đâu! Mọi chuyện đã qua rồi. Ông không thấy trước khi chết tôi đã được hạnh phúc sao!

Thổ Kỳ nhìn ra sân nhà, thấy những chú gà đang chầm chậm mổ từng hạt thóc thì cười đầy hạnh phúc. Nụ cười ấy rạng rỡ và trong sáng như ánh mặt trời lúc ban mai.

- Giờ tôi chỉ mong chúng ta, tôi, ông và Thổ Công có thể hòa thuận để bảo vệ hạnh phúc của Gia chủ thôi. Vì việc khiến mỗi một gia đình hạnh phúc, bình yên chính là chúng ta đã thành công trong việc sửa sai chuyện quá khứ rồi. – Thổ Kỳ tiếp lời.

- Cảm ơn em!

Bất giác đôi mắt của Thổ Địa đổ được một giọt lệ. Hóa ra khi người ta được thứ tha và chịu buông bỏ mọi đau khổ, dằn vặt thì điều kỳ diệu gì cũng có thể xảy ra. Thượng Đế đã ban cho ông một giọt lệ để ông có thể cảm ơn người mà ông luôn chỉ biết làm tổn thương ấy, để ông biết có được một sự tha thứ là khó khăn nhường nào!

Thổ Công nãy giờ đứng phía sau cũng bước lên trước cùng hai người. Cả ba mỉm cười nhìn nhau và cùng ngước lên trời xanh. Mai này mỗi ngày chắc hẳn đều sẽ là một ngày hạnh phúc…


Thiên Yết
(11:11 am – 16/01/2020)
P/s: Copy vui lòng dẫn nguồn, cảm ơn mọi người đã luôn bên mình ^^!

Monday, November 18, 2019

Ai cũng có ký ức cùng những cơn mưa...

(Nguồn ảnh: Internet; Sửa ảnh: Thiên Yết)

Nay gió mùa về nên mưa to lắm. Cái lạnh chưa sâu ngay nhưng mà dầm mưa gần tiếng đồng hồ nên đôi tay và đôi chân lạnh ngắt. Dòng người qua lại chậm như đàn rùa đang cố đua, nhích từng chút, từng chút một. Trong lòng tưởng sẽ bực bội, nào ngờ đâu lại nhớ tới một ngày mưa khác...

Ngày mưa đó có hai con người cùng nhau nói cười, tay chạm nhau đầy ngại ngùng dưới cơn mưa cuối thu. Hai trái tim cứ rộn ràng yêu thương thế đó. Cùng chờ cho mưa tạnh tại trạm bus mà không ai dám nhìn ai lâu, thi thoảng lại len lén rồi cười tủm tỉm như những đứa trẻ bị chọc cho thẹn thùng. 

Dưới cơn mưa hôm ấy cả hai tưởng rằng đã là chân ái của cuộc đời nhau, cả hai tưởng rằng qua nắng, qua mưa cùng nhau sẽ cứ vậy bền vững mà cạnh nhau thôi. Nhưng hóa ra viễn cảnh màu hồng vốn dĩ chỉ có trên phim ảnh. 

Người có biết nay mưa không? Người có thấy lạnh không? Người có nhớ ai đó như ai đó đang nhớ người không?

Có rất nhiều câu hỏi muốn gửi tới một người không biết nên gọi bằng tên gọi nào, chỉ biết đó là người mà chỉ cần nghĩ tới là khóe mi lại nặng dần những giọt nước. 

Bầu trời đêm nay không có sao, nặng trịch những mây và gió thổi. Lạnh lắm, lòng cũng chua chát và ngập tràn thương nhớ lắm...

Ngày mưa hóa ra là vậy. Hóa ra cái cảm giác cô đơn khi mưa xuống là như vậy. Nhớ về những vui tươi ngày nào mà vô tình làm nước mắt và mưa hòa làm một. Nhòe nhoẹt những suy tư vụn vỡ...

Đông đã tới vài lần theo những đợt gió mùa dài ngắn khác nhau... ấy vậy mà người ở đâu không thấy tới nơi đây.

Mưa đang rơi... đang rơi... theo dòng ký ức tràn vào trái tim đầy thương tổn...

Lạnh!

Thiên Yết
(18/11/2019 - 9:49 pm)
P/s: Copy vui lòng dẫn nguồn, cảm ơn mọi người nha ^^.