Cốc cà phê còn ấm cứ vậy mà lạnh dần theo tiếng nấc nghẹn ngào của cô. Khách hàng ngồi trong quán, người thấy cô phiền hà, người lại thấy cô đáng thương. Người thấy cô phiền hà thì giậm chân, bĩu môi rời khỏi, người thấy cô đáng thương thì lắc đầu tiếp tục nhâm nhi cốc cà phê của mình, ánh mắt nhìn ra xa xăm ngoài phố xá mà trầm tư.
Lúc cô bỏ đôi bàn tay ướt rượt vì nước mắt xuống thì quán cà phê đã thưa người hơn rất nhiều, cốc cà phê nguội ngắt, đống giấy tờ trên bàn của cô chẳng còn khô. Thở dài, cô thu xếp đồ đạc rời đi, trước khi ra khỏi quán, cô không quên gửi thêm tiền cho chủ quán thay cho lời xin lỗi. Nhưng chủ quán cũng thật tốt bụng, anh ta lắc đầu và tặng cô một bó hoa baby khô.
"Hãy như bó hoa này, dù trong lòng khô héo cũng vẫn là một thứ đẹp đẽ cùng thời gian!"
Cô cười gượng cảm ơn, hai tay đưa lên nhận lấy bó hoa và nhất thời chẳng thể hiểu nổi lời của chủ quán. "Đã khô héo còn đẹp được sao?" Cô thầm nghĩ.
Về tới nhà cô cẩn thận cài bó hoa baby khô lên cửa sổ. Ngắm nghía một lúc cô thấy bó hoa này quả là rất đẹp. Rõ là hoa khô nhưng tại sao lại mang đến cho người ta cảm giác thanh bình đến lạ! Màn đêm nối tiếp chiều tà buông xuống trên bậu cửa sổ. Không khí mát mẻ ban đêm tràn vào phòng, cô vừa ăn khuya, vừa ngắm trăng và bó hoa khô nơi cửa sổ. Tất nhiên cũng không quên ngẫm nghĩ đôi chút về lời của chủ quán cà phê hồi chiều.
"Dù trong lòng khô héo cũng vẫn là một thứ đẹp đẽ cùng thời gian!", chính là như vậy, dù tình yêu đó đã chết đi cùng quá khứ thì nó vẫn thật sự là một quãng thời gian tươi đẹp. Dẫu cho hiện tại hay tương lai thì cũng đều là như vậy. Thật không nên vì những đau khổ khi rời xa nhau mà làm méo mó và xấu xí đi bất kỳ một sự thật nào! Cũng không thể vì không còn tình yêu mà phủ nhận yêu thương xưa cũ được. Đã từng yêu sâu nặng sao lại có thể nói rằng chẳng hề yêu. Nếu cứ giữ suy nghĩ đó thì sẽ không bao giờ quên được người cũ, tình xưa...
"Ủa mà sao anh chủ quán biết chuyện của mình... tặng hoa và còn nói như thế?" Cô giật mình thảng thốt khi nghĩ ra điều gì đó. Xấu hổ ôm lấy đầu, cô đang nghĩ không biết có phải hồi chiều khi ôm mặt khóc cô đã nói nhảm nhí gì đó mà không ý thức được hay không! Cô thật sự muốn đào cái hố mà chui xuống cho người ta mai táng luôn quá! Tất cả là tại cái mối tình cũ rích đã qua vài năm trời rồi còn hại cô "quê" đến thảm hại trước mặt người ngoài. Làm sao cô có thể tới đó nhâm nhi cà phê và làm việc nữa đây. Quán cà phê này cô thật sự rất thích, cô mới tìm ra nó cách đây một tháng và còn tự nhủ sẽ thường xuyên lui tới. Giờ thì hay ho rồi...
Thời gian trôi đi, gần hai tháng sau cô trở lại quán cà phê đó, cô như làn gió đầu mùa hạ tràn vào quán với nụ cười rạng ngời và tươi mới. Anh chủ quán nhìn thấy cô mà tim bất giác đập mạnh từng hồi. Khi cô gọi đồ, anh chủ quán mỉm cười và không quên hỏi han:
"Em ổn rồi chứ?"
"Tôi... à em... ổn, ổn rất ổn ạ!" Cô ngượng ngùng đáp lời, hai má đỏ hây hây. Thật không nghĩ ra, đã qua hai tháng người ta còn nhớ về câu chuyện "đáng xấu hổ" của cô như vậy...
Sau sự ngượng ngùng đó, hai người có nói thêm vài ba câu chuyện, họ cũng gặp nhau nhiều hơn và dần trở nên thân thiết hơn những gì mà họ có thể tưởng tượng.
Và chắc chắn, trong tương lai gần, bất kỳ điều gì cũng có thể xảy ra, có thể họ sẽ chỉ là bạn, hoặc có thể họ sẽ bắt đầu một kết nối đặc biệt nào đó!
... Cuối cùng, các bạn hãy nhớ nhé, "Hãy như bó hoa baby khô, dù trong lòng khô héo cũng vẫn là một thứ đẹp đẽ cùng thời gian!".
Gi
(18/02/2023 - 1:58pm)